Chương 1351:

 

Lập tức xuất hiện một số lượng lớn nam tử thần bí mặc trang phục màu đen, dưới chân mang giày chiến đấu màu đen.

 

Những nam tử thần bí dáng người cao lớn này đều không mang theo bất kỳ vũ khí nào, nhưng ánh mắt sắc bén, bước chân trầm ổn, có vẻ phi thường nghiêm chỉnh huấn luyện.

 

Trong chốc lát, hơn ba trăm nam tử áo đen đã toàn bộ tập kết xong.

 

Tề Tề quát: “Ba trăm chiến sĩ Dũng sĩ, tập kết xong, mời thủ trưởng chỉ thị.”

 

Tất cả mọi người ở hiện trường nhìn thấy một màn này, đều là sắc mặt biến động.

 

Tắt cả mọi người chắn động nhìn Trương Viễn, trong lòng thiên lôi cuôn cuộn, nam tử này thật sự là quân bộ Đại đô đốc sao?

 

Nhóm người Tống Sính Đình cùng Đồng Kha, Chung Đại Kỳ, Hoàng Thiên Thuận đều sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

 

Tất cả mọi người trong tâm trí hiện ra cùng một ý tưởng: xong rồi xong rồi, thực sự là Đại đô đốc, điều này xong rồi.

 

Hạng Thủy Nghiên nhìn thấy ba trăm nam tử áo đen được nghiêm chỉnh huấn luyện, không khỏi mặt mày hở mắt cười, càng thêm thân mật kéo cánh tay Trương Viễn.

 

Cô ta đắc ý, cũng khó tránh khỏi có chút nghi hoặc, nhịn không được hỏi Trương Viễn: “Đại đô đốc, tôi nghe nói Dũng Sĩ Doanh chính là có ba ngàn chiến sĩ nha, sao tối nay anh chỉ điều động ba trăm người?”

 

“Còn nữa, vì sao bọn họ mặc quần áo, không giống với những chiến sĩ Dũng sĩ chúng tôi nhìn thấy ở quán cà phê trưa nay, có chút không giống nhau?”

 

Trương Viễn nghe vậy, có chút chột dạ.

 

Hắn không phải Đại đô đốc, tự nhiên cũng không có cách nào điều động Dũng Sĩ Doanh.

 

Nhưng Hạng Thủy Nghiên nhận định hắn là Đại đô đốc, mà hắn cũng chiếm tiện nghi của Hạng Thủy Nghiên.

 

Cái gọi là chết no gan lớn, đói chết người nhát gan.

 

Hắn đơn thường liền trực tiếp mạo danh Đại đô đốc, trước mắt ba trăm chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, cũng là hắn tìm kiếm một đám cao thủ giả mạo.

 

Hắn cười mỉm giải thích: “Hạng Nhị tiểu thư, đối phó với một Trần Ninh, nào cần toàn quân Dũng Sĩ Doanh xuất động, tùy tiện điều động máy trăm chiến sĩ, cũng đủ để cho hắn chét mười lần rồi.”

 

“Không cần lãng phí tài nguyên của phủ Đại đô đốc!”

 

“Về phần ba trăm chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, vì sao không mặc quần áo tác chiến, cũng không mang vũ khí?”

 

“Đó là bởi vì chuyện tối nay, là ân oán cá nhân của tôi và Tràn Ninh, cho nên tôi bảo chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh mặc trang phục bình thường, không cần mang theo vũ khí.”

 

Hạng Thủy Nghiên bừng tỉnh: “Thì ra là như vậy!”

 

Cô ta vẻ mặt đắc ý, lần này chẳng những chạm vào Đại đô đốc, còn có thể giúp gia tộc báo thù, thật sự là đôi mùa thu hoạch a!

 

Cô ta cười lạnh nhìn Trần Ninh: “Trần Ninh, anh dám can đảm làm khó dễ Hạng gia chúng tôi, còn dám bát kính với Đại đô đốc, tối nay chính là thời kỳ chết của anh.”

 

“Anh bây giờ còn có gì trăn trối nữa?”

 

Ánh mắt của mọi người ở hiện trường đều rơi vào trên người Trần Ninh.

 

Mọi người ở hiện trường vừa rồi đã biết thân phận của Trần Ninh là Thiếu soái, nhưng Trương Viễn trước mắt này, nhưng là Đại đô đốc nha.

 

Cho dù Trần Ninh đảm nhiệm tổng chỉ huy quân Bắc Cảnh, đoạn thời gian uy phong nhất, cũng không có cách nào so sánh với Đại đô đốc nha, phải biết rằng Đại đô đốc chính là chưởng quản quân sự quốc gia!

 

Mọi người đều lo lắng nhìn Trần Ninh, nghĩ rằng Thiếu soái lần này muốn đá vào tắm sắt rồi.

 

Trần Ninh vẻ mặt bình tĩnh, không có chút hoảng hót nào, thậm chí khóe miệng còn mang theo một nụ cười như có như không.

 

Anh có hứng thú nhìn Trương Viễn, Hạng Thủy Nghiên, còn có cái gọi là “chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh” cách đó không xa, cười khẽ nói: “Ha ha, thật sự là thú vị, các người chẳng những giả mạo Đại đô đốc, thậm chí ngay cả chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh cũng tìm người giả mạo, đây là dự định diễn trò toàn bộ?”

 

Hạng Thủy Nghiên nghe vậy, nũng nịu nói với Trương Viễn: “Trương ca ca, hắn nói anh là giả, còn có ba trăm chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh của anh cũng là giả, anh thấy thế nào?”

 

Trương Viễn hừ lạnh: “Đại họa sắp tới, còn không biết sống chết.”