“Giữa chúng ta không có gì để nói, mời cô về cho.” Phó Quân Bác mím đôi môi mỏng, đôi chân mày không nhịn được mà hơi nhíu lại.

Anh ta nhíu mày, trông có vẻ không vui, càng giỗng như đang che giấu sự hoảng loạn trong lòng mình.

“Sư phụ ở trên, học trò đến là để học nghề!”

Lý Tư San khẽ nhếch môi, ngẩng đầu ưỡn ngực, bước từng bước xinh đẹp đến trước bàn làm việc của Phó Quân Bác.

Phó Quân Bác ngồi yên trên ghế Tổng giám đốc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lý Tư San rồi lại nhíu mày dường như đang nghĩ gì đó.

Tiếng chuông di động vang lên…

Mà tiếng chuông này không phải tiếng di động của cô, Đồng Kỳ Anh dò tìm theo tiếng phát ra, tìm thấy một cái di động được đặt dưới gối đầu trên giường ngủ của Phó Quân Bác.

Phía trên để tên là “Anh hai”

Đồng Kỳ Anh băn khoăn, bây giờ cô còn chưa được Phó Quân Bác chính thưức giới thiệu với người nhà của anh ta thì có nên nhận cuộc gọi này không.

Nhưng gọi đến cho Quân Bác, lỡ như là cuộc gọi quan trọng thì chẳng phải là anh ta sẽ bỏ lỡ sao?

Đồng Kỳ Anh lập tức câm di động, lấy chìa khóa và di động của cô đi ra ngoài.

Quãng đường từ chung cư đến Công ty Địa Trí không xa, đi bộ cũng chỉ khoảng hai mươi phút là cùng.

Lúc Đồng Kỳ Anh đi đến dưới chân tòa nhà thì ngoài cửa chính rất náo nhiệt, không biết mười mấy người đàn ông và phụ nữ đang vây quanh ai, cả đám người đều mặc tây trang mang giày da, khom lưng cúi đầu dáng vẻ rất nghiêm túc.

Sau khi đám người thoáng tản ra, chỉ thấy dáng người đĩnh đạc của người đàn ông dẫn đầu, anh mặc bộ tây trang màu xám bạc được cắt may vừa vặn, càng làm cho đôi chân của anh trông thon dài hơn.

Đồng Kỳ Anh chỉ cảm thấy dáng người của người đàn ông này khiến cô thấy hơi quen mắt, nhưng bây giờ cô đang rất gấp, không rảnh quan tâm mấy việc cỏn con này, vì thế đi theo phía sau đám người cả trai lẫn gái đang vây quanh người đàn ông đứng đầu này và đi vào cửa lớn Công ty Địa Trí.

Bên tai ào ào vang lên tiếng thăm hỏi cung kính “Chào Tổng giám đốc Phó”.

Đồng Kỳ Anh thấy mình đã vào được cửa tòa nhà, vừa mới định tách ra khỏi “đội ngũ” thì trong lúc vô tình lại nhìn thấy được một bên má của người đàn ông đứng đầu.

Vậy mà lại là anh!

Nhớ đến đêm đó, lúc cô cứu người đàn ông này, mỗi lân gặp được anh, anh đêu sẽ làm ra những hành vi thân mật khiến cô đỏ mặt tim đập thật mạnh. Đông Kỳ Anh gân như là phản xạ có điều kiện, theo bản năng xoay người đưa lưng về phía người đàn ông kia, có ý muốn trốn anh.

Phó Quân Tiêu đi về phía trước, đột nhiên trong đầu hiện lên bóng dáng của “Hoài Lan” thì lập tức dừng bước chân.

Anh dừng lại, vì thế tất cả mọi người đều dừng bước theo.

Ngay lúc anh xoay người lại, tất cả mọi người đều yên lặng, chỉ có bóng dáng mà anh quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn lại dần dân đi xa.

Cả cơ thể và tinh thần của Phó Quân Tiêu không khỏi sững sờ, dường như đến trái tim cũng đập chậm hơn nửa nhịp.

Giống như là chỉ cân cô bước đi là sẽ vĩnh viễn biến mất…

“Đứng lại!”

Một giọng nói mang đầy giọng điệu ra lệnh vang vọng khắp đại sảnh.

Rõ ràng anh đang căng thẳng, lo lắng rằng cô gái kia sẽ trốn thoát khỏi mí mắt mình, nhưng mà trên khuôn mặt đẹp trai của anh không lộ ra một tý gì, khiển cho người ngoài không thể nhìn thấy cảm xúc đang dao động trong lòng anh.

Khi Đồng Kỳ Anh nghe thấy âm thanh mang đầy mệnh lệnh thì đúng là đã chột dạ dừng bước.

Chẳng lẽ:-Người đàn ông kia đã nhận ra cô rồi sao?

“Đinh..”

Ngay trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc thì vang lên tiếng thang máy.

Cửa thang máy mởra; vài người đi từ trong thang máy ra đã hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.

“Anh hai! Anh đến đây cũng không thèm báo.

trước với em một tiếng” Sau khi Phó Quân Bác ra khỏi thang máy, nhìn thấy anh hai Phó Quân Tiêu đang đứng ở giữa đại sảnh, vẻ mặt tươi cười nói. Truyện Hot

Phó Quân Tiêu lấy lại ý thức nhìn về phía em trai Phó Quân Bác đang tiến lại gần chỗ mình, nhưng khi anh nhớ ra và lập tức quay lại tìm cô gái kia thì nơi đó đã sớm không còn bóng dáng của cô ấy nữa.

Hoài Lan đâu rồi?

Phó Quân Tiêu nhìn khắp xung quanh.

Phó Quân Bác nhìn thấy anh hai không để ý đến mình, trong lúc lơ đãng nhíu mày tỏ vẻ bất mãn, nhưng nay sau đó cảm xúc này lập tức biến mất không còn, thay vào đó là vẻ trêu ghẹo: “Anh hai, anh đang tìm người nào sao? Có cần em giúp không?”

“Không có việc gì, có thể là anh nhận sai người” Phó Quân Tiêu có hơi mất tập trung, lạnh nhạt nói.

Hoài Lan đi Hàn Quốc chưa về, cho dù có về thì cũng sẽ ở tại biệt phủ dựa núi tại Thành phố Cung Huy, sao có thể xuất hiện ở Thành phố Thuận Canh được?

Nhất định là do anh quá nhớ cô nên mới có thể nhận nhầm một người phụ nữ có bóng dáng tương tự thành cô.

“Anh hai! Nếu đã tới vậy thì em giới thiệu sơ cho anh một chút về tình trạng trước mắt của Công ty Địa Trí đi” Phó Quân Bác mỉm cười, trong hành động cử chỉ đều đủ cung kính đối với Phó Quân Tiêu.

Có lẽ đây là sự khác nhau giữa thái tử và hoàng tử.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, đứng trước mặt người thừa kế trong tương lai của Tập đoàn Phó thị là Phó Quân Tiêu thì Phó Quân Bác không thể không tự biết xấu hổ.

Sau khi đoàn người đi vào thang máy, Đồng Kỳ Anh mới từ từ đi ra khỏi bình hoa to đặt ở góc tường đại sảnh.

Bởi vì cô đứng quá xa nên cô không biết đám người kia bàn luận cái gì, và cũng không nhìn thấy Phó Quân Bác.

Vừa nãy đúng là nghìn cân treo sợi tóc mài Hình như người đàn ông kia đã thật sự nhìn thấy cô…

Lúc đầu Đồng Kỳ Anh muốn đi tìm Phó Quân Bác, nhưng lại sợ gặp phải người đàn ông kia lần nữa nên quyết định từ bỏ, đi thẳng về nhà.

Thật ra cô muốn trốn tránh người đàn ông kia, bởi vì cô cảm thấy rất xấu hổ.

Bây giờ cô là người đã có chồng, vì thế phải giữ khoảng cách với người đàn ông khác, một chút quan hệ mập mờ cũng không được có.

Mà người đàn ông kia vẫn luôn “vô lễ” với cô, còn không cho cô cơ hội hỏi rõ là đã xảy ra chuyện gì.

Gô sợ người đàn ông kia lại tiếp tục làm bậy với mình cho nên mới không thể không trốn tránh anh…

Nếu không…

Con ngươi Đồng Kỳ Anh xoay chuyển, nghĩ thầm, sau này nếu còn gặp mặt người đàn ông kia thì vờ như không quen biết anh, hẳn là anh sẽ không làm bậy với cô nữa!

Bên kia, trong lòng Phó Quân Tiêu luôn có một ảo giác rằng “Hoài Lan” vẫn luôn cách anh rất gần.

Phó Quân Bác đưa Phó Quân Tiêu đi kiểm tra các khu vực làm việc của tòa nhà Địa Trí, Lý Tư San cũng đi theo bên cạnh.

Phó Quân Tiêu nói cho Phó Quân Bác chuyện anh gọi đến di động anh ta nhưng không có người nghe, Phó Quân Bác sờ túi quần của mình theo bản năng, lúc này mới phát hiện ra là anh ta đã bỏ quên điện thoại ở nhà.

Còn chuyện sáng nay Lý Tư San đột nhiên xuất hiện trong văn phòng anh ta, Phó Quân Bác biết được Lý Tư San được anh hai sắp xếp bên cạnh mình thì không hề nhắc đến nữa.

Mặc dù anh ta không muốn, nhưng mà anh hai đã nói thì chắc chắn anh ta phải nghe theo.

Phó Quân Bác không thể không cam chịu việc để Lý Tự Sari ở bên cạnh mình học việc.

Thái độ đối xử của Lý Tư San đối với hai anh em nhà này rất bình đằng, vừa không đề cao Phó Quân Tiêu vừa không hạ thấp Phó Quân Bác, cô †a cung kính đối xử với cả hai người họ như là cấp trên của mình, điều này khiến cho những người khác vừa nhìn đều cảm thấy cô gái này rất biết làm người.

Nhưng mà trong mắt Diêu Bích Nhiên thì Lý Tư San chỉ là hồ ly tỉnh, vừa cám dỗ Phó Quân Bác vừa quyến rũ Phó Quân Tiêu: Nói tóm lại, Diêu Bích Nhiên vừa nhìn Lý Tư San là đã thấy không vừa mắt, ngầm bắt đầu “lập tổ đội” cô lập Lý Tư San.