Suy nghĩ này đến quá đột ngột rồi. Nhiễm Dao theo bản năng cười, cô trêu chọc nói: “Không phải cậu ta thì còn có thể là ai chứ, chẳng lẽ là anh à?”

......

Những lời này vừa buột miệng thốt ra, đã làm cho bầu không khí biến hoá một cách vi diệu, phản ứng của cô là như nào chứ, đôi môi cười chậm rãi thu liễm, ánh mắt theo đó cũng mơ hồ một chút, tất cả như dừng lại khi trên tay hắn như đang ôm lấy nửa áng trăng.

*

Sau khi bữa tiệc đã tàn cuộc, một đường về nhà, ý thức của cô  đang rời rạc sắp tan đến nơi.

Mẹ Nhiễm gọi cô mấy lần, hỏi cô tâm hồn có phải đang vắt ngược cành cây không.

Nhưng cô chỉ một hai đi về nhà, khó mà tin được, trong đầu lại vang lên lời hắn nói.

“Người chơi cờ cùng em là tôi, tôi biết đối diện là em. Sở dĩ không nói, là muốn trêu đùa em một chút.”

“Lúc đấy muốn nhìn phản ứng của em khi nhìn thấy tôi.”

“Ngày đó lúc xem phim điện ảnh tôi đã rời giường từ ba giờ rưỡi, bởi vì cậu tôi đột nhiên xuất huyết não, phải chụp ICU, mọi người suốt đêm chạy về Lương thành, vì sợ không nhìn thấy mặt cậu lần cuối.”

“Tôi hôm đấy liền gọi điện thoại cho Đoàn Thừa An, nhờ cậu ta nói với em một tiếng, trong nhà tạm thời xảy ra chuyện, cuối tuần sau tôi mới trở về được.”

Cô hỏi hắn vì sao Đoàn Thừa An lại muốn nói dối, Cố Tân Bạch mở ra điện thoại ra, là ghi âm cuộc điện thoại giữa hắn và Đoàn Thừa An.

—— Vừa nãy hắn vội vã rời khỏi bàn ăn, chính là vì cái này.

Trong ghi âm, Đoàn Thừa An ở đầu điện thoại bên kia, thừa nhận sự thật một cách bằng phẳng:

“Vì sao lại muốn giả mạo ông á? Chuyện này đơn giản quá còn gì, tại cô nhóc đấy xinh đẹp chứ còn sao nữa.”

“Tôi vốn định giúp ông, nhưng mà nhất kiến chung tình tôi nào có biện pháp nào, hơn nữa lúc đấy ông cũng chưa về, nên cũng có thể xem như tôi chưa đoạt công lao của ông, tôi mà muốn tiến tới, thì ông đã chả còn đất diễn.”

“Trái phải mỗi bên một cô gái nhỏ, nhường nhau tí thì chết ai, mọi người cùng chơi thì có vấn đề gì to tát ——”

Sau này cũng không có, Cố Tân Bạch trực tiếp tắt điện thoại.

Lúc ấy cô cũng hoàn toàn ngây người, quên mất mình nên phản ứng thế nào, chỉ nhớ rõ mẹ nói phải rời đi, thúc giục cô phải mau mau lên xe.

Vì thế chủ đề đột ngột dừng lại, chỉ còn lại đoạn ghi âm và lời nói của hắn, điều này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô.

Xe tắt máy, đầu óc Nhiễm Dao trống rỗng, dùng sức vuốt huyết thái dương.

Tuy nhiên mẹ Nhiễm lại cho rằng thân thể cô đang khó chịu vì uống quá nhiều Coca Cola, vội vàng đuổi cô vào phòng tắm để tắm rửa.

Sau khi tắm xong, cô cuối cùng cũng sắp xếp được toàn bộ câu chuyện, từ đầu đến cuối.

Quả thật khi đó Đoàn Thừa An nhà ở cách vách, chẳng qua là ở một bên cách vách thôi, nhưng mà bởi vì cậu ta là Hải vương đã thế còn là Hải Vương có kỹ năng hành nghề cao siêu, cố ý giấu diếm, bởi vậy mà cô không phát hiểm được điểm đáng nghi.

Mà cô cũng chỉ ở lại đây hơn một tuần lễ nữa, vừa vặn lỡ hẹn với Cố Tân Bạch, mấy ngày hôm sau, cô cũng cắt đứt liên lạc với Đoàn Thừa An.

Nói đến đây cô cũng thật bội phục Đoàn Thừa An, mới chỉ gặp cô có hai tuần, mà có thể trở mình khơi lên sóng gió lớn như vậy.

Không hổ là Hải vương, bản lĩnh hô phong hoán vũ quả nhiên lợi hại.

Nhiễm Dao mở điện thoại, cô luôn cảm thấy tất cả mọi chuyện đều rất ảo diệu, mở điện thoại lên cô muốn nói với hắn cái gì đó, nhưng lại phát hiện ra hình như bản thân cô không có Wechat của hắn.

Trằn trọc rồi lục tung hết danh bạ để tìm số điện thoại của hắn, cô soạn một cái tin nhắn ngắn: 【 đã ngủ chưa? 】

Cố Tân Bạch rất nhanh trả lời tin nhắn cô trên Wechat: 【 vừa về đến nhà, sao đấy? 】

Cô có chút kinh ngạc: 【Ôi chao? Sao anh lại có Wechat của em hay vậy?? 】

【Đã thêm em lâu rồi, sau tết đợt em mới học lớp mười. 】 Hắn nói: 【 không nhớ rõ à? 】

Nhiễm Dao phẫn nộ.

Ừ sự thật thì cô không nhớ rõ......

Cố Tân Bạch lại nói: 【Làm sao đột nhiên lại gửi tin nhắn vậy, không phải em không hay đọc tin nhắn sao? 】

Nhiễm Dao có chút khó hiểu: 【Làm gì có, tin nhắn của em không nhiều lắm, hôm nào em cũng xem mà. 】

Ngoại trừ cái lần cô kéo đen Đoàn Thừa An vào buổi tối hôm kia.

Đoàn Thừa An bởi vì không gọi được cho cô, nên đã quay ra gửi tin nhắn, sáng sớm mới mở mắt đã nhìn thấy tin nhắn lít nha lít nhít một đống, không chút suy nghĩ liền tắt máy.

Nhiễm Dao bỏ qua cái đề tài này, đi thẳng vào vấn đề, hỏi điều cô muốn biết từ bấy lâu nay: 【Cho dù là do Đoàn Thừa An cản trở ở giữa, vậy sao anh lại...... Anh lại không đi tìm em vậy? 】

Nói xong cảm thấy hình như mình nói chuyện có chút hơi lộ liễu, vội vàng nói thêm câu: 【Dù nói thế nào đi chăng nữa, anh chưa đi xem phim với em mau bù cho em đi. 】

Cố Tân Bạch: 【 Đi tìm. 】

Ánh mắt của cô dán chặt vào hai chữ này, trái tim không ngừng đập thình thịch.

Hắn nói: 【Chỉ là rằng em đang sinh khí, không muốn gặp tôi. 】

Nhiễm Dao bĩu môi, gõ chữ: Em đây cũng không có nhỏ mọn như vậy, càng không phải là kiểu người vô lý không nói lí lẽ......

Còn chưa kịp gửi nó đi, nhìn thấy tin nhắn tiếp theo của hắn ——

Cố Tân Bạch: 【 cho nên ngày hôm đó, em không phải là cố ý không đến? 】

Ngày đó? Ngày hôm nào?

Nhiễm Dao xóa chữ trên khung thoại đi, đang muốn hỏi hắn, bỗng nhiên trong đầu cô lóe lên một khả năng nào đó, cơ thể cô bắt đầu run lên nhẹ, cứ không ngừng phủ nhận loại khả năng này, nhưng cũng xuống giường rất nhanh, đi thẳng đến phòng cất đồ ——

Mẹ Nhiễm ở phòng khách bị cô làm cho giật mình: “Sao lại có thể chứ!”

Nhiễm Dao lôi một chiếc rương từ trong góc phòng tối ra, lật cái nắp lên, tìm được cái điện thoại cũ mình từng dùng.

Cũng may lúc đổi số cô còn giữ điện thoại lại, cô nghĩ dù sao bắt đầu từ hôm đấy trở đi cô cũng đã trưởng thành, tắt nguồn điện thoại khóa sim, ém nhẹm ở tầng chót.

Cửa sổ nửa mở, gió lạnh vù vù rót vào, cô bị gió lạnh hun cho run người, nhưng trong lòng như có lửa đốt.

Thời điểm máy khởi động lại, Nhiễm Dao ngừng thở.

Cô trực tiếp vào hòm thư.

Quả nhiên, ngoài tin nhắn cuồng oanh loạn tạc của Đoàn Thừa An, có một tin nhắn xa lạ.

Đây là kết quả của hồi ức thanh xuân đầy nhốn nháo của cô, nó bị che dấu bởi tiếng nổ của sự trưởng thành, chính là thứ tình yêu vô cùng ôn nhu ——

【 sinh nhật vui vẻ, Dao Dao. 】

Thời gian lúc chuyển giao, được gửi ở giây thứ nhất vào lễ trưởng thành của cô.

Thì ra đã thật sự có người ở trong bóng tối, nơi cô không biết không lấy một tiếng động yêu cô rất rất lâu.