"Sao lại thế được!"
Âm Lệ Hoa lại tròn mắt không dám tin.
Huyết tinh thạch có công hiệu hút khí huyết yêu thú chuyển thành "Tam thanh thánh huyết".
Song đầu yêu thú vừa chết chưa lâu, máu trên miệng vết thương còn chưa ngưng kết, theo lý thì Huyết tinh thạch sẽ nhanh chóng hút được khí huyết nhưng Huyết tinh thạch cứ trơ ra.
"Sao lại thế được!"
Lục bào lão đầu kêu lên, nhưng rồi đột nhiên nhớ ra: "Lẽ nào không phải yêu thú, mà là Ký nguyên thú thân!"
"Ký nguyên thú thân?" Ngụy Tác rúng động, nhưng lần này che giấu rất tốt, sắc mặt không hề dao động.
"Tiểu tử, có một môn thuật pháp khi tu sĩ hao tận thọ nguyên, đại hạn đến nơi thì chọn một yêu thú thọ nguyên cực dài, đem chân nguyên và thần hồn dung hợp vào thể nội nó, tương đương với đoạt xá ký sinh trên mình yêu thú." Lục bào lão đầu giải thích: "Thuật pháp này tuy nhiên có được thọ nguyên kinh nhân, nhưng lâu dần thì thần trí sẽ tan biến, biến thành quái vật bán tu sĩ bán yêu thú. Trừ phi tu sĩ chưa hoàn thành tâm nguyện hoặc để báo đại cừu thì không bao giờ thi triển thuật này, thuật này cũng hiếm lưu truyền tại tu đạo giới thời của ta đã gần như thất truyền. Yêu thú này, yêu Đan lại không lợi hại bằng thuật pháp, nhục thân tựa hồ bị cải biến, không hòa hợp với yêu Đan, rất giống với Ký nguyên thú thân, vì tu sĩ một khi thi triển thuật này đoạt xá thì nhục thân yêu thú bị chân nguyên của tu sĩ cải biến, không thể đề thăng thực lực yêu Đan nữa. Thậm chí có lúc yêu Đan bị trực tiếp luyện hóa."
Mắt Ngụy Tác lóe lên dị mang, cáp mô đầu yêu thú lúc đối địch với bọn gã không hề dùng yêu Đan mà hộ thể lam quang rất giống khi tu sĩ thuật pháp kích phát thần quang hộ thể.
"Âm Lệ Hoa, các hạ có nghe nói đến một loại thuật pháp đoạt xá với yêu thú chăng?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi Âm Lệ Hoa đang kinh nghi bất định.
"Không." Âm Lệ Hoa hít một hơi lạnh, "Lẽ nào đệ đệ hoài nghi có tu sĩ đoạt xá yêu thú này?"
"Mỗ chỉ thấy việc này quá quỷ dị, nên đoán như vậy. Yêu thú cáp mô đầu nhân thân, có hộ thể lam quang, tốc độ gần như thuấn di, thực lực thậm chí cao hơn tu sĩ Kim Đan lưỡng trọng đó thì mỗ chưa nghe nói đến." Ngụy Tác bảo Âm Lệ Hoa, thật ra câu này nói cho lục bào lão đầu nghe.
"Cáp mô đầu nhân thân, thực lực cao hơn tu sĩ Kim Đan lưỡng trọng? Đạo Huyền điện còn có yêu thú như thế?! Ta chưa từng nghe nói đến." Lục bào lão đầu kêu lên kinh hãi trong tai Ngụy Tác.
"Thư thư chưa đọc được gì về yêu thú này." Âm Lệ Hoa gật đầu, "Thật quá quỷ dị."
Ngụy Tác gật đầu, thoáng do dự, phi kiếm cánh cửa chém liền mấy nhát, cắt đứt một cái đầu của song thủ yêu thú ném vào bạch sắc quang tráo.
"Chát!"
Cái đầu va vào bạch sắc quang tráo, bị uy năng chân vỡ làm mấy mảnh.
Ngụy Tác tỏ vẻ trầm ngâm.
Xem ra bạch sắc quang tráo mô phỏng Thiên khung này cũng có tác dụng với yêu thú không giống yêu thú này.
Theo lục bào lão đầu, song đầu yêu thú và cáp mô đầu yêu thú rất giống Ký nguyên thú thân, nhưng ngân lân yêu thú trong bạch quang quang tráo, thể nội có pháp châu sau khi tiến giai thì là yêu thú chân chính. Nhưng yêu thú giống Lam diện tu la này lại không phải Lam diện tu la. Ngụy Tác hoài nghi, Đạo Huyền điện có thứ gì khiến yêu thú biến dị chăng.
Có lẽ song đầu yêu thú và cáp mô đầu yêu thú cũng không phải Ký nguyên thú thân mà là biến dị nào đó.
Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác gật đầu với Cơ Nhã và Âm Lệ Hoa, lại đi đến bình đài kỳ dị.
Đứng ở rìa bình đài nhìn một lúc, Ngụy Tác không hề đổi sắc, vòng ra phía sau, trong mắt gã cùng Cơ Nhã đều ánh lên lạ lùng.
Chính giữa hắc sắc tinh trụ không có phù văn, nhưng sau lưng lại là phù văn rất bắt mắt.
Phù văn hình mặt quỷ hung hãn không khác gì trên tử hắc sắc mộc phù vốn không rõ tác dụng của Ngụy Tác lấy được của Kỳ Tử Vũ.
"Âm Lệ Hoa, từng thấy loại phù văn này chưa?"
Âm Lệ Hoa nhíu mày nhìn hắc sắc tinh trụ, Ngụy Tác cố ý hỏi.
"Không." Âm Lệ Hoa lắc đầu gọn ghẽ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Ngụy Tác liếc Âm Lệ Hoa đoạn nheo mắt nhìn hắc sắc tinh trụ. Gã máy động vì trán mặt quỷ trên hắc sắc tinh trụ hơi lõm vào.
Chỗ lõm vào đó cực giống tử hắc sắc mộc phù!
Ngụy Tác nảy ra xung động lấy tử hắc sắc mộc phù ra đặt vào xem thế nào.
Nhưng xung động dấy lên vì huyền giai pháp bảo này nhanh chóng bị gã ép xuống.
Hít sâu một hơi, Ngụy Tác lại quan sát bạch sắc tinh bi khắc ba chữ "Đạo Huyền điện".
Một lúc sau, nhìn đến chân khối bạch sắc tinh bi, mắt gã đột nhiên ánh lên kinh ngạc.
Cùng lúc, gã và Âm Lệ Hoa đột nhiên đồng thời cảm giác thấy gì đó, nhìn ra ngoài bạch sắc linh quang quang tráo.
Cơ Nhã kinh ngạc nhìn theo Ngụy Tác, khung cửa cuồn cuộn hắc khí, bạch sắc quang hoa ánh lên, hiện rõ thân ảnh tu sĩ.
Ngụy Tác lạnh ngắt cõi lõng.
Tu sĩ này bất quá hơn ba mươi tuổi, mặt mũi như ngọc, tóc tết thành núi, pháp bào màu lục đậm, lấp lánh hào quang, thập phần hoa quý. Linh khí của y màu trắng lợt, ngưng thành hình bạch cốt bảo tháp!
Linh khí hóa hình! Rõ ràng y cũng là Kim Đan kỳ đại tu sĩ, Ngụy Tác hiểu rõ linh khí hóa thành hình dạng càng có uy thế, phẩm giai công pháp càng cao. Bạch cốt bảo tháp cao năm, sáu trượng, uy thế hơn nhiều linh khí hóa hình của bọn Hỏa Vân chân, công pháp tuyệt đối không thấp hơn địa cấp cao giai.
Nhìn rõ người đến, Âm Lệ Hoa liền biến sắc.
"Các hạ biết y?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm hỏi Âm Lệ Hoa.
"Là tu sĩ Kim Đan kỳ của Âm Thi tông, tên Diệp Linh." Âm Lệ Hoa mặt mũi khó coi đáp.
Diệp Linh?
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã nhìn nhau, lòng thầm buốt lạnh. Trên đường đến Đạo Huyền điện, họ đã nghe Lý Dực Triển giới thiệu về mọi tu sĩ Kim Đan kỳ của Âm Thi tông. Diệp Linh cũng là tu vi Kim Đan kỳ lưỡng trọng như Hiên Viên lão tổ, thực lực xếp thứ ba tại Âm Thi tông. Theo lý, Âm Lệ Hoa thấy cao thủ cùng tông môn lẽ ra phải vui nhưng phản ứng của nàng ta tựa hồ cực kỳ e dè.
"Âm sư muội, tình cờ thế? Không ngờ gặp ở đây." Tu sĩ này nhìn rõ bọn Âm Lệ Hoa trong bạch sắc quang tráo, mỉm cười đầy thâm ý, " Khí sắc Âm sư muội hình như không tốt, lẽ nào gặp đối đầu lợi hại nào?"
Đoạn tu sĩ uể oải đó lại quét ánh mắt qua mình Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, "Âm sư muội, hai tu sĩ này lạ lắm, lẽ nào là đồ chơi mới của muội?"
"Ta cũng muốn thân thiết nhưng người ta không thích, ta cũng đành bó tay." Âm Lệ Hoa đảo mắt, sắc mặt khôi phục như thường, thản nhiên nhìn Ngụy Tác: "Người ta là khách khanh trưởng lão của Hải Tiên tông, giao thủ lúc trước, ta còn lép vế."
"Hải Tiên tông cũng đến đây?" Diệp Linh nhìn Ngụy Tác, có vẻ cực kỳ coi thường, "Âm sư muội, y khiến sư muội thiệt thòi thì có cần ta thu thập giúp chăng."
Âm Lệ Hoa khẽ biến sắc: "Ta và Ngụy trưởng lão chỉ là bằng hữu, không cần ngươi lo lắng."
"Các vị là tu sĩ cùng tông môn, sao các hạ lại e dè y như vậy? Lẽ nào các vị có gì mâu thuẫn? Trước đây mỗ nghe đồn y và các hạ là một duộc." Thấy Diệp Linh bảo thu thập mình, Ngụy Tác vẫn bình tĩnh như thường truyền âm cho Âm Lệ Hoa.
"Chỉ là đồn thổi thôi, giữa bọn ta có nhiều mâu thuẫn, nhất thời khó nói rõ. Chỉ cần nhớ y cực kỳ tự tư tự lợi, thập phần háo sắc, lại phi thường biến thái, có thứ gì khiến y động lòng thì không bao giờ vì thư thư là người Âm Thi tông mà y nương tay." Âm Lệ Hoa truyền âm đáp.
"Vậy hả?" Diệp Linh cười ruồi, loáng lên mấy lần, đứng trước bạch sắc linh quang quang tráo.
Quan sát bên ngoài bạch sắc linh quang quang tráo một lúc, thấy ba đại tự "Đạo Huyền điện", mắt y tỏ rõ thần sắc tham lam, "Âm sư muội, nơi này bố trí kinh nhân như thế, các vị phát hiện gì chăng?"
Ngụy Tác thoáng nhìn qua khối bạch sắc tinh bi, mấy máy môi, hiển nhiên đang trao đổi với Âm Lệ Hoa.
Âm Lệ Hoa mắt ánh lên kinh ngạc, ngoài mặt bình tĩnh như thường đáp: "Khe nứt không gian và cấm chế bình đài quá đáng sợ, bọn ta không dám lên đó, đang định đi. Ngươi có hứng thì cứ việc."