Trong văn hóa khuôn viên trường của Mỹ, những cổ động viên có thân hình nóng bỏng là những ngôi sao được chú ý nhất.
Và những cổ động viên này được xưng như là nữ hoàng khi chỉ cần bước vào các sân của đội bóng rổ hoặc bóng bầu dục Mỹ.
Trong số những người sống sót, mười hai cổ động viên đứng sát vào nhau, tất cả đều run rẩy dựa vào tường, khuôn mặt của họ từ lâu đã mất đi vẻ hào quang trước đây, thay vào đó là sự sợ hãi, bất lực và bối rối.
Trong mười hai người, Trác Phàm chỉ có ấn tượng với một người trong số họ, đó chính là cô cổ động viên Michelle ngồi ở giữa, nguyên nhân cũng rất đơn giản, cô ấy rất nổi tiếng trong giới sinh viên của Đại học Foxtown.
Ngoài mười hai cổ động viên, còn có hơn một chục thành viên của đội bóng trường.
Bên cạnh đó, có ba hoặc bốn giáo viên.

Một trong những giáo viên già với mái tóc màu xám và không một biểu lộ sợ hãi trên khuôn mặt của ông làm lông mày Trác Phàm nhíu lại "giáo sư Carlos?"
Tên nhà khoa học Carlos, một năm sau khi tận thế nổ ra, cái tên này có thể nói là không ai không biết, không người không hay.
Vị giáo sư đến từ Khoa Vật lý của Đại học Foxtown này được công ty shelter tuyển dụng sau ngày tận thế, ông nhanh chóng thu hút sự chú ý của ban lãnh đạo cấp cao và cuối cùng dẫn đầu việc nghiên cứu và phát triển nguồn năng lượng mới, giành được biệt danh [ *Nhà vật lý loạn thần].

*Edit: Gốc "疯狂科学家"
"Không ngờ lại gặp được hắn ngay vào lúc này.." Trác Phàm trợn tròn mắt, Carlos là một nhân tài rất đáng giá, giống như một con dao sắc bén, tự mình cầm trong tay là an toàn nhất.

Và nếu những người khác sẵn sàng tuân theo quy tắc của anh để tham gia căn cứ, đó cũng là một nguồn nhân lực tốt.
"Wolfgang, Helena, có vẻ như chúng ta sẽ đột nhập vào sân vận động này." Trác Phàm rút khỏi tầm nhìn chung và quay sang hai người còn lại.
Wolfgang nhếch miệng cười một tiếng, "Hãy cứ theo cậu đi, vuốt xương của tôi đã đói và khát rồi!"
Và Helena thậm chí còn trực tiếp rút thanh dài ra và bày tỏ thái độ.
Có hơn tổng cộng 400 Tang thi đang ngủ trong sân vận động, rõ ràng là phi thực tế để đột nhập.

Dù có thành công thì cái giá phải trả cũng quá lớn.
Vì vậy, Trác Phàm quyết định chọn con đường giống như Lightning và lao từ trên mái nhà xuống!
Nhà thi đấu hình chữ nhật, ở phía tây có một dãy cầu thang bằng thép có thể leo lên bằng tay, máu loang lổ, rõ ràng có nhiều người đã chết trên con đường này.
Nhưng đối với Trác Phàm và những người khác, dù biết trong núi có hổ, cũng phải lên núi đánh hổ.
Trác Phàm dẫn đầu, Helena ở giữa, Wolfgang ở sau cùng.
Khi anh vừa trèo lên, những Tang thi đang chờ đợi con mồi trên mái nhà lao tới.
Trác Phàm đã chuẩn bị từ lâu, chuẩn bị bắt đầu một trận chém giết lớn, nhưng hai bóng đen một vàng một đen vụt qua hắn, lao thẳng về phía đám Tang thi đáng thương.
"Tiên sư các ngươi, các ngươi phải cho ta thể hiện một chút chứ."
Trác Phàm cười mắng khi nhìn Tiểu Hoàng và Tiểu Phạng đang vẫy đuôi.
Trước đó Lightning từ cửa sổ trời nhảy thẳng vào sân thể dục, nhưng đối với ba người Trác Phàm, nhảy thẳng vào trung tâm của một đám Tang thi từ cửa sổ trời cao hơn 20 mét chắc chắn là đang tìm cái chết.
"Đi ống thông gió!"
Chọn ống thông gió sẽ an toàn và nhanh chóng hơn rất nhiều.
Rắc rối duy nhất là các ống thông gió hơi hẹp đối với họ.
Ống thông gió rộng chưa đầy 80 cm, cao một mét, cả ba người phải bó chặt chân tay mới có thể bò từ từ, riêng Wolfgang vì cao lớn nhưng lúc này lại trở thành bất lợi.
Bởi vì hiệu quả chiến đấu của ba người trong ống thông gió giảm đi đáng kể, đội sẽ do Tiểu Hoàng dẫn đầu, và Tiểu Phạng ở sau cùng.
Két--
Trong quá trình bò, hai con dao găm của Wolfgang và thành ống bên trong đột nhiên phát ra âm thanh cọ xát mạnh, tạo ra một âm thanh chói tai, khiến cho tình huống của ba người nhanh chóng căng thẳng.
Ngay phía dưới bọn họ, mười Tang thi đang bất động khẽ nhúc nhích lỗ tai, sau khi thấy không có gì thì bọn chúng lại bất động, bọn họ vẫn ở trạng thái bình yên vô sự.
"Huh!"

Cả ba người đều thở một hơi dài, đặc biệt là Wolfgang, nếu đem những Tang thi kia đánh thức thì hắn một lần nữa bóp đồng đội.
"Móa, hai con dao găm này đúng là ngáng đường, dù sao thì tôi cũng không cần nữa.

Tôi sẽ đưa chúng cho người khác khi tôi quay lại." Wolfgang hậm hực nói.
Trác Phàm vẫn kì vọng nhất là Helena, hắn chắc chắn rằng sau này nàng sẽ tái hiện được huy hoàng năm xưa với biệt dang "Hoa hồng chết chóc".
Tốc độ bò của một số người tuyệt đối rất chậm, mất khoảng mười phút họ mới lên đến nóc phòng thay đồ, có thể thấy những người ở dưới qua lỗ thông hơi.
* * *
"Michelle, cô có nghe không, hình như có người ở trên đầu chúng ta?"
Trong phòng thay đồ, một cô gái với dáng người nhỏ nhắn và vẻ ngoài thuần khiết, với mái tóc màu cam, nhẹ nhàng chạm vào Michelle ở bên cạnh.
Michelle liếc nhìn cô ấy với vẻ mặt bất lực, "Annie, cô lại nghe thấy ảo giác rồi.

Ở đây chỉ có Tang thi, và sẽ không có ai đến cứu chúng ta."
"Không, tôi thực sự nghe thấy có ba người, như thể còn có hai con chó, ngay trên đầu chúng ta!" Annie mở to đôi mắt hổ phách rất nghiêm túc.
"Được rồi, được rồi, ba người, hai con chó, có trời mới biết làm sao lại có sự kết hợp kỳ lạ như vậy trên đỉnh đầu của chúng ta." Michelle bất lực vẫy tay chào, và từ ngày thứ hai khi cô ấy bị mắc kẹt ở đây, Annie luôn nghe thấy đủ loại điều kỳ lạ, nhưng chưa có cái nào được xác nhận, ngay cả Michelle cũng đã quen với loại ảo giác thính giác này.
"Cô đang nói cái gì vậy?" Một thanh niên da trắng cao lớn bước tới với vẻ mặt quan tâm.
Hắn tên là Karl, là đội trưởng bóng đá của trường, ngôi sao thể thao bắt mắt nhất và là người tình trong mộng của các cô gái.
Nhưng sự thật lại là chuyện khác, Karl đã theo đuổi Michelle điên cuồng suốt hai năm trời mà Michelle không hề tiếp xúc với hắn một lúc nào.


Điều duy nhất Karl vẫn còn một tia hy vọng là Michelle không hề có bạn trai trong hai năm qua.
Thấy Karl đi tới, Annie nhanh chóng nói lại những gì cô ấy "Đã nghe".
"Có lẽ đó là một Tang thi.." Karl trong lòng hắn suy nghĩ.

"Những Tang thi không nhất thiết lúc nào cũng phải như một cái xác biết đi, chắc chắn sẽ có những loại có trí tuệ."
Nói cách Karl đã khiến Michelle và Annie vừa sợ hãi, vừa rùng mình.
Hắn thấy lời nói của hắn có trọng lượng như vậy liền ra vẽ ta đây, sau đó vỗ ngực nói: "Đừng lo lắng, Michelle, cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô."
Cách cách!
Đúng lúc này, vách ngăn của ống thông gió trên đầu bọn họ đột nhiên rơi xuống, sau đó một bóng khổng lồ màu vàng từ trên rơi xuống.
"Chết tiệt, cái quái gì vậy!" Karl sợ đến mức hét lên và trốn vào góc phòng thay đồ.

.