Nến và chỉ đỏ là bước đầu cho «Hoàng Tuyền Lộ Pháp».

Cũng chưa được, hết thảy đều phải kiểm tra Thiên Bảo đã hết âm thọ chưa, mới có thể đi xuống Địa Phủ.

Lý An Đăng cầm trong tay một tấm bùa trống, cũng như cũ dùng bút lông chấm mực chu sa vẽ lên tên và bát tự của Thiên Bảo.

Hắn cầm bùa trong tay khẽ phất mà cháy, thả tay, lá bùa bay phía trên hai ngọn nến, đồng thời tự thắp sáng nến.

Ánh lửa nhỏ dần rồi mất hút, lá bùa cháy xong không để lại chút gì tro cặn.

Lý An Đăng gật đầu, định nói cái gì, đột nhiên phía trên khoảng không xuất hiện ánh lửa.

Hắn giật mình nhận ra, lúc này lửa nến chợt tắt ngấm, mà tia lửa trên không rải xuống một đám tro giấy, hệt như vừa quay ngược quá khứ.

"Haiz, sao lại..." Lý An Đăng thở dài, tỏ ra khổ tâm.

"Chú, có chuyện gì thế?" Thiên Bảo ngước lên hỏi.

"Cũng không có gì to tát! Chỉ là...!Làm một cô hồn dã quỷ không thể đầu thai được!"
Có những quỷ hồn sống tại dương gian quá lâu, phán quan xoá tên trong Sinh Tử Bảng, xuống Địa Phủ không nhận nữa.

Lý An Đăng biết sinh mệnh kết thúc phải chuyển sinh nơi khác, bắt đầu một vòng đời mới.

Nhưng mà, mãi mãi làm cô hồn vất vưởng thật có chút đau khổ.

"Vậy thôi con không cần đi!" Thiên Bảo nói.

Đối với nó, làm quỷ hồn cũng quá quen rồi, đầu thai là cái gì nó cũng không biết, làm quỷ không phải tốt hơn sao.


"Cũng không được, lưu lại dương gian lâu cũng tính là tội, âm soa bắt được sẽ phạt!" Lý An Đăng định bỏ đi, nhưng lỡ hứa giúp nó rồi, vẫn không đành lòng.

"Thế này đi! Mày cứ theo tao, sau này tao sẽ xuống Địa Phủ hỏi lại, không được thì thôi!"
Chỉ còn cách đó, quỷ hồn theo chân thuật sĩ mới tránh được sự dòm ngó của âm soa.

Lý An Đăng nói xong, cắt bỏ sợi chỉ đỏ, thu dọn hai cây nến đỏ vào trong ba lô.

Ba lô của hắn cũng không phải tầm thường, vỏ ngoài chỉ là bình phong, thật ra bên trong là một cái túi càn khôn.

Nhìn đơn sơ giản dị nhưng tùy ý nhét bao nhiêu đồ vật vào trong vẫn được.

"Chú giúp con tìm lại hồn phách, muốn con làm gì cũng được!" Thiên Bảo đồng ý cười nói.

Lý An Đăng gọi "Tốt" một tiếng, nhìn qua nó, thầm nghĩ quỷ này cũng ngây thơ như con nít.

"Được rồi, mộ phần mày ở đâu?"
Thiên Bảo chỉ tay xuống dưới chân Lý An Đăng.

"Chú đang đứng trên nhà con!"
Lý An Đăng vội lui lại.

"Sao mộ lại phẳng như vậy?"
"Con chết lâu quá rồi nên đất sụp xuống!"
"Không sao, rồi sẽ có nhà mới!" Lý An Đăng nói, hắn nghĩ lại nếu như vậy thì hài cốt sẽ nằm sâu bên dưới, bèn nhanh chóng đi tìm mượn một cây xẻng xúc đất, tranh thủ đào lên kịp chuyến xe.

Do vừa có mưa nên đất xốp, hắn dễ dàng đào hơn.

Đào được một hồi, cuối cùng đã thấy một cái quan tài chỉ có 1m.

Cũng may hắn làm thuật sĩ, ngoài luyện đạo thuật còn có các phương pháp luyện thể, gân cốt phi thường, sức cũng dai hơn người khác.

Lý An Đăng dùng xẻng cạy mấy cây đinh đóng quan tài văng ra, tổng hắn gom được mười ba cây.

Đinh đóng quan tài còn có tác dụng trấn tà, để lâu càng tốt, nhưng lại không thể chiếm đoạt tài sản.

Cho nên hắn lấy nước rửa lại, để trong một cái ngăn nhỏ của ba lô.

Dù sao Thiên Bảo chấp nhận theo hắn, xem như phí hội viên đi.

Sau khi bật nắp quan tài lên, Lý An Đăng nhìn trời một chút, lấy đèn pin rọi vào trong huyệt mộ.

Thời gian lâu quá nên chẳng nghe mùi tử khí, chỉ thấy một bộ xương trẻ con nằm gọn trong quan tài.

"Mày mới ba tuổi hả? Sao chết vậy?" Lý An Đăng nói.

"Con được sinh ra trong một gia đình buôn lậu thuốc phiện, rất giàu! Nhưng ba mẹ ít khi ở nhà, để con cho một bà người hầu và anh hai chăm sóc.

Có một lần cả nhà đi vắng, bà người hầu bận nấu ăn, lúc đó chỉ còn con và anh hai.


Không biết cách nào con trèo lên được một cái bàn cao, mãi chơi đùa, không may bò thẳng ra ngoài ngã xuống đất, đầu va trúng nền bị vỡ!
Lúc đó con có khóc, mà anh hai đang lên cơn nghiện không để ý, con bị mất máu mà chết!"
"Đáng thương!" Lý An Đăng đồng cảm nói một câu, sau đó quên mất, xe gần chạy rồi, nếu không hắn sẽ bị bỏ lại, một vé xe lại vô cùng đắt đỏ.

Sư phụ hắn cho chút tiền, sau khi mua được vé xe, đến đây ăn ba đĩa cơm vừa sạch túi tiền, hoàn cảnh cũng thảm lắm.

Hắn định làm một cái « Dưỡng Quỷ Pháp» cho Thiên Bảo.

Mỗi trường phái khác nhau đều có cách luyện khác nhau, mục đích cũng khác nhau.

Quỷ không hẳn xấu, quỷ thuật cũng không xấu, chỉ có kẻ sử dụng quỷ thuật làm việc bất lương liền được xếp vào tà môn.

Vong hồn vất vưởng trên nhân gian, tam hồn thất phách bị phân tán, tục gọi là "tiệm linh".

Thuật sĩ sẽ sử dụng tiệm linh thông báo cát hung, thích hợp nhất là luyện hoá trong tam tuần (21 ngày).

Lý An Đăng lấy một lọ sứ trắng nhỏ hơn nắm tay, đặt cạnh bộ hài cốt trong quan tài.

Sau đó hắn lấy một lá bùa, nhưng trên bùa đã được vẽ chu sa ngoằn ngoèo.

Ngoài loại bùa trống, đây mới là bùa chính hiệu, đều được luyện trước.

Bùa có bốn phần, đầu bùa điểm ba chấm Tam Thanh, thân bùa hai chữ Sắc Lệnh kéo đuôi xuống, chân bùa hai chữ Cang Sát tượng trưng thiên cang địa sát.

Quan trọng nhất là phần mật bùa, chỉ người trong nghề mới vẽ được nó, bùa mới hữu dụng, nếu không bùa cũng như giấy vụn thôi.

Lá bùa trên tay Lý An Đăng là Thu Hồn Phù, trong miệng hắn lầm rầm đọc một tràng chú ngữ.

"Yểu yểu, minh minh, đãng đãng du hồn, thiên địa đồng sanh, tắc tán thành khí, tụ tắc thành hình.

Ngô kim nhiếp nhữ, thu nhập pháp bình, vĩnh trợ ngô hành, thuận ngô giả cát, nghịch ngô giả hung, phụ ngô liễu đạo, khuông ngô thành chân, tha nhật viên mãn, công quả đồng phân, nghịch ngã lệnh giả, thần trảm hôi trần, thần binh hỏa cấp cấp như luật lệnh."
Lý An Đăng đứng trước huyệt mộ đọc xong đoạn chú, Thu Hồn Phù cũng vừa bốc cháy, thân ảnh Thiên Bảo chợt biến mất.

Hắn ném Thu Hồn Phù trong lọ sứ, dùng Phong Phù dán toàn bộ miệng bình, lấy vải đỏ bọc kín.


Tiếp theo không còn thấy Thiên Bảo, vì nó đang nằm bên trong lọ sứ, Lý An Đăng bắt đầu lấy tín vật.

Đó là lấy đi cái đầu sọ dưới huyệt mộ, và đất mộ gồm ba phần đầu, giữa, cuối mộ.

Đầu lâu bỏ một bên riêng trong ba lô, còn đất mộ, dùng vải đen bọc lại, sau đó lấy vải đỏ bao bên ngoài.

Lý An Đăng thở phào một hơi, lấy chai nước suối ra uống, quay qua quay lại, nhanh chóng đậy nắp quan tài, lấp đất trong mộ như cũ.

Con xe buýt "Uồm" một cái như hung thú gầm lên, Lý An Đăng xốc ba lô chạy đến trước cửa, hô "Chờ" một cái, phóng lên xe.

Cơ bản là tài xế đều đã thu tiền, cho nên có thể bỏ rơi hắn bất cứ lúc nào.

Hắn ngồi vào hàng ghế, vừa lúc này hắn cũng là người cuối cùng vào xe, tài xế liền chạy.

"Thật ngại quá!" Lý An Đăng nhìn quần chúng bá tánh gãi đầu cười, thì ra tất cả đều đợi hắn.

"Cậu...!Xong chưa?"
Hàng ghế sau lưng hắn, chính là người phụ nữ váy đen.

Cô có da mặt mịn màng, chân mày kẻ mỏng, kêu là Ngô Như Cầm.

"Không có gì, chuyện vặt!" Lý An Đăng nói xong ngã lưng dựa ghế, khoanh tay đóng lại hai mí mắt ngủ một giấc.

Xung quanh đây có nhiều người, Ngô Như Cầm không dám nói to.

"Cậu, thật sự thấy? Còn bắt được?"
Nhưng lúc này Lý An Đăng đã rơi vào giấc ngủ, cô thấy thì không hỏi nữa..