Năm phút trôi qua.

"Uồm!"
Xe vọt nhanh hơn đến tài xế cũng bị hớp hồn đi một ít, sau đó gã nhanh chóng ổn định tay lái.

Không ai để ý, bên ngoài có một đôi cánh lông vũ lướt đi trong gió.

"Cú..."
Một con chim cú mèo bay đến khiến cho đám quỷ tản ra, trong nháy mắt, đám quỷ chưa có động thái gì nổi bật, hết thảy tám quỷ biến mất trong đêm dài.

Cú mèo có hai con mắt sáng như sao sa, chao lượn một vòng đuổi theo xe buýt.

Thuật sĩ sử dụng phương pháp gọi sứ giả Địa Phủ hỗ trợ vong hồn đi đầu thai.

Sứ giả Địa Phủ sẽ giữ an toàn trong suốt quãng đường.

Lý An Đăng vừa rồi sử dụng Tống Linh Phù là mời sứ giả đến, nói cho oai chứ sứ giả không thấy đâu, nguyên nhân là gá vào thân cú mèo.

"Sứ giả cú mèo" vừa nuốt tám vong hồn vào bụng, sau đó sẽ giúp Lý An Đăng đến tận nơi.

Cú mèo chuyên hoạt động về đêm, tính âm, thích hợp cho sứ giả nhập vào.

Ngoài ra cũng không loài chim nào khác thích hợp hơn.

Đương nhiên phải nhất thiết là loài chim, chúng bay được nên có mặt lúc cần thiết, vượt địa hình tốt hơn.

Giả sử là một con cá thì không thể nào nhảy lên bờ câu hồn.

Tống Linh Phù như một đòn báo hiệu, sứ giả sẽ chọn cú mèo trong phạm vi gần nhất, tùy theo khoảng cách mà bay đến.

Tốc độ cú mèo trong đêm rất nhanh, ở khu vực này sẽ không có vấn đề gì.

Đổi lại, sau này Lý An Đăng vào thành tìm một con cú mèo e là gian nan.


Thêm một giờ đồng hồ nữa, xe chạy vào một con đường đầy ánh đèn điện, hai bên đều là bản hiệu đủ màu sắc.

Chạy một chút nữa, xe buýt rẽ vào bến đỗ, cuối cùng đã đến nơi.

"Đến rồi, cậu dậy đi!"
Sau khi xe buýt thắn lại, hành khách đều bị những linh kiện tối tân điều phối sốc nảy một cái.

Tuy nhiên Lý An Đăng không có tỉnh dậy.

Hắn là như vậy, chuyện khác không dám nói, nếu đi vào giấc ngủ có lẽ thiên thạch rơi xuống còn chưa hay mình chết.

Cho nên Ngô Như Cầm gọi hắn thêm mấy lần nữa.

Lý An Đăng mở mắt, hai con mắt ứ đầy lệ đỏ, biểu hiện thần tình dữ tợn đến doạ người.

Nếu không phải kịp nhìn thấy Ngô Như Cầm hắn đã thét lên.

Ở nhà, mỗi lần lão thầy hắn gọi hắn trong lúc ngủ, khi nào cũng sẽ có cãi nhau.

"À, cảm ơn chị!" Lý An Đăng nói xong thì ngáp một cái, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Không ngờ vào giờ này lại còn nhiều người chưa ngủ như vậy!" Lý An Đăng xốc lên cái ba lô, mò đường xuống xe buýt.

Đúng là thành đô có khác, ban đêm cũng nhộn nhịp như ban ngày, ngoài đường xe chạy không biết bao nhiêu mà nói, hai bên đường con người đi qua đi lại đông nghịt.

Lý An Đăng có đến mười thành nhà quê, bị cuốn vào những ánh đèn, những mái nhà chọc trời.

Hắn đi mấy vòng dạo chơi, không biết như thế nào đến một con hẻm vắng.

Dù sao không có điểm đến chính xác, Lý An Đăng không quan tâm đã đi đến đâu.

Sau đó hắn rẽ vào con hẻm.

Trong hẻm chỉ chịu một chút ánh sáng phía ngoài nên khá tối.

Lý An Đăng đơn phương độc mã đem ra hồ lô Địa Tàng.

Đồng thời lúc này con cú mèo từ trên trời đáp xuống.

"Cú..."
"Tốt lắm, đa tạ đa tạ!" Lý An Đăng nói chuyện với cú mèo, gỡ nút hồ lô, trút ra một cái.

Tức khắc phía trước xuất hiện thân ảnh của nữ quỷ váy hồng.

Ả ta vừa đáp xuống, nhìn xung quanh với bộ mặt ngơ ngác, lại nhìn về phía Lý An Đăng.

Bỗng gương mặt ả nhăn nhó, hai khoé mắt vậy mà phun nước mắt như cơn mưa rào.

"Đại sư, xin tha cho tôi, tôi thề chưa từng hại ai, hu hu..."
Cơ bản ả bị pháp khí nhốt bên trong mới nhận ra Lý An Đăng là thuật sĩ, mà vong hồn bất cứ ai nghe được từ "thuật sĩ, pháp sư, phù thủy" cũng phải run sợ trong tâm.

Nhưng mà một con quỷ nói lên câu thề, Lý An Đăng có một chút không chấp nhận.

"Được rồi, không cần nói nữa, tôi giúp cô đi đầu thai!" Lý An Đăng nói xong, như cũ lấy ra hai cây nến đỏ.

"Đại sư, xin tha tội, tôi chưa về thăm nhà được không thể đi đầu thai!"
Nghe ả nói, Lý An Đăng mới hỏi lại.


Nữ quỷ váy hồng tên là Dạ Huỳnh, trong một lần đi xe buýt từ dưới quê ngoại lên nhà trên thành, đã xảy ra tai nạn.

Lúc đó ngoại trừ Dạ Huỳnh, có tất cả tám người khác đều chết.

Sở dĩ chặn đầu xe buýt, Dạ Huỳnh muốn lên xe, nhờ chuyến xe này chở lên thành, tìm đường về nhà.

Ả muốn nhìn thấy ba mẹ mình cùng người em gái lần cuối rồi mới an tâm đi đầu thai.

Lý An Đăng hiểu ra, Dạ Huỳnh và bọn cô hồn dã quỷ đều cùng chung số phận.

"Được rồi, bây giờ tôi đáp ứng cho cô về nhà, sau đó phải ngay đi đầu thai, không nên lưu lại dương gian quá lâu!"
Dạ Huỳnh nghe xong thì rất cảm kích.

"Cảm ơn đại sư!"
Lý An Đăng khoát tay ý nói không có gì, tiếp tục hướng hồ lô Địa Tàng về phía Dạ Huỳnh.

"Cô vào đây trước, tránh những quỷ hồn khác để ý!"
Dạ Huỳnh gật đầu đáp ứng, tiếp theo đó biến mất.

Lý An Đăng lúc này mới nhìn xuống con cú mèo.

"Đa tạ quỷ sứ đại nhân, cứ an tâm đi về, tôi sẽ đốt tiền giấy!"
"Cú..."
Con cú mèo phun ra tám cô hồn dã quỷ trả cho Lý An Đăng, mở miệng kêu một tiếng cũng như đáp trả, xoay người đập cánh bay lên trời.

Cũng như vậy, Lý An Đăng dùng hồ lô Địa Tàng hút tám cô hồn dã quỷ gom chung một chỗ.

Vong hồn đi bên ngoài quá nhiều cũng không tốt.

Một là quỷ hồn đạt đến sức mạnh nhất định, hay vong hồn phải thuộc dạng thuần khiết như giọt sương mai.

Tổng quan mà nói quỷ hồn luôn hấp thụ âm khí, đối với dương khí con người vẫn tỏ ra sợ hãi.

Nhưng quỷ hồn muốn tu luyện thăng tiến tu vi không chỉ hút âm khí, cả dương khí con người, thậm lính cả hồn phách con người chúng cũng ăn được.

Nguyên nhân là chúng muốn âm dương hoà hợp, như vậy mới có thể dễ dàng đi lại giữa chốn đông người.

Hồ lô Địa Tàng nhốt quỷ vào trong, mục đích là bảo vệ quỷ hồn khỏi sự xâm nhập dương khí khiến cho chúng suy yếu.

Ngoài ra muốn thiêu hủy quỷ hồn cũng là công dụng của hồ lô Địa Tàng.

Lý An Đăng cất hồ lô vào ba lô, tiến ra ngoài hẻm tiếp tục đi.


Hắn nhìn lên bầu trời đen, khác dưới thôn là không có ngôi sao.

Lúc này cũng không biết nên đi đâu.

Đột nhiên bụng khẽ kêu, Lý An Đăng cảm nhận không ổn rồi, hắn làm gì có tiền.

Ngẫu nhiên, một con taxi vàng óng đậu kế bên lề.

Lý An Đăng định bước qua bên kia đường, vô tình nhìn lại.

Bước xuống xe là Ngô Như Cầm.

Cô ta không thấy Lý An Đăng, đi vào trong một chút, đứng đối diện cửa nhà.

Cô dùng chìa khoá mở cửa, đúng lúc từ bên trong có một bóng trắng lướt ra.

Đương nhiên cô ta không thấy, nhưng Lý An Đăng thấy.

Bóng trắng lại là bóng nữ nhân, bay vòng ra phía sau Ngô Như Cầm, lơ lửng trên không trung, cao hơn đầu Ngô Như Cầm một chút.

Bóng trắng cúi đầu xuống, mái tóc dài che phủ trước mặt Ngô Như Cầm.

Tiếp theo bóng trắng này há miệng ra chữ O như đang hưởng thụ, bàn tay đặt lên vai Ngô Như Cầm.

Như là một người đi trước dắt một người đằng sau, tình cảm vô hạn nha.

Lý An Đăng nhìn liền biết, đây là động tác hút dương khí.

Nữ nhân, người già và con nít là ba loại người có dương khí yếu, quỷ hồn dễ dàng tiếp cận.

Mà dương khí yếu còn bị hút đi, chính là sự lựa chọn của quỷ hồn cấp thấp..