Ngô Như Cầm đem hai bàn tay ôm gương mặt khóc, mọi áp lực dồn nén được đẩy ra ngoài.

"Chết, người đã chết, còn có thể cứu được sao?"
Lý An Đăng chụp lấy vai cô ta, một mặt kiên định nói.

"Xuân chết vẫn chưa lâu, tôi có cách! Chúng ta phải thử mới biết được!"
Nước mắt rơi lã chã một hồi, Ngô Như Cầm ngước lên, bộ mặt nhem nhuốc.

Đương nhiên phải thử, một người mẹ cần nhất là con mình có thể bình an, không còn cần đến cái gì khác.

Cô bỏ qua tất cả vẻ mỹ lệ điềm đạm thường ngày, người qua lại dòm ngó kỳ quái, cô mặc kệ, một phen hiếu động sà vào ngực Lý An Đăng đến mức trợ lý Thành Hải còn phải ghen tỵ.

"Xin cậu...!Xin cậu cứu con gái tôi, cậu có yêu cầu gì cũng được!"
Nhìn thấy Ngô Như Cầm đắm chìm trong nước mắt, Lý An Đăng vô cùng xót xa, nếu như hắn cứng rắn hơn mọi chuyện không ra nông nỗi này.

Hắn nói.

"Xuân đang ở đâu?"
Trợ lý Thành Hải nói.

"Sắp đưa vào nhà xác!"
"Đừng!!! Tuyệt đối không được đưa vào nhà xác!" Lý An Đăng hô to.

Hắn đã đoán trước vào bệnh viện không thể duy trì mạng sống cho Lê Yến Xuân.

Lúc đó hắn ôm Lê Yến Xuân, chủ yếu là truyền hơi ấm, hoạ chăng còn cứu được.

Nhà xác là nơi vô cùng lạnh lẽo, lượng dương khí ít ỏi trong Lê Yến Xuân sẽ không đủ sức kháng cự.

Trần Đại Long cũng sốt ruột, mạng người quan trọng, thi thể mang đi chưa lâu, hiện tại đi ngăn chặn vẫn còn kịp.

Bác Năm nghe qua Lý An Đăng phán đoán được đôi chút, được hắn cứu, khả năng cao là sống.

Nhưng thuật sĩ làm phép xong sẽ phải trả giá.


Bất U tuyên một câu phật hiệu, sinh tử là chuyện hiển nhiên, thế nhưng lại khiến con người lao đao, hồng trần đúng là một thứ rắc rối.

Đến đây, mọi người liền kéo nhau đi.

Cơ bản nhà xác ngay trong bệnh viện, không cần dùng xe di chuyển thi thể đi xa, Lê Yến Xuân vừa mới đi trước khi Lý An Đăng đến.

Hắn hi vọng chưa vào trong nhà xác kịp thời, dù chỉ là tiến vào một chút thôi, mọi việc xem như vứt bỏ.

May là Lê Yến Xuân nằm trên một con xe đẩy, còn cách cửa nhà xác 2m thì đám người Lý An Đăng phát hiện.

Trần Đại Long xung phong thét lên, một hơi thở lao đến chặn cửa nhà xác.

Sau khi Ngô Như Cầm làm thủ tục nhận xác thật nhanh, trợ lý Thành Hải lái xe chở tất cả về, bao gồm Lê Yến Xuân.

Trên xe, Lý An Đăng ngồi đằng sau, đặt Lê Yến Xuân nằm lên đùi hắn, điều hoà trực tiếp tắt.

Trong xe như lò bát quái, tất cả mọi người dù sao cũng cố gắng chịu đựng.

Đáng thương là Cục Than, treo nguyên cái đầu chó ra ngoài cửa sổ thè lưỡi.

Lý An Đăng tập trung quan sát Lê Yến Xuân, hắn vẫn đang dùng mọi cách giữ được hơi ấm trong cơ thể cô.

Trông cô lúc này nằm qua một bên, ánh mắt an tư đóng lại như đang trải qua một giấc ngủ.

Đúng, chỉ là ngủ thôi!
Xe vừa đến nơi, mọi người hỗ trợ đem Lê Yến Xuân ra ngoài.

Lý An Đăng gọi Ngô Như Cầm nhanh mở cổng, hắn tranh thủ cõng Lê Yến Xuân chạy vào nhà.

Vào phòng của Lê Yến Xuân, đặt cô ta lên giường, điều hoà đương nhiên tắt, tất cả cửa đóng kín lại.

Lý An Định làm « Hoàn Dương Pháp».

Đối với người khác, người chết sống lại chỉ trong thời hạn ba năm, hắn là đặc biệt, có thể giúp Lê Yến Xuân quay về lên đến mười năm.

Bất quá...!Tuổi thọ hắn đổi lại cũng là mười năm bằng nhau.

Hắn không biết bản thân sống đến bao nhiêu tuổi.

Có thể năm sáu mươi năm, sống ít hơn một chút thôi.

Còn nếu bốn mươi năm, trừ đi mười năm thì hắn sẽ không thể hoàn thành tâm nguyện sư phụ.

Còn ba mươi năm yểu mệnh, có lẽ hôm nay sẽ là ngày tàn của hắn.

Nhưng hắn quyết định gánh trách nhiệm này, chỉ cần cứu sống Lê Yến Xuân, mười năm thì mười năm.

Hoàn Dương Pháp có thể khiến cho người chết cũng có thể sống lại, nhưng mà còn phụ thuộc vào tỷ lệ thành công, tổng quan mà nói là may rủi.

Lý An Đăng là thuật sĩ, tỷ lệ cao hơn một chút.

Điều kiện thực hiện cái này.

Đó là chết do tai nạn, nhưng thi thể không được bị phá hư, như mất chân tay đều không được.

Thứ hai là tự vẫn, chết oan, hoặc bị người ta sát hại.

Vẫn phải lưu ý người chết có thi thể nguyên vẹn.

Còn nếu là người già, đến tuổi chết, hoặc lâm bệnh mà chết, cái này tận số không thể cưỡng cầu cho nên không hiệu quả.


Điều kiện cuối cùng, người chết không quá 48 giờ, thi thể còn hơi ấm.

Lê Yến Xuân đã thoả mãn điều kiện.

Lý An Đăng định nhờ Ngô Như Cầm, nhìn thấy bộ dạng cô, chuyển hướng qua trợ lý Thành Hải.

Hắn chỉ cần một ít vôi trắng là được.

Sau đó nhớ đến một chuyện, gọi Trần Đại Long qua nhà Tuyết Tình.

Hắn được quỷ hồn thông báo hai chị em Tuyết Tình đã về nhà, hắn mãi lo cho Lê Yến Xuân nên không nhớ.

Trần Đại Long hỏi cần làm gì, đơn giản Lý An Đăng muốn mượn con mèo đen của Tuyết Tình một chút.

Nhân tiện Tuyết Liên đang gặp nguy hiểm, Tuyết Tình chỉ có một mình, Trần Đại Long có thể trấn an cho nàng.

Con người sống quan tâm kẻ khác, đến khi hoạn nạn quên đi bản thân.

Mãi cho đến thời khắc này, Lý An Đăng vẫn là lo đến mọi người xung quanh đầu tiên.

Trần Đại Long không nghĩ nhiều như vậy, xoay người đi ngay.

Lý An Đăng lại nhờ Bất U tắm cho Cục Than, Bất U không từ chối, hỏi nhà tắm, xách cổ Cục Than vào.

Bắt đầu, Lý An Đăng kéo chỉ chu sa cột quanh hai cổ chân Lê Yến Xuân, bên trái ba vòng, bên phải bốn vòng, mục đích là giữ dương khí trong người.

Ngoài ra, khi thực hiện Hoàn Dương Pháp, tránh làm nước rơi trúng thi thể vì dương khí theo nước thoát ra ngoài.

Đợi cho Trần Đại Long quay lại, hai tay ôm Tiểu Ngọc đang ngơ ngác.

Lý An Đăng nhận lấy Tiểu Ngọc, đuổi Trần Đại Long về.

Đến khi Cục Than sạch sẽ khô ráo tiến ra, hắn cho một chó một mèo đứng gần giường.

Tục gọi là "hắc khuyển" cùng "linh miêu", cho bọn chúng ở đây có thể canh giữ thi thể, ngăn không cho quỷ sai đến bắt hồn Lê Yến Xuân.

Trợ lý Thành Hải quay về, Lý An Đăng cảm ơn, lấy bột vôi trắng rải xung quanh nền nhà.

Cầu Ngô Như Cầm tìm đôi dép Lê Yến Xuân mang thường nhật, đặt đôi dép dưới chân giường, hướng mũi dép vào trong.

Tắt hết đèn, Lý An Đăng thiêu một cây nhang cắm trên đầu giường, hai bên cắm mỗi cây nến trắng.

Ánh sáng yếu đi, tự nhiên căn phòng rất là âm u.


Lý An Đăng kêu mọi người ra ngoài chờ đợi kết quả.

Trợ lý Thành Hải dìu Ngô Như Cầm, bác Năm cũng ra, Bất U đương nhiên không cần siêu độ cũng ra.

Trong phòng còn Lý An Đăng và hai con vật, cùng một cô gái đã tắt thở.

Thời hạn từ 12 giờ đêm đến 01 giờ sáng là tốt nhất, nếu quá hạn, kết quả không cần phải nói.

Lý An Đăng đã dặn mọi người qua ngày hôm sau hãy mở cửa phòng.

Bản thân hắn không ăn uống gì, quyết tâm dành một ngày canh giữ Lê Yến Xuân tốt nhất.

Hắn ngồi một bên giường, nhìn gương mặt cô rất lâu.

Gương mặt xinh đẹp nhưng đã không còn sự sống.

Hắn nhìn vết cắn ngay cổ, khẽ đưa bàn tay chạm vào, trút ra hơi thở nặng nhọc.

Cục Than có tâm tình như chủ nhân, nằm mọp đầu xuống, mặt chau mày ủ, tính cách không còn linh động.

Chỉ có Tiểu Ngọc cạnh bên khẽ kêu oán trách, tại sao nó bị đem đến đây.

12 giờ đêm.

Lý An Đăng định tìm một món tín vật của Lê Yến Xuân.

Lúc này hắn nhìn vào tay cô, là vòng tay Huyết Ngọc Phù.

Hắn cảm thấy cô ta thích nó, thứ này có lẽ dùng được.

Hắn tháo vòng ngọc khỏi tay cô.

"Tôi đi tìm cô đây!".