Thái hậu nghe Uyển Linh nói xong thì xúc động không thôi, nước mắt không tự chủ mà rơi đầy mặt.

Thì ra, người cứu bà không phải ai khác mà chính là người cháu trai đã khuất kia.

Thì ra, giọng nói tối qua mà ba nghe được quả thật là của hắn.

Tay bà run run chỉ vào khoảng không: “Kiến Văn, con đang ở đây sao?”.

Kiều Kiến Văn xúc động tiến lên phía trước, hắn đưa tay ra chạm vào ngón tay của bà.

Mặc dù không thể nào cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay bà truyền đến, nhưng việc bà biết đến sự hiện diện của hắn, như này đã là quá đủ rồi.

“Đúng vậy, hắn đang ở đây, trước mặt của người.”
Thái hậu từ từ hạ tay xuống, bà gạt đi giọt nước mắt, cố gắng giữ cho mình một trạng thái bình tỉnh nhất.

Hết thảy, bà cố gắng nở một nụ cười hiền từ:
“Kiến Văn, thật may vì ta vẫn còn con trên cõi đời này.

Người cũng được, ma quỷ gì cũng được, miễn là còn tại.”
Uyển linh ngước mắt lên nhìn Kiều Kiến Văn, sau đó nhìn vào thái hậu rồi truyền đạt lại lời hắn nói.

“Hắn bảo rằng, người phải cố gắng giữ gìn sức khoẻ, đừng bao giờ làm điều gì dại dột cả.

Ngoài Kiều gia ra, người còn có thân vương ở bên.

Chưa kể, còn có đại ca hắn vẫn đang chờ người tới giúp.”
Nghe nhắc tới cháu trai lớn, thái hậu buông tiếng thở dài:
“Mặc dù xác định rằng hắn không phải chết trong chiến trận, nhưng giờ hắn còn sống hay không, ta vẫn không thể nào xác định.


Kiến Văn mất rồi, Kiều gia cũng chỉ còn lại hắn là niềm hi vọng cuối cùng.”
Nói xong, bà nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời lúc này cũng đã dần sáng lên, tất cả mọi thứ lại bắt đầu ngủ dậy, ồn ào và náo nhiệt.

Sáng sớm hôm sau, vì nhận được lời động viên từ người cháu trai đã mất kia, biết hắn dù không còn sống nhưng vẫn ở quân quẩn bên cạnh bà, thái hậu vui vẻ không thôi.

Dường như, bà đã tìm lại được niềm hi vọng sống cho chính bản thân mình.

Vì là ngày đầu bà được gặp cháu trai, nên có rất nhiều điều cần nói.

Để thuận tiện cho việc hai người trao đổi qua lại, Uyển Linh liền để Nguyệt Cát ở lại.

Cứ thế, nhờ vào Nguyệt Cát, những điều Kiến Văn muốn nói, thái hậu đều có thể nghe hiểu.

Sáng sớm hôm nay, vì việc của thái hậu nên Uyển Linh cũng cho người đi các cung truyền đạt ý chỉ, rằng các phi tần không cần phải đến thỉnh an nàng.

Nàng túc trực ở Hoà Thọ cung, nhìn thái hậu cùng Kiều Kiến Văn nói chuyện đến vui vẻ, nàng cũng cảm thấy rất vui lòng.

Mang tiếng là qua đây chăm sóc thái hậu, nhưng Uyển Linh lại vô cùng nhàn nhã.

Nàng hết ăn điểm tâm thì lại lấy sách ra đọc.

Mọi chuyện trong cung đều đã có người lo liệu.

Vương mama từ ngoài cửa đi vào, thì thầm gì đó vào tai thái hậu.

Thái hậu nghe nói thì liền vui vẻ: “Truyền hắn vào đây đi.”
“Mẫu hậu, có chuyện gì vui sao?”
Uyển Linh đi đến gần rồi hỏi.

Thái hậu nắm lấy tay nàng, rồi cười cười nói:
“Là Lãng nhi đến, chắc con đã gặp hắn rồi đi?”
Lãng nhi ư? Uyển Linh suy nghĩ một lúc, sau đó mới nhận ra người đó chính là thân đệ của hoàng thượng.

“Hình như con đã từng gặp ở buổi lễ thành hôn, nhưng lúc đó vì quá hồi hộp nên con còn chưa thấy rõ ngài ấy.”
“Ngài gì chứ? Hắn là đệ đệ của bệ hạ.

Con là tẩu tử, thì phải gọi hắn một tiếng tiểu thúc.

Hoặc là học theo bệ hạ, gọi hắn một tiếng nhị đệ.”
Uyển Linh thấy các xưng hô như vậy liền cảm thấy xa lạ, dù sao thì nàng cũng chỉ vừa mới thành hôn cách đây chưa lâu.

Lại xảy ra rất nhiều việc, vậy nên hầu hết thời gian đều ở trong cung, huynh đệ tỷ muội của bệ hạ hầu như nàng vẫn chưa tiếp xúc với ai.

“Mẫu hậu, con đã hiểu.”
Thấy nhi tức của mình hiểu chuyện như vậy, thái hậu cảm thấy vô cùng hài lòng.

Cao Lãng khi được người hầu dẫn vào trong, liền lo lắng chạy tới xem xét thái hậu từ trên xuống dưới một lượt.

Thấy người vẫn ổn thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm.


Sáng nay, khi hắn được người hầu báo lại tình hình trong cung thì đã vô cùng lo lắng, mẫu hậu hắn vậy mà lại làm ra cái chuyện dại dột ấy.

“Mẫu hậu, người doạ chết con.”
Thái hậu xoa lên tóc hắn an ủi: “Không phải là bây giờ ta đã không sao rồi ư?”
Như nghĩ đến chuyện gì, bà vui vẻ kéo tay hắn nói:
“Nào, con đứng lên đi, chào tẩu tử con.”
Tẩu tử ư? Cao Lãng có chút hoang mang, mẫu hậu hắn nhắc đến tẩu tử, mà trong cung này hắn chỉ có mỗi nàng ấy là tẩu tử của mình mà thôi.

Tim hắn đập rộn ràng từng nhịp, hắn ngước mắt lên nhìn, thấy người đó quả thật là nàng.

Vừa nãy vì quá lo lắng cho thái hậu nên hắn đã chạy thẳng vào trong, cũng không kịp nhìn xem xung quanh có ai.

Giờ phút này quả thật có chút xấu hổ.

Uyển Linh sau khi thấy rõ diện mạo của hắn thì cũng ngạc nhiên không kém, nàng không ngờ người nam nhân mà mình gặp ở Thuận Châu lại chính là đệ đệ của phu quân mình.

Cao Lãng cố gắng giữ bình tĩnh tiến lên hành lễ: “Ra mắt tẩu tử.”
Nghe hắn chào như thế, Uyển Linh lúc này mới chợt bừng tỉnh, nàng đảo mắt nhìn xung quanh, mọi người đều đang để ý đến nàng.

“Người nhà cả, tiểu…tiểu thúc đừng khách khí.”
Nhìn nét mặt lúng túng trên mặt hai người, thái hậu nghi hoặc hỏi:
“Hai con sao thế? Hay trước đây đã từng quen biết?”
Cao Lãng đang nghĩ xem nên nói thế nào cho phải, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Uyển Linh lên tiếng trước:
“Trước đây con có gặp tiểu thúc một lần ở Thuận Châu, không ngờ ngài ấy lại là tiểu thúc tương lai của mình.”
“Ồ, có chuyện đó sao?”.

Thái hậu ngạc nhiên hỏi.

Uyển Linh mỉm cười không đáp.

Thấy bầu không khí có chút ngượng ngùng, Cao Lãng đành lên tiếng:
“Chắc hôm qua tẩu tử đã chăm sóc mẫu thân rất cực khổ đi.”
Thái hậu nghe vậy thì mỉm cười, bà nhìn Uyển Linh với ánh mắt đầy yêu thương.

Quả thật là chuyện tối qua đã khiến cho nhi tức của bà có chút mệt mỏi.


“Đúng vậy, nhi tức của ai gia quả thật đã rất vất vả vì bà già này rồi.”
“Mâu hậu, người đừng khách khí, chăm sóc người là bổn phận của con.”
Cao Lãng nhìn hai người tình cảm như vậy thì có chút chạnh lòng.

Nàng ấy quả thật là một nhi tức hiếu thảo, chỉ tiếc là giờ nàng ấy đã là của hoàng huynh, không còn một chút cơ hội nào cho hắn nữa rồi.

“Mẫu hậu, nam nữ khác biệt.

Con vẫn nên trở về sớm thì hơn.

Có tẩu tử ở đây với người con cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều rồi.”
Thái hậu buông một tiếng thở dài, xã hội này là thế, nam nữ luôn khác biệt, để tránh những điều tiếng không hay, nên ngay cả là tẩu tử cùng tiểu thúc thì cũng nên hạn chế gặp mặt.

“Con nói đúng, là ai gia suy nghĩ không chu toàn rồi.”
Uyển Linh nghe vậy thì có chút không nỡ, thân vương mới tới một lúc, còn chưa nói chuyện được với mẫu hậu nhiều liền rời đi.

Nàng lo lắng vì mình nên mới cản trở hai người họ tâm sự với nhau, liền lên tiếng rời đi.

“Mẫu hậu, trời cũng đã không còn sớm, con cũng nên trở về tẩm cung rồi.

Người với tiểu thúc cũng chưa nói chuyện với nhau được mấy câu, nên giữ lại ngài ấy mới phải.”
Nói xong, nàng liền hành lễ một cái rồi rời đi, thái hậu còn chưa kịp níu kéo.

“Con bé này, sao lại hiểu chuyện đến như vậy cơ chứ?”
Cao Lãng nghe mẫu thân mình nói như vậy thì liền nhìn theo bóng lưng của Uyển Linh rời đi.

Nàng ấy vẫn luôn là người như thế, vừa tinh tế lại vô cùng biết giữ phép tắc..