“Khẩu khí không vừa nhỉ”, bị Diệp Thành nạt, Trương Đào giống như con hung thú lao tới.

Cứ nghĩ tới cảnh vài ngày trước bị Diệp Thành, một tên tu sĩ ngưng khí tầng một đánh trọng thương mà mặt hắn lại càng tối sầm lại, cơ mặt cứ thế giật lên.

Roẹt!  
Vẫn là kiếm khí chém rẽ ngang, Trương Đào như kẻ điên, điên cuồng vung tay.

Đối diện với nhát kiếm chém tới, Diệp Thành không hề né tránh mà lao ra như mãnh hổ, mặc cho kiếm khí kia để lại từng đường máu trên cơ thể, dù như vậy hắn vẫn còn cảm thấy vết thương chẳng hề hấn gì so với những đau đớn của hai người phía Trương Phong Niên bị đánh đập tra khảo.

Thấy Diệp Thành cứng đầu chống lại kiếm khí, Trương Đào không khỏi biến sắc, vì Diệp Thành đã xông tới ngay gần hắn rồi.

“Ngươi đáng chết”, sau khi hắng lên một tiếng, Diệp Thành sát phạt tới trước mặt Trương Đào, hắn nắm tay thật chặt, không hề sử dụng chân khí, chỉ dựa vào sức lực của cơ thể đánh thẳng vào mặt Trương Đào.

Bụp!  
Trương Đào ói ra cả miệng máu, bị một cú đấm của Diệp Thành đánh tới mức loạng choạng lùi về sau, cả khuôn mặt bị đánh méo xệch.

Không đợi hắn đứng vững, Diệp Thành đã tung tiếp một đạp khiến hắn phun ọc máu lần nữa.

“Đây…”, hai đệ tử còn lại của Hằng Nhạc Tông thấy vậy thì kinh ngạc.

Một đệ tử thực tập ở cảnh giới ngưng khí tầng thứ nhất trong trạng thái không dùng chân khí mà có thể đánh gục Trương Đào, đây hoàn toàn là việc vượt qua ngoài sự nhận thức của bọn họ.

“Giết, giết cho ta”, tiếng gào thét điên cuồng kéo hai tên đệ tử kia về với thực tại.


Trương Đào đầu tóc rối bời cất giọng gọi hai tiểu đệ của mình.

“Cùng lên”, biết Diệp Thành không dễ đối phó, hai tên đệ tử Hằng Nhạc Tông chia hai bên trái phải cùng xông lên tấn công, trong lòng bàn tay chân khí xoay vần, một tên ngưng tụ chưởng đao, một tên ngưng tụ lưỡi kiếm, đây đều là những chiêu pháp cơ bản, thế nhưng tất cả trong mắt Diệp Thành chẳng là gì.

Cút!  
Tiếng hét vang lên, Diệp Thành tung ra bôn lôi chưởng khiến tên đệ tử bên trái bay ngay ra khỏi đó, khi ngã xuống đất rồi thì máu me be bét.

Diệp Thành lập tức quay người vươn mình như rồng bay hổ chồm sát phạt tới trước mặt tên đệ tử phía bên phải, nhanh chóng né được chưởng đao của tên đệ tử này, sau đó tung một chưởng đánh gãy xương bả vai rồi tiếp tục xoay tay đánh hắn ngã nhào ra đất.

Sau khi xử lý xong xuôi hai tên đệ tử, Diệp Thành mới đạp Trương Đào bay ra khỏi đó, vội vàng vận bốn đạo kiếm khí bay ra giải thoát xiềng xích trên người Trương Phong Niên và Hổ Oa.

“Ông ơi”, vừa được tự do, Hổ Oa đã lao ngay tới bên cạnh Trương Phong Niên.

“Tiền bối, đều là lỗi của con”, vừa đẩy chân khí vào người Trương Phong Niên, Diệp Thành vừa tự trách bản thân, trong mắt hắn rõ vẻ áy náy.

Nếu không phải do hắn thì Trương Đào có lẽ cũng sẽ không điên cuồng đến mức biến thái thế này.

“Cậu nhóc, không phải tự trách mình”, vết thương của Trương Phong Niên rất nặng.

Mặc dù tuổi đã cao nhưng được Diệp Thành dùng chân khí bảo vệ tim mạch nên không ảnh hưởng đến tính mạng.

“Hôm nay Diệp Thành xin thề tại đây, tuyệt đối không để kẻ nào làm hại tiền bối và Hổ Oa nữa”.


Bận rộn ba canh giờ Diệp Thành mới thu lại chân khí.

Trương Phong Niên không bị ảnh hưởng đến tính mạng nên chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là được.

Hổ Oa sau khi được chân khí dưỡng thể cũng không còn phải lo ngại nữa, chỉ có linh thú Tiểu Ưng trên người còn chưa liền vết thương vài ngày trước, lại thêm đôi cánh bị móc xuyên qua, e rằng cần phải chữa trị vài tháng.

Sau khi sắp xếp cho bọn họ được ổn thoả, vẻ mặt của Diệp Thành chợt lạnh hẳn lại.

“Chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi sai rồi”, một tên đệ tử bị đánh đến mức sợ hãi, hoang mang khẩn cầu xin tha.

“Sai thì phải trả giá”, giọng nói lạnh lùng vang lên, tựa hồ giọng nói của phán quan vô cùng nghiêm khắc.

Diệp Thành lập tức giơ chân, đạp thẳng vào vùng đan điền của tên đệ tử kia.

A…!  
Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên.

“Vùng đan điền của ta, tu vi của ta…”, tên đệ tử kia kêu gào thảm thiết, cứ thế ôm lấy vùng bụng dưới đang chảy máu, đau đớn đến mức mồ hôi tuôn ra nhễ nhại.

Từ nay về sau hắn không còn là tiên nhân cao cao tại thượng nữa mà là một kẻ bỏ đi.

Diệp Thành đã đi tới trước mặt tên còn lại.


“Không, không…”, tên đệ tử còn lại mặt mày sợ hãi, liên tiếp lùi về sau nhưng khó có thể thoát được.

A…!  
Sau tiếng kêu gào thảm thiết, vùng đan điền của tên đệ tử kia cũng bị đạp vỡ, tu vi toàn thân tiêu tán sạch sẽ, hắn cũng không còn là tiên nhân nữa, cuộc đời bi thảm của hắn từ nay về sau cũng đã được định sẵn.

Do không chịu nổi những đòn đánh liên tục, hắn hôn mê bất tỉnh tại chỗ.

Cuối cùng, Diệp Thành mới từ từ xoay người nhìn sang tên Trương Đào máu me đầm đìa.

Trương Đào sợ hãi thật sự, hắn chưa bao giờ thấy Diệp Thành ra tay tàn độc như vậy, lại phế đi tu vi của tiểu đệ hắn, vậy thì một người cùng tham gia vào việc này như hắn chắc chắn không thể thoát tội.

“Ngươi biết sư phụ của ta là ai không hả? Sư phụ ta là Cát Hồng, là người đứng đầu cai quản Địa Dương Phong, ngươi dám làm ta bị thương?”, Trương Đào hét lên thế nhưng hắn vẫn chưa ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, lúc này bèn lấy sư phụ ra để hù doạ Diệp Thành.

“Ta nói rồi, hôm nay không ai cứu nổi ngươi đâu”, giọng nói như hàn băng lạnh thấu xương vang lên, Diệp Thành đạp một đạp dứt khoát vào vùng đan điền của Trương Đào.

A, a…..!  
Trương Đào kêu la thảm thiết, lúc này hắn không còn là tiên nhân cao cao tại thượng nữa mà chắc chắn sẽ thành một tên bỏ đi bị đuổi khỏi sư môn, tương lai chờ đợi hắn chính là cuộc đời bi thảm.

Lúc này, hắn mới biết hối hận, hận mình đã chọc phải Diệp Thành để rồi chuốc phải tai hoạ này.

“Nỗi đau ngươi gây ra cho họ thì giờ phải trả lại gấp trăm lần”, cơn giận của Diệp Thành dường như không hề tiêu tan, hắn rút ba cây châm trong túi đựng đồ ra, sau đó cắm vào người Trương Đào.

Đây chính là châm độc của lão già lưng gù trước đó bị hắn đánh bại, là loại châm được luyện từ độc tố của trụ trùng mà thành, sau khi thử nghiệm trên người Diệp Thành, châm độc không khiến người ta tử vong nhưng người trúng độc sẽ phải chịu nỗi đau độc trùng cắn toàn thân, xem ra lúc này dùng cho Trương Đào lại quá hợp lý.

A, a…..!.

Truyện Gia Đấu
Độc tố đã phát tán, Trương Đào gào thét không thôi, hai tay hắn cứ thế cào cấu lấy từng phần trên cơ thể, những vệt máu bắt đầu xuất hiện.


“Thả ta ra, cầu xin ngươi thả ta ra”, Trương Đào ôm lấy hai chân Diệp Thành: “Đều do Triệu sư huynh, đều do Triệu sư huynh, là huynh ấy muốn lấy Thiên Linh Chú nên mới bắt ta tới đây, chuyện này không liên quan gì đến ta”.

“Triệu Long?”, nghe cái tên này, đôi mắt Diệp Thành lại sáng lên.

Hắn quay phắt người sải bước ra ngoài, toàn thân đằng đằng sát khí.

Hắn muốn lên núi tìm Triệu Long để quyết chiến, lần này hắn lên núi chắc chắn sẽ gây ra màn máu tanh nhuộm đỏ chiến đài.

“Cho dù chết ta cũng bắt ngươi phải trả giá”.

Lúc này, trên Chính Dương Sơn, Cát Hồng đang ngồi trên Giảng Kinh Đài, truyền thụ kiến thức cho đệ tử trong Địa Dương Phong.

“Con đường tu luyện vô cùng cao quý, thiên địa rộng lớn, khí chính là cái cơ bản của con người, là cái cốt lõi của người tu sĩ khi tu luyện khí”.

“Sư phụ biết hắn ạ?”, Triệu Long ngạc nhiên.

“Hắn muốn làm đệ tử của Địa Dương Phong nhưng bị ta từ chối, Địa Dương Phong của ta trước giờ không bao giờ thu nhận tên nào ăn hại như vậy”.

“Hoá ra là vậy”, nghe nguyên do Cát Hồng nói ra, các đệ tử ngồi bên dưới lần lượt bật cười mỉa mai.

“Ta thấy tên Diệp Thành đó vì muốn gia nhập Địa Dương Phong nên mới nghĩ ra cách này để thu hút sự chú ý của sư phụ, để sư phụ nhận hắn làm đồ đệ”.

“Đúng là kế hay”.

“Đi đi”, trên Giảng Kinh Đài, Cát Hồng lại lần nữa nhắm mắt lại sau đó nói một câu nhẹ như không: “Trừng phạt hắn cũng được nhưng không cần ra tay quá mạnh, tránh để người khác nói Địa Dương Phong chúng ta ức hiếp người”..