Ngay sau đó, hắn phun ra ngụm máu đen khiến những người xem trận chiến hoang mang thấy rõ.

“Diệp Thành, ngươi dám dùng độc với ta?”, Từ Hàng đỏ ngầu đôi mắt, hắn nghiến răng rít lên.

“Độc? Độc gì?”, Diệp Thành cố bày ra vẻ không hiểu Từ Hàng đang nói gì, hắn cũng học cách giả ngây giả ngô của Từ Hàng, đến cả lời nói cũng y hệt, “Từ Hàng sư huynh, cơm có thể ăn bừa nhưng nói thì không thể nói bừa”.

“Đúng vậy, ngươi sợ không đánh được Diệp Thành nên cố ý hãm hại hắn ta sao?”, bên dưới chiến đài vang lên giọng nói sang sảng, và người lên tiếng chẳng phải ai khác mà chính là Hùng Nhị.

Hùng Nhị rất thông minh.

Người của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong có thể đổi trắng thay đen, hắn đương nhiên sẽ giúp Diệp Thành bằng cách như vậy.

“Ta không thấy Diệp Thành dùng độc, còn Từ Hàng, rõ ràng lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử”.

Xung quanh chỉ vang lên giọng nói của Hùng Nhị, vả lại mỗi lời hắn nói ra đều giống hệt với đám người của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong lúc trước.

“Đánh không được thì nói Diệp Thành dùng độc, Từ Hàng, ngươi cũng nham hiểm quá đấy”.

“Ngươi…”, Từ Hàng tức điên người, lại nói bằng giọng ngậm máu phun người.


“Diệp Thành rõ ràng ngươi dùng độc”, lúc này, người của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong bắt đầu làm loạn.

“Trận chiến trên Phong Vân Đài cấm dùng độc, Diệp Thành, ngươi coi thường môn quy, phải xử phạt”.

“Diệp Thành, ngươi đúng là quá tàn độc”.

“Đều ăn phân hết rồi phải không?”, tiếp sau đó là giọng nói chói tai vang lên.

Hùng Nhị nhịn mất một phút, không chịu được thì bật ra.

Tiếng hét của hắn vang vọng khắp nơi, tiếng của một người đột nhiên lại át đi tiếng chửi của tất cả mọi người, có lẽ vì sóng âm của hắn quá lớn nên rất nhiều người phải bịt tai lại.

Sau tiếng hét của hắn, xung quanh chợt chìm vào im lặng.

“Rõ ràng Diệp Thành dùng độc, giảo biện cũng không có tác dụng”, sau hồi im lặng, một tên đệ tử mặc đồ xanh nhảy ra.

“Diệp Thành quá nguy hiểm”.


“Xử lý hắn”.

“Mẹ kiếp, cút”, Hùng Nhị lại lần nữa thi triển thần uy, sóng âm quá mạnh, cái họng của hắn hét to đến mức có quá nhiều người lại phải bịt tai lại lần nữa.

“Là mật thuật sóng âm của nhà họ Hùng”, một tên đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong nheo mắt rít lên.

“Chẳng trách mà hắn có thể át đi giọng nói của bao nhiêu người như vậy”.

“Tên béo này còn có mật pháp này cơ à”, Diệp Thành xoa xoa cằm, thầm nghĩ hôm nào đó phải gọi Hùng Nhị tới nói chuyện mới được.

A….!  
Sau phút giây yên tĩnh ít ỏi, đệ tử của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong còn chưa nói gì thì tên béo Hùng Nhị đã lại lần nữa há to miệng gào lên.

Lại nhìn sang đám người kia, tên nào tên nấy mặt đỏ gay, không biết vì quá bức bối hay quá tức giận.

“Rút”, Hùng Nhị liếc mắt nhìn sang Diệp Thành.

Không cần Hùng Nhị nói, Diệp Thành cũng đã nhảy khỏi chiến đài, trong lòng hắn chỉ muốn rời khỏi đây nhanh nhất có thể.

Thế nhưng hắn muốn đi mà người ta lại không muốn thả hắn đi.

Vừa nhảy khỏi chiến đài, một tên đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong đã chắn trước mặt hắn.

“Sao nào? Đi vội vàng thế?”.