Qua hết ngọn núi này là có thể tới một nơi là Minh hồ, nơi đó có một cái hồ không lớn không nhỏ, bởi vì có phong cảnh tú lệ cho nên dù có hơi xa thành trấn nhưng cứ đến mùa thu là lại có rất nhiều người tới nơi này chèo thuyền ngắm cảnh nước non.

Chung quanh Minh hồ liền có người xây dựng vài phòng khách sạn, cũng hình thành một cái chợ nho nhỏ. Minh hồ chủ yếu kinh doanh vào hai mùa hè và thu, còn vào mùa đông và mùa xuân thì để nuôi cá, cũng coi là thi vị.

Kim Phi Dao mất trọn một ngày mới bay qua ngọn núi mà bình thường nàng chỉ cần nửa ngày là có thể đi hết. Nguyên nhân rất đơn giản, hai tay nàng đang bị vải bó thành hai bó to tướng, chỉ vướng vào cành cây hoặc chạm vào đá là đau đến không hít thở nổi.

“Ta thực quá sơ suất, có lẽ không phải là trực tiếp dùng tay cầm.” Kim Phi Dao uể oải ngồi trên một tảng đá lớn, nhìn hai tay mà than thở.

Tối hôm đó nàng cho rằng bản thân đã tiến nhập Luyện Khí kỳ, liền lớn mật lấy tay nắm lấy Minh hỏa, muốn luyện hóa Minh hỏa Không ngờ là nàng căn bản chưa từng đột phá Luyện Khí kỳ, tay không có bảo hộ vừa chạm vào Minh hỏa đã bị bỏng.

Tuy không bị đốt nặng lắm nhưng vì không có thuốc chữa ngoại thương nên đành phải tùy tiện băng bó lại. Sơn đạo khó đi, ngoài việc phải dùng đao mở đường thì có nhiều đoạn phải dùng tay bám kéo mới trèo lên được. Sau đó hai tay bắt đầu mưng mủ, tình trạng càng ngày càng nghiêm trọng, đau chết đi sống lại.

Thật sự không còn cách nào khác, sau khi xem xét bản đồ, Kim Phi Dao tính toán tới một thành trấn gần nhất mua thuốc trị bỏng rồi tìm một con ngựa để khỏi phải đi bộ. Nếu cứ tiếp tục thế này thì hai tay có thể hỏng mất.

Mà nơi gần nhất trên bản đổ chính là trấn nhỏ tên Minh hồ này. Kim Phi Dao vào thành rất dễ dàng, phát hiện đang là mùa nghỉ hè, tất cả khách điếm đều đã đầy khách, ngay cả một gian khách phòng cũng không tìm được.

Cũng còn vài căn nhà riêng còn trống nhưng nàng căn bản không thuê nổi. Mà dù nàng có tiền cũng sẽ không ngốc đến mức thuê hẳn một tòa nhà cho hai ba mươi người để một mình mình ở.

Cũng có những chiếc giường cỡ lớn để hạ nhân ở ghép, nhưng nàng lại phải tu luyện, làm sao có thể ngủ cùng bảy, tám người trên một cái giường.

Việc cấp bách vẫn là phải chữa trị hai tay đã, không để ý tới việc tìm chỗ ở nữa, Kim Phi Dao tìm đến hiệu thuốc nhỏ duy nhất trong trấn. Lão đại phu ngồi trước bàn coi như có chút năng lực, gỡ hết đám băng vải rối tinh rối mù bẩn thỉu ra, dùng nước thuốc rửa tay cho nàng, sau đó bôi lên thuốc mỡ bí phương hắn tự chế.

Thuốc mỡ lục sắc trong suốt vừa đổ lên, hai tay liền mát lạnh thoải mái, đau đớn cũng giảm đi không ít.

Kim Phi Dao tò mò hỏi: “Đại phu, thuốc này của ngươi không tệ nha, vừa bôi lên đã giảm đau.”

Lão đại phu phụng phịu, biểu cảm ngưng trọng: “Ngươi xảy ra chuyện gì mà hai tay lại bỏng nặng như vậy? Phương pháp xử lý lại còn vụng về đến cực điểm nữa, thiếu chút là hai tay bị phế rồi.”

“Ta không có thuốc, chỉ có thể vậy thôi. Ta lại không hiểu y thuật, cũng không có cách nào khác mà.” Kim Phi Dao không hề để ý nói, dù sao tay không bị phế, có thể khỏi được là được.

Lão đại phu bất đắc dĩ nói: “Nếu không xử lý tốt, để lại sẹo thì sau này lam sao gả chồng được.”

“Gả chồng…” Kim Phi Dao nhất thời không nói gì, ở Minh Hồ thời gian này tuy rằng rất đông nhưng cơ bản tất cả đều là phàm nhân. Mà trong mắt phàm nhân thì nữ tử lớn như nàng là đã có thể lấy chồng rồi.

“Đại phu, ta là ăn mày, sẽ không có ai cưới ta. Chịu chút thương thế nói không chừng còn được người khác thương cảm hơn, có thể xin thêm chút tiền.”

Lão đại phu ngẩng đầu liếc mắt đánh giá Kim Phi Dao, quần áo trên người vừa bẩn vừa rách rưới, mặt mũi cũng bẩn thỉu, gói đồ để bên cạnh cũng thủng lỗ chỗ, nhìn qua lỗ hổng là có thể thấy được cái chăn bông bẩn trong đó.

Cẩn thận đánh giá một lượt, hình như đúng là ăn mày.

Lão đại phu giật mình, bản thân vừa rồi chỉ chú ý tới vết thương nghiêm trọng này, cả thuốc mỡ bí truyền cũng mang ra. Thứ này rất quý, công sức nãy giờ cũng lãng phí rồi, nhìn nàng như vậy thì một văn tiền cũng chưa chắc có.

Trong lòng vừa nghĩ, tay liền không cẩn thận nữa, nếu không phải còn có y đức thì hắn đã sớm đá Kim Phi Dao ra ngoài.

Tay Kim Phi Dao đau xót, vội vàng nói: “Đại phu, ngươi nhẹ chút, sẽ không thiếu dược phí cho ngươi đâu”

Lời này vừa nói ra, mặt Lão đại phu có chút khó coi, không cẩn thận bôi thuốc nữa, nhanh nhẹn đổ đổ bôi bôi, lấy vải trắng băng bó cho Kim Phi Dao, sa đó đưa ít thuốc mỡ còn thừa cho nàng, rửa qua tay ngồi chờ nàng trả tiền.

“Xử lý miệng vết thương, băng bó, còn nửa hộp thuốc mỡ, tổng cộng hai lượng năm tiền.” Tiểu nhị đứng một bên vốn vẫn cau mày từ lúc Kim Phi Dao bước vào cửa liền lập tức báo giá.

Không có linh thạch, ngân lượng cũng chỉ còn ba hay năm lượng gì đó. Kim Phi Dao đào đào bới bới trong lòng một lúc thì moi ra một cái túi tiền thêu cẩu thả, lấy ra mấy viên bạc vụn, đưa hai lượng năm tiền cho tiểu nhị xong nàng cầm gói đồ rách nát ra khỏi tiệm thuốc.

Hành lý có bẩn chút nhưng còn chưa tới thành Lạc Tiên, nếu ném đi thì nàng chẳng còn lại gì.

Kim Phi Dao quyết định tìm một chỗ trọ ở gần Minh Hồ, đợi đến khi đạt đến Luyện Khí kỳ sẽ luyện hóa Minh hỏa, rồi sau đó hãy tới thành Lạc Tiên. Nếu không, với tu vi hiện tại thì có còn sống mà tới thành Lạc Tiên hay không cũng là cả vấn đề.

Hao phí hai mươi văn tiền cho mấy bát mì trong một quán nhỏ, nàng mang theo đồ đạc bắt đầu tìm nơi để ở lại. Muốn yên tĩnh, lại muốn sống một mình mới thuận tiện cho việc tu luyện, tốt nhất là không phải tiêu tiền.

Việc tốt như vậy làm gì có trên đời? Trong trấn căn bản không có nơi nào như thế, nàng đành phải ra ngoài trấn, tìm bên cạnh hồ. Đáng tiếc Minh Hồ không phải ở trên núi, ngay cả một khe đá cũng không tìm được, chùa miếu đổ nát cũng không có một cái, Kim Phi Dao đành phải ở lại giữa một đám cỏ lau.

Nơi này cách thôn trấn không xa, xung quanh lại toàn cỏ lau cao bằng đầu người, là một nơi ẩn núp tốt. Đồng thời còn có thể xuống hồ bắt cá, ăn hẳn là không đến nỗi.

Coi như tốt, nàng vốn chẳng phải tiểu thư bé bỏng chốn khuê phòng, mấy đao hạ xuống đã vạt sạch một đám cỏ, lại mất nửa ngày trời đã dựng được một túp lều đơn sơ.

Túp lều chỉ cao bằng đầu người, vừa khéo đủ nàng miễn cưỡng đứng thẳng, nếu là một nam nhân trưởng thành thì chỉ có thể cong lưng mà đứng. Tuy dựng bằng cỏ lau nhưng chỉ cần trời không mưa to thì sẽ không bị dột.

Đồ đạc trong bọc đều bị nàng ném vào trong lều. Đứng ở cửa lều nhìn cái chăn bông tàn tạ trải bên trong, Kim Phi Dao vừa lòng gật đầu. Cuối cùng cũng có chỗ để ở, không phí mất một đồng, hơn nữa xung quanh còn có chút linh khí, tuy không nồng đậm nhưng ngần này là đủ dùng cho một người mới nàng rồi.

Chỗ ở đã có, hiện tại chỉ cần an tâm tu luyện là được.

Sau đó, cuộc sống hàng ngày của nàng chính là ở trong lều an tâm tu luyện, lúc nghỉ ngơi thì lặn xuống Minh Hồ mò cá tôm. Đúng là người có tu luyện, người ta chèo thuyền bắt cá, nàng thì dùng tay tróc ngư, vậy mà lần nào cũng bắt được không ít.

Ăn chán cá trong hồ, Kim Phi Dao rảnh ra là mang lên trấn bán. Nàng cũng không cần tiền bạc thế tục nên bán rất rẻ, chỉ cần trả giá một cái là bán, lúc về sẽ mua ít thịt thà rau cỏ, đồ ăn phong phú hơn trước rất nhiều.

Một đêm ba tháng sau, Kim Phi Dao ngồi xếp bằng dưới bầu trời đêm, dẫn linh khí trong cơ thể tuần hoàn được mười tiểu chu thiên.

Đột nhiên, nàng mở hai mắt, trong mắt chợt lóe tinh quang, cảm giác rõ ràng hơn trước kia rất nhiều.

Kim Phi Dao đầy mặt vui vẻ, rốt cục nàng cũng bước vào Luyện Khí kỳ. Lại kiểm tra thân thể một phen, phát hiện ngoài việc thị lực tốt hơn một chút, ý nghĩ rõ ràng thấu triệt hơn một chút thì những cái khác dường như không có gì biến hóa.

Trong đan điền, đoàn linh khí bằng hạt đậu tương cũng nồng đậm lên nhiều, nếu trước kia chỉ giống như sương khói linh khí thì giờ coi như là dòng linh khí.

Kim Phi Dao có chút hối hận, sớm biết thế này thì nàng đã lấy của đường tỷ mấy tờ Tiểu Linh quyết, đỡ phải giờ không có pháp khí mà pháp thuật cũng không, không có chút tác dụng nào.

Nhớ tới ma thi Minh hỏa đáng chết kia, nàng lại nổi lên ý muốn luyện hóa.

Tuy nhiên, cảm giác đau đớn xé gan xé ruột kia đến giờ vẫn khắc sâu trong đầu nàng, giờ vừa nhớ tới đã cảm thấy hai tay giống như vẫn còn đau.

Tính toán một chút, Kim Phi Dao phát hiện hoàn cảnh bản thân thật bần cùng. Vừa tiến nhập Luyện Khí kỳ, không có một pháp khí nào, chỉ có ba khối hạ phẩm linh thạch, không pháp thuật, không chỗ dựa vững chắc. Yêu thú cấp thấp có chút giá trị thì chung quanh Minh Hồ không có một con, mà cho dù có nàng cũng không có bản lĩnh đi giết.

Những yêu thú mà người luyện thể có thể giết, đối với người tu tiên mà nói thì trừ việc để ăn ra không còn tác dụng gì khác. Nếu dựa vào việc giết gà để đổi linh thạch thì có giết năm trăm con cũng không đổi nổi một khối hạ phẩm linh thạch.

Cứ tiếp tục như vậy thì tu sĩ keo kiệt nhất thiên hạ chỉ sợ chính là nàng.

Nếu trực tiếp tới thành Lạc Tiên, nơi đó người đông phức tạp, kẻ xấu lại nhiều, nếu không có năng lực tự bảo vệ mình thì những tu sĩ mới như nàng sẽ bị người ta bắt đi bán vào lô đỉnh lâu thì phải làm sao? Kim Phi Dao nghĩ đến lô đỉnh lâu trong lời đồn thì cảm thấy cứ thế đi thành Lạc Tiên là quá nguy hiểm.

Trước kia nàng nghe các sư huynh ở Hằng Thực phái tán gẫu, nói những lô đỉnh lâu kia phần lớn đều do một vài đại phái tu tiên đứng sau lưng khống chế. Bọn họ mua nữ tu sĩ, sau đó bắt phải tiếp đãi các nam tu sĩ, chỉ cần ngươi đem linh thạch tới thì nữ tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng có thể cho ngươi thải bổ.

Những nữ tu sĩ đó đều là bị lừa hoặc trực tiếp bị bắt đến, phần lớn là tán tu. Dù sao thì có những môn phái, nữ tu sĩ chính là bảo bối, giữ lại phân phối trong nội bộ còn chưa đủ thì làm sao có thể để các nàng bị mang đến các lô đỉnh lâu chứ.

Tuy nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như một môn phái bị diệt, nữ đệ tử không thoát kịp bị bắt đi, người tư chất tốt thì được giữ lại, còn người kém một chút thì sẽ bán cho lô đỉnh lâu, mỗi người cũng kiếm được không ít linh thạch.

Dù có bị đánh chết Kim Phi Dao cũng không muốn tới nơi đó, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể luyện hóa ma thi Minh hỏa. Nhìn bốn bề vắng lặng, nàng liền tiến vào túp lều, Minh hỏa vừa được lấy ra, chung quanh đã trở nên cực kỳ rét lạnh, nên nhân lúc nửa đêm luyện hóa mới là đúng đắn. Tuy nhiên trước đó vẫn nên học lại pháp quyết đã, tránh việc lại bị bỏng.