Tình huống của thiếu nữ còn tốt hơn Kim Phi Dao một chút, linh lực vẫn chưa cạn kiệt, chỉ bị thương ở cánh tay, nhưng vì bị kinh hách nên hai chân mềm nhũn.

Nàng ngồi dưới đất, nói năng lộn xộn: “Ta giết người, ta vừa tự tay giết người.”

Kim Phi Dao cạn sạch linh lực, nhưng thể lực cũng không chịu ảnh hưởng gì, liền đứng lên, tới bên người thiếu nữ hỏi: “Ngươi đang hưng phấn hay là sợ hãi?”

Thiếu nữ vuốt ngực, có chút thẹn thùng nói: “Đây là lần đầu tiên ta giết người, sợ hãi là thật, nhưng ta là tu sĩ, chuyện thế này sớm hay muộn cũng sẽ gặp.”

Sau đó, nàng lại ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn ngập cảm giác hưng phấn, nhìn Kim Phi Dao nói: “Nhưng tim ta đập rất mạnh, chính là hưng phấn mà ngươi nói. Sao ta có thể có tâm tình này chứ? Có phải ta là kẻ cuồng sát, trong lòng có tà niệm? Lúc ta tiến giai xuất hiện tâm ma thì phải làm sao?”

“Đầu óc người này có vấn đề à?” Kim Phi Dao nhìn nàng, tự nhiên có ý nghĩ này.

Nhìn thấy nàng còn ngồi dưới đất, Kim Phi Dao đi đến xác nam tử cầm đao, rút bạch kiếm của thiếu nữ ra. Quả nhiên là một thanh kiếm tốt, toàn thân một màu trắng nhũ, thân kiếm không biết làm bằng xương của loại yêu thú nào, chuôi kiếm cũng cùng chất liệu đó. Nàng cẩn thận xem xét, chuôi kiếm và thân kiếm không có vết nối, xem ra là được luyện từ một miếng tài liệu duy nhất.

Đột nhiên, nàng phát hiện bên cạnh thi thể của nam tử dùng đại đao còn có một cái túi trữ vật rơi ra. Hỏa viêm phù chỉ là hỏa diễm phổ thông nên túi trữ vật không bị thiêu hủy.

Đây chính là cái mà nàng muốn có nhất bây giờ, hơn nữa không chừng bên trong còn có cái gì đáng giá. Kim Phi Dao vội vàng mở túi trữ vật, muốn nhìn xem bên trong có gì không.

“Chỗ ta còn ba viên bổ linh đan, vừa rồi ngươi đã tiêu hao hết linh lực, hãy cầm lấy đi.” Thiếu nữ lấy một bình ngọc ra khỏi túi trữ vật, chân thành đưa cho Kim Phi Dao.

Kim Phi Dao cũng không khách khí, sảng khoái nhận bình ngọc. Thiếu nữ vừa dùng xong thuốc trị thương, ngồi xếp bằng bắt đầu chữa thương.

Mà Kim Phi Dao cũng không ăn bổ linh đan, nhét luôn bình ngọc vào túi, ngồi xuống cạnh nàng xem xét túi trữ vật. Thanh bạch kiếm kia nàng trả lại cho thiếu nữ, nàng còn muốn để thiếu nữ này đưa nàng vào thành Lạc Tiên.

“Tên này cũng quá nghèo, chẳng lẽ thứ tốt đều ở trong tay tên còn lại? Nhưng túi trữ vật của tên đó đã bị Minh hỏa thiêu hết, nhưng những thứ bị Minh hỏa thiêu hủy chắc chắn cũng không phải thứ tốt gì.” Kim Phi Dao lục lọi túi trữ vật, ngoại trừ hai khối hạ phẩm Lạc Tiên và hai cái hạ phẩm pháp khí sứt mẻ thì chỉ còn một đống đồ dùng của phàm nhân.

Không kiếm chác được gì của người này, Kim Phi Dao chuyển mục tiêu sang thiếu nữ bên cạnh. Thấy thiếu nữ có vẻ đã điều tức xong, nàng liền tươi cười hỏi han: “Sao ngươi lại một thân một mình ở đây, lại còn bị hai tên kia đuổi giết nữa? Nhìn biểu hiện vừa rồi của ngươi thì chắc là lần đầu xa nhà hả?”

Thiếu nữ đỏ mặt, gật đầu nói: “Là ta lén trốn đi. Trước kia các sư huynh đều nói rằng bên ngoài nhiều người xấu, nhưng ta không ngờ vừa mới ra ngoài không lâu đã gặp phải hai kẻ xấu này. Bọn họ giả vờ cùng đường với ta, thực tế lại muốn giết ta, nếu không có đạo hữu ra tay cứu giúp thì sợ rằng ta đã sớm bị giết rồi.”

Nghe xong những lời của nàng, Kim Phi Dao cảm thấy nàng này ngây thơ cả tin, một nữ hài mà lại kết bạn đồng hành với hai nam nhân xa lạ, không bị bán vào lô đỉnh lâu đã coi như mạng tốt rồi.

“Ta muốn tới thành Lạc Tiên, ngươi có dự định gì không? Có muốn ta đưa ngươi về không?” Kim Phi Dao cười tủm tỉm nhìn nàng, nếu đưa nàng trở về chắc chắn có thể kiếm được khoản tạ ơn không ít.

Hai mắt thiếu nữ sáng lên, hưng phấn nói: “Ta cũng muốn tới thành Lạc Tiên, hay là ngươi đưa ta đi cùng?”

Đi thành Lạc Tiên? Hoàn hảo, đỡ tốn thời gian đưa nàng về nhà. Kim Phi Dao ra vẻ khó xử nói: “Cái này… Không phải ta không muốn đưa ngươi đi, nhưng trên người ta không có linh thạch, sợ ngươi đi theo ta sẽ phải chịu nhiều khổ sở.”

Thiếu nữ chỉ sợ Kim Phi Dao bỏ rơi nàng, vội vàng vỗ ngực nói: “Việc này thì ngươi yên tâm, lúc đi ta có cầm linh thạch, cũng đủ cho hai ta thoải mái tới thành Lạc Tiên.”

Kim Phi Dao ấp úng do dự một chút, thật miễn cưỡng đồng ý đưa nàng đi cùng. Nhìn bộ dáng thiếu nữ vui mừng, Kim Phi Dao trong lòng mừng thầm, thật là một người đơn thuần.

Đã muốn đưa nàng đi thì tự nhiên phải báo tên cho nhau.

Kim Phi Dao liền nói: “Ta tên Kim Phi Dao, sắp tròn mười bốn tuổi, là tán tu mới nhập môn tu luyện. Ngươi thì sao?”

Thiếu nữ lộ ra hàm răng trắng bóc cười nói “Ta tên là Hùng Thiên Khôn, là đệ tử Vân Sơn phái. Năm nay ta mười sáu tuổi, lớn hơn ngươi một chút.”

“Hùng Thiên Khôn? Cha mẹ ngươi chắc chắn là muốn sinh con trai, ngay cả tên của ngươi cũng đặt giống như tên nam tử.” Kim Phi Dao cảm thấy quá buồn cười, một nữ tử nũng nịu như vậy mà lại có tên như thế.

Mặt Hùng Thiên Khôn đột nhiên đỏ bừng, ấp a ấp úng nói: “Ta vốn chính là nam.”

Bốn phía yên tĩnh. Hùng Thiên Khôn nhìn vẻ mặt kinh ngạc và ánh mắt đang theo dõi hắn của Kim Phi Dao, có chút xấu hổ. Tuy bản thân trông có chút thanh tú nhưng còn chưa từng khiến người khác hiểu lầm là nữ tử nha. Các sư huynh đệ trong môn phái cũng không ai nói là mình giống nữ.

Đột nhiên, Kim Phi Dao phụng phịu đi thẳng tới, sau đó kéo roẹt cổ áo Hùng Thiên Khôn ra, nhìn vào trong xem xét một cái. Sau đó nàng nhanh chóng kéo lại cổ áo, vuốt lại cho phẳng rồi mỉm cười nói: “Hùng đại ca, ta thấy chúng ta vẫn nên đi sớm thì tốt hơn, những việc khác vừa đi vừa nói. Ta có một con ngựa, không biết lúc trước Hùng đại ca đi bộ hay là dùng cái gì?”

Hùng Thiên Khôn đột nhiên có cảm giác bị người sàm sỡ, khóc không ra nước mắt. Nhìn lại hai mắt thuần khiết của Kim Phi Dao, hắn không biết có nên truy cứu hành vi vừa rồi hay không.

“Chẳng lẽ Hùng đại ca đi bộ tới? Hay là ngươi có thể ngự kiếm phi hành?” Kim Phi Dao vẻ mặt chờ mong nhìn hắn.

Hùng Thiên Khôn thấy cứ rối rắm chuyện vừa rồi cũng không hay, nhớ ra lúc trước mình đi xe ngựa tới, mà xe ngựa đã sớm không biết tung tích, đành khó xử nói: “Ta đi xe ngựa tới, nhưng bị hai người bọn họ đuổi giết nên đã sớm không thấy tăm hơi.”

Thanh âm của hắn vẫn còn mang chút trẻ con, trách không được Kim Phi Dao lại nhận nhầm giới tính. Hiện tại chỉ có một con ngựa, chỉ sợ đành phải hai người cùng cưỡi.

Nghe xong đề nghị của Kim Phi Dao, Hùng Thiên Khôn lắc đầu như trống bỏi, hắn chết cũng không chịu cưỡi chung ngựa với Kim Phi Dao. Dù sao hắn cũng là nam nhân, làm sao có thể ở cùng với nữ tử chứ.

“Sao ngươi lại cổ hủ như vậy? Chúng ta là những người đi trên con đường tu tiên gian nam. Một chút khác biệt nam nữ mà ngươi cũng để ý như vậy, chẳng lẽ đại đạo trong mắt ngươi chỉ nhỏ nhoi thế thôi sao? Chỉ cần đi tới thành trấn kế tiếp thì chúng ta sẽ thay xe ngựa, ta cũng không kịp ăn ngươi đâu.”

Bị Kim Phi Dao nghiêm khắc giáo dục một hồi, Hùng Thiên Khôn vốn đơn thuần cảm thấy bản thân được lợi không ít, học được kha khá thứ. Sau đó hắn cứ ngốc nghếch đi theo Kim Phi Dao tới bên suối, may mà hai người cùng nhỏ gầy nên ngựa cũng không chịu thêm quá nhiều sức nặng.

Dọc đường đi, thả cho ngựa chạy chậm, Kim Phi Dao nhân cơ hội thăm dò không ít về chuyện của Hùng Thiên Khôn.

Người này thật đúng là không phải đơn thuần bình thường. Cha là một vị phong chủ của Vân Sơn phái, là tu sĩ Kim Đan kỳ mà Kim Phi Dao chưa từng thấy. Còn nương là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, địa vị cũng không thấp trong Vân Sơn phái, đang chuẩn bị đánh sâu vào Kim Đan kỳ.

Hùng Thiên Khôn là con trai, lại có thiên linh căn ưu tú, khiến cho phong chủ vô cùng vui mừng, từ nhỏ đã vô cùng yêu thương, thứ gì tốt cũng cho hắn, ngay cả việc bề ngoài hắn giống nương, không có khí thế nam tử, người trong môn phái cũng không dám giễu cợt hắn.

Sư môn luận võ, mọi người đấu với hắn chỉ đến điểm là dừng, không ai dám thật sự xuống tay đánh hắn, vì cha mẹ hắn có tiếng là bao che khuyết điểm. Ngay cả nhiệm vụ của sư môn hắn cũng chưa từng làm một lần nào.

Có lần hắn lặng lẽ theo sau một đám sư huynh đi giết mấy yêu thú cấp một, vốn là một việc không có gì nguy hiểm, hắn đứng ở xa đằng sau, ngay cả lông của yêu thú cũng chưa chạm vào thì đã bị người khác thu thập hết. Có thế thôi mà mấy vị sư huynh kia cũng bị nương hắn xử trí, thiếu chút nữa là bị đuổi khỏi Vân Sơn phái. Cuối cùng là do đó là đệ tử của phong khác nên không bị đuổi đi, chỉ bị lén đánh cho nằm liệt giường hơn nửa năm.

Cuối cùng, nương hắn còn phái riêng hai gã đệ tử Luyện Khí hậu kỳ đi theo cạnh hắn, chỉ sợ hắn có gì sơ xuất.

Phương pháp bảo vệ nhi tử đó khiến cho Hùng Thiên Khôn vốn tính tình có chút yếu đuối lại càng thêm yếu đuối. Ngay cả những kiến thức cơ bản đều không biết nhiều lắm, mặc dù tu vi Luyện Khí trung kỳ nhưng kinh nghiệm thực chiến lại bằng không.

Hơn nữa, việc mấy tên đệ tử bị đả thương đã lan truyền, đệ tử toàn phái nhìn thấy hắn là nhượng bộ lui binh, chỉ sợ tới gần hắn sẽ khiến cho Hùng phong chủ nghĩ rằng bọn hắn đang dạy xấu hắn. Cuối cùng, một Hùng Thiên Khôn tính cách ôn nhu đôn hậu như thế mà ngay một bằng hữu để nói chuyện cũng không có.

Lần này hắn trốn ra cũng là vì trong lúc vô ý đã nghe thấy hai gã sư huynh bảo vệ hắn nói chuyện phiếm với nhau.

Bọn họ cười nhạo sau lưng hắn, nói hắn là một phế nhân, còn bọn họ, bản thân đường đường là tu sĩ lại cả ngày phải đi theo một tiểu hài tử. Ngoài việc ảnh hưởng đến tu luyện hằng ngày thì chỉ cần có chút sai lầm hoặc sơ xuất nhỏ là Hùng sư nương sẽ không phân biệt tốt xấu mà xử phạt bọn họ.

Mọi người đổ hết bất mãn lên người Hùng Thiên Khôn, nhưng lại không thể làm gì hắn, chỉ có thể lén nguyền rủa hắn. Điều này khiến cho Hùng Thiên Khôn rất buồn khổ lại bất lực.

Để thoát khỏi cuộc sống như trong lồng giam này, cũng là để chứng minh bản thân không phải là phế vật, Hùng Thiên Khôn thừa dịp các sư huynh bảo vệ đang tham gia đại hội toàn phái hàng tháng liền mang theo một ít linh thạch và pháp khí thường dùng, lén lút rời khỏi Vân Sơn phái.

Mới xuống núi không lâu đã gặp hai gã này trong một thôn trấn, cũng là tu sĩ Luyện Khí trung kỳ.

Hai người này thấy Hùng Thiên Khôn đúng là bộ dạng vừa xuống núi, trên người lại có không ít thứ tốt, rõ ràng là một con dê béo, liền tìm cơ hội bắt chuyện với hắn.

Hùng Thiên Khôn ở trong môn phái vài năm mà chưa từng có ai chủ động nói chuyện với hắn, vừa ra ngoài đã gặp được hai tu sĩ nhiệt tình thì không có chút ý thức cảnh giác nào, nhanh chóng thành bạn tốt của hai người kia. Dưới sự cổ động của bọn họ, hắn đồng ý đi cùng họ tới thành Lạc Tiên. Nhưng vừa rời khỏi phạm vi thế lực Vân Sơn phái đã bị hai người đánh cướp ở rừng cây này.