Không chỉ lướt diễn đàn mà còn đăng bài lên mục thú cưng nữa.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì Hồ Thừa Nghị còn nghĩ mình đang nằm mơ. Vẫn là câu nói kia, không phải là sau ngày thành lập Quốc gia đã không còn yêu tinh nữa sao?

Trên màn hình, Tô Bối chạm chân trước lên Ipad, thao tác vô cùng thuần thục khiến cho người xem chỉ có thể nghẹn họng nhìn theo. Chưa nói đến chuyện cô nhóc này đã thành tinh, hơn nữa còn là một yêu tinh ham học.

Nhìn bộ dạng này y chang con người luôn.

Hồ Thừa Nghị tải đoạn video Tô Bối xuất hiện này xuống, sau đó gửi qua tài khoản của anh.

Đẩy xe lăn ra khỏi thư phòng, đi thẳng về phía phòng ngủ.

Trong lòng Tô Bối thấp thỏm, cô không biết mình nên làm gì bây giờ, cô vắt hết óc nghĩ ra những lý do nhưng lại tự mình bác bỏ.

Chỉ hận không thể đụng đầu vào tường ngất đi!

Lúc Hồ Thừa Nghị bước vào, Tô Bối giật mình thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.

Mình phải ngoan. QAQ.

Tới rồi, tới rồi!

Hồ Thừa Nghị không phải là người thích dài dòng, anh cầm Ipad đăng nhập vào tài khoản của mình mở đoạn video ra. Sau đó vẫy tay ra hiệu với Tô Bối, nói: “Cho nhóc xem cái này, xem xong đừng có giả bộ nghe không hiểu.”

Tô Bối ủ rũ cúi đầu bước qua. Nhưng sau khi suy nghĩ lại, mình nghe lời như vậy chẳng phải càng bị bại lộ thân phận hơn sao?

Dù sao thì cũng chỉ có một số ít động vật có chỉ số thông minh cao được huấn luyện, mới có thể nghe hiểu được tiếng người.

Cô là sóc bay sao?

Tô Bối: ORZ

Gương mặt Tô Bối đầy vô tội nhìn Hồ Thừa Nghị, khôn ngoan quá sẽ hóa nguy.

Hồ Thừa Nghị đặt cô trong lòng bàn tay, đem Ipad ra đặt trước mặt mở video lên.

Tô Bối nhìn hình ảnh bản thân trên màn hình sợ đến mức cứng người, dứt khoát giả chết.

Chứng cứ vô cùng xác thực, không thể không nhận tội được.

Tô Bối đáng thương nhìn người đàn ông, kêu chi chi chi vài tiếng.

“Không, không phải như thế. Anh, anh nghe tôi giải thích.” Sau khi kêu chi chi vài tiếng, Tô Bối mới chịu nhận thua: “Quên đi…. cái này, anh quên đi…”

Tật nói lắp lại xuất hiện.

Hồ Thừa Nghị chọc vào cái bụng trắng của cô, nói: “Nhóc thật sự không biết nói sao?”

Tô Bối nhỏ giọng trả lời: “Chỉ, chỉ lúc biến thành người mới có thể, có thể…”

Cái Hồ Thừa Nghị nghe được toàn là: “Chi chi chi chi chi chi chi.”

Thật sự rất bất lực, bây giờ anh cần người phiên dịch gấp.

Sau khi sợ hãi xong Tô Bối mới phản ứng lại, đột nhiên phát hiện thái độ của Hồ Thừa Nghị không giống như đang sợ cô lắm. Nhìn xem, anh cũng không sợ hãi mà ngất đi.

Không hổ là bạn tình mà cô nhìn trúng, tâm lý chịu đựng quả thực rất mạnh mẽ!

Tô Bối hãnh diện quẹt mũi.

Hồ Thừa Nghị mở phần mềm ghi chú trên Ipad, bật bàn phím lên.

“Nước E và nước L đều sử dụng chung một loại ngôn ngữ, nếu nhóc có thể đăng bài lên diễn đàn thì nhất định có thể đánh chữ. Tôi hỏi một câu, nhóc trả lời một câu.”

Nghe Hồ Thừa Nghị nói như vậy, Tô Bối giống như cô vợ nhỏ không ngừng gật đầu.

Hồ Thừa Nghị nhìn dáng vẻ này của cô, khóe miệng anh không tự chủ nhếch lên, cô nhóc này thật sự rất thú vị. Không những không sợ mà còn dám lại gần con người.

May mà gặp được anh, nếu phải người khác có lòng dạ xấu xa thì sợ rằng sẽ bị nhốt trong lồng mang đi biểu diễn kiếm tiền rồi.

“Nhóc là yêu tinh đúng không?”

Hồ Thừa Nghị thấy Tô Bối không tiện đánh chữ, cho nên đã đi hỏi thẳng vào vấn đề, câu trả lời đều là có hoặc không.

Phải…

Tô Bối gõ lên màn hình một chữ “Phải”, Hồ Thừa Nghị yên lặng nhíu mày.

Sau khi xóa chữ, anh lại hỏi: “Từ đâu tới?”

“QAQ, nước E.”

Tô Bối còn thuận tiện gõ thêm emoji, bày tỏ tâm tình của mình.

Hồ Thừa Nghị không khỏi buồn cười, emoji kia với gương mặt của cô nhóc lúc này cũng không khác nhau mấy. Đều là vẻ mặt đau khổ, khiến cho người ta không nhịn được nhéo một cái. Hơn nữa, không ngờ cô nhóc này lại biết nhiều thứ như vậy.

“Tại sao lại phải chủ động đến gần tôi?”

Hồ Thừa Nghị suy nghĩ một chút, hình như có chuyện như vậy. Ban đầu cô nhóc này đang bay được nửa đường, đột nhiên nhìn thấy anh thì rơi xuống ngã vào lòng anh.

Nhưng chân tướng sự thật chỉ có một mình Tô Bối biết.

Lúc đó người đàn ông này vừa ngẩng đầu lên nhìn cô một cái, ánh mắt đó quá lạnh lẽo dọa cô sợ cả người run rẩy, nên mới để bản thân bị ngã xuống.

Bây giờ cô nghe được những lời này từ Hồ Thừa Nghị, cô hoàn toàn không nghĩ theo chiều hướng khác.

Cô cảm thấy nếu thân phận đã bị bại lộ thì một là làm, hai là không làm. Nếu mà làm thì cũng phải đi tỏ tình tới cùng.

“Anh đối với tôi rất tốt, nên tôi thích anh.”

Cô vốn muốn nói rằng tôi thích anh, chúng ta cùng ở bên nhau đi, tôi sẽ nuôi anh trở nên trắng trẻo mập mạp.

Nhưng lại cảm thấy làm vậy khiến cô không dè dặt lắm, mẹ nói muốn chủ động theo đuổi người khác thì không nên quá thẳng thắn.

Tô Bối “khéo léo” giải thích, Hồ Thừa Nghị nghĩ rằng cô nhóc này chỉ yêu quý người nuôi mình, cho nên cũng không để trong lòng. Mặc dù biết đây là một yêu tinh, nhưng nhìn Tô Bối mềm mại tròn xoe trước mặt thì thật sự không có cảm giác sợ hãi nào.

“Mấy tuổi rồi?”

“Hơn sáu tháng.”

Thật sự rất nhỏ, Hồ Thừa Nghị thầm nghĩ, khó trách lúc đầu nhân viên tiệm thú cưng nói đây là sóc bay con.

Bây giờ cô nhóc mới được hơn sáu tháng, nói cách khác là đã rời xa ba mẹ mình từ lúc còn rất nhỏ.

Hồ Thừa Nghị rất ít khi có cảm giác đồng cảm với người khác, nhưng cô nhóc này thật sự rất đáng yêu. Bây giờ thì anh cũng hiểu được tại sao nhân viên trong công ty mỗi lần nhìn thấy hình ảnh thú cưng dễ thương lại hưng phấn hét to như vậy.

Anh vuốt vuốt cái đuôi lông xù của Tô Bối, nhìn cô nhóc mắc cỡ né tránh, nói: “Ngoài việc đăng bài trên mạng tìm ba mẹ thì còn cách nào khác nữa không? Tôi có thể giúp nhóc.”

Tô Bối dùng ánh mắt nhìn anh như thể nhìn thấy anh hùng.

Cô vội vàng gõ vào Ipad: “Tôi có thông tin tài khoản của ba mẹ, nhưng muốn nhắn tin tới nước E thì phải vượt qua được tường lửa bảo vệ đã.”

Hồ Thừa Nghị thầm nghĩ chuyện này quá đơn giản.

“Tôi giúp nhóc.”

Tô Bối thấy Hồ Thừa Nghị không nói hai lời ôm cô đến thư phòng, bong bóng màu hồng trong lòng cô như đang muốn nhảy ra ngoài.

Cô che mặt, kiềm chế ý muốn nhào tới hôn lên mặt anh.

Hồ Thừa Nghị mở máy tính ra, chỉ một lát đã xong. Tô Bối giơ móng vuốt nhỏ xíu của mình ra cố gắng gõ lên bàn phím tên tài khoản và mật khẩu, sau đó nhấn tìm kiếm.

Hồ Thừa Nghị tìm được tên tài khoản ba mẹ cô, anh nhanh chóng gửi tin nhắn vào mỗi tài khoản.

“Xin chào, nếu nhận được tin nhắn xin hãy trả lời lại giúp.”

Cứ gửi trước thử một tin nhắn xem có ai đang onl không. Nhưng đợi một hồi lâu cũng không có ai trả lời, tên tài khoản cũng ảm đạm theo.

Tô Bối cũng không nghĩ gì nhiều, ba cô là fan cứng của diễn đàn, có rất nhiều tài khoản. Mẹ thì bởi vì công việc nên cũng có hai tài khoản, mà bình thường bà cũng hay giành nhiều thời gian cho công việc.

Đợi một lát nữa nhất định sẽ có hồi âm thôi.

Tô Bối nhảy lên mặt bàn, hết sức nghiêm túc cúi đầu với Hồ Thừa Nghị, nói một tiếng cảm ơn.

Cô nhóc thật là lễ phép, Hồ Thừa Nghị đưa tay xoa xoa bụng Tô Bối.

Mềm nhũn, sờ vào thật thích.

Ngón tay ấm áp của đối phương sờ loạn trên người mình, Tô Bối đỏ mặt, dù Hồ Thừa Nghị không nhìn thấy. Cô lắp bắp nói: “Anh, đừng có, sờ loạn trên người tôi, phải chịu trách nhiệm đấy!”