Không nói đến cảm xúc của trắc phi, dù sao hai vị thị ngồi phía dưới nghe xong, tay nắm chặt khăn, vẻ mặt hết sức khó coi.

Thật biết cách trả đũa!Quá không biết xấu hổ, hôm nay coi như các nàng biết rõ rồi.

Tấn Vương hồi phủ lúc chạng vạng, người biết đầu tiên là trắc phi, chỗ nào trong phủ cũng có tai mắt của nàng ta, liền sai hạ nhân thỉnh người đến đây, Tấn Vương vốn chuẩn bị đến thư phòng liền đi thẳng sang, hầu hết chuyện trong phủ đều giao cho nàng ta quản lý, khi trở về, thật sự phải sang một chuyến.

Đối với vị trắc phi này, trong lòng Cơ Trường Uyên thực sự không quá vừa lòng, trừ việc lão cha của nàng ta có qua lại gần với Thái Tử, còn một vấn đề khác, dáng vẻ của nàng trông không quá thông minh, trong phủ chỉ có mấy thị như vậy còn quản không xong, trước đây, chuyện của Mai Tố Tố suýt nữa bị làm lớn, nếu không phải cuối cùng hắn ra tay thu dọn, chỉ sợ Lâm Ấu Vi phải lộ mặt, hắn tốn công giấu hai người này trong phủ cũng không phải để tự hắt nước bẩn vào mình, nàng ta cho rằng có hai người Liễu Trịnh chịu trận rồi, hắn sẽ không trách tội nàng ta ư? Suy nghĩ dại dột hết thuốc chữa.


Nếu không phải vì phụ hoàng tứ hôn, dù thế nào hắn cũng sẽ không coi trọng nữ nhân như vậy, thậm chí chẳng bằng Mai Tố Tố, ít nhất Mai Tố Tố còn biết nhìn sắc mặt hắn.

Tuy nghĩ vậy nhưng Cơ Trường Uyên vẫn bước nhanh về phía hậu viện.

Khi hắn đến, trắc phi đang ngồi ngay ngắn trước bàn, trên bàn bày đầy đồ ăn, nữ nhân để kiểu tóc tinh xảo, phức tạp, người mặc váy áo vân mây, dày nặng điển hình mà tao nhã, là chế phẩm từ trong cung, nàng ta chú ý ăn mặc hơn nữ nhân khác trong phủ, dường như nàng ta rất thích y phục thế này, mỗi lần hắn tới đều thấy nàng ta mặc trong ba tầng ngoài ba tầng.

Mới nhìn thấy bóng hắn lại gần, trắc phi đã vội vàng đứng dậy thỉnh an, Cơ Trường Uyên hơi nâng khóe miệng, không nói toạc ra tâm tư nhỏ của nàng ta, hắn bước vòng qua nàng ta, đi thẳng đầu bàn, cũng không đáp lại nàng ta, lập tức cầm lấy đũa ăn.

Dường như trắc phi đã quen, nàng ta do dự liếc mắt nhìn người một cái, dưới ánh mắt của ma ma, nàng ta cẩn thận bước sang chia thức ăn, cũng nhỏ giọng giải thích: “Thần thiếp nghĩ mấy hôm nay, Vương gia có thể về bất cứ lúc nào, vì vậy luôn sai người chuẩn bị đồ ăn, Vương gia vất vả rồi.


”Cơ Trường Uyên ăn đồ ăn, hắn hơi đói nhưng ăn mấy miếng xong liền cảm thấy không muốn ăn tiếp, tuy khẩu vị của hắn mặn nhưng hiện tại trời nóng, dầu nóng để trước mặt thật sự ngấy đến hoảng, vì thế hắn mới nói, đầu óc trắc phi này quả thật không đáng tin, giống cha nàng ta, cũng tự cho là thông minh, nghe gió thành mưa, biết khẩu vị hắn mặn, mỗi lần hắn đến đây chỉ bày đồ ăn như vậy.

Trong lòng hắn nghẹn muốn chết, hơn nữa mấy ngày này việc bên ngoài không suôn sẻ, hắn lập tức buông đũa xuống, bưng chén trà bên cạnh lên uống, trắc phi vừa gắp một đũa đồ ăn bỏ vào trong bát hắn liền thấy một màn như vậy, trong lòng căng thẳng, không rõ có phải mình chọc giận hắn rồi hay không.

Trán nàng ta đổi mồ hôi lạnh.

Cơ Trường Uyên liếc mắt nhìn thấy, chưa nói gì, chỉ là sắc mặt càng thêm khó coi.

.