Editor: Nguyễn Thủy

Cách đó không xa con đường dành cho khách quý, một người đàn ông dáng người cao lớn dưới sự che trở của mấy người trợ lý đi ra.

Là Thường Tranh.

Mấy năm không gặp gương mặt hắn vẫn như cũ không thay đổi nhưng khí tràng càng lớn.

Chung Tình vui mừng nhìm hắn. Xoay người nháy mắt với A Lam

"Đi thôi."

Đằng xa Thường Tranh giật mình, hắn nghiêng đầu, nhìn thoáng qua nơi Chung Tình rời đi.

Đồng tử co rụt lại, bóng dáng kia, cả đời hắn cũng không quên được.

Đào Yêu

Chung Tình vừa mới bước ra ngoài đại sảnh sân bay, bên người truyền đến giọng nói quen thuộc.

Cô kinh ngac ngẩng đầu, thấy người không nên xuất hiện lại xuất hiện ở đây.

" Thường Tranh."

Khác với vừa rồi, hắn đã thay đổi áo khoác trên đầu cũng đội mũ lưỡi trai màu xám giống Chung Tình.

Mười phút sau hai người đi vào quán cà phê nhỏ bên cạnh sân bay.

Nơi này an tĩnh hiếm có thậm chí còn đem tài liệu ngăn cách âm giữa các bàn, mọi người khách không cần lo lắng mình bị người khác chú ý.

" Đã lâu không gặp." Thường Tranh nói đầu tiên.

Chung Tình gật đầu " Đã lâu không gặp."

A Lam rất thức thời đi sang bàn khác.

Hai người nói xong rơi vào không khí xấu hổ.

Chung Tình cảm thấy người đàn ông trước mặt giống như..... rất không vui?

Cô ho nhẹ một tiếng nói: " Mấy năm gần đây tôi ở nước ngoài vẫn luôn chú ý tin tức của cậu, nhưmg mà vẫn không có dịp chúc mừng cậu lấy được danh hiệu ảnh đế."

Phải Thường Tranh làm được việc mà Chung Tình không làm được.

Hắn dùng bộ phim đầu tiên lấy được danh hiệu nam diễn viên chính xuất sắc nhất trong giải thưởng Kim Hoa.

Lúc đó trong nước đều chấn động, ngay cả Chung Tình cũng cảm thấy, Thường Tranh không hổ là nam chủ, sự tồn tại của hắn giống như để đánh vỡ tất cả quy tắc.

Mà qua việc của Thường Tranh, cũng đã khích lệ vô số người ôm giấc mộng làm ngôi sao ở trong showbiz cố gắng tiến lên.

Mỗi người đều suy nghĩ vạn nhất một ngày, nữ thần may mắn nhớ đến họ giống như Thường Tranh vậy một lần liền nổi tiếng thì tốt.

..........

Tóm lại qua 2 năm Thường Tranh đã trở thành nam diễn viên nổi bật nhất trong nước.

Chung Tình thấy cảm giác này thật kỳ diệu, lúc trước cô dùng thời gian 2 năm đứng vững ở trong Thiên Triều, mà bây giờ Thường Tranh dùng thời gian 2 năm đi đến độ cao của cô, thậm chí càng thêm truyền kỳ.

Thường Tranh nhìn đôi mắt mờ sương của đối phương, người không hiểu Đào Yêu sẽ cho rằng lúc cô an tĩnh chính là bộ dáng này, nhưng hắn biết lúc này đối phương đang ngẩn người.

Trong lòng bỗng nhiên rất ủy khuất, hai năm không gặp nhau, hắn ngồi trước mặt cô mà cũng vẫn không thể hấp dẫn một chút sự chú ý của cô sao?

Hắn có chút chua xót mở miệng: "Nếu chị nói vẫn còn chú ý tôi, vì sao điện thoại cũng chưa từng gọi qua?"

Chung Tình ngạc nhiên: " Giọng điệu chất vấn lại làm nũng này là sao?"

Thường Tranh cũng phát hiện,

gương mặt buồn bã thấp giọng nói: " Em cho rằng chúng ta là bạn bè tốt."

Chung Tình không có nghi ngờ hắn, sợ nam chủ hiểu lầm vội vàng nói: " Tôi ở nước ngoài, điện thoại trong một lần rơi vỡ tất cả các số điện thoại liên hệ đều mất hết, hơn nữa công việc bận rộn...."

Cô nói cũng thấy có chút xấu hổ với Thường Tranh:" Thật xin lỗi."