Tên truyện: Tình em gửi gió trao về anh.

Người viết: An Ni

Wattpad: _lilys_ttnn

.

Chương 53: Chỉ sợ là có duyên mà không phận

Cô quay người, Trác Phùng đã đứng sau từ lúc nào, nhanh chóng đeo thứ gì đó vào ngón áp út của cô trong lúc đang còn ngẩn ngơ chưa kịp định thần. Lâm Bối Na cúi xuống nhìn, là chiếc nhẫn vô cùng tinh tế được khảm viên kim cương tỉ mỉ. Ánh sáng của viên kim cương tỏa sáng lấp lánh cực kỳ tinh tế bởi mặt cắt. Đặc biệt là đeo rất vừa tay.

Nhẫn này anh đã đặt trước khi xảy ra chuyện của cha cô. Kích cỡ cũng không khó đo lường, anh nắm tay cô nhiều nên đại khái cũng biết được.


Lâm Bối Na tròn xoe mắt đưa tay lên nhìn: "Nhẫn... Ý gì đây?"

"Thích không?"

Viên kim cương hồng phớt trên thị trường rất hiếm, lại to như này, giá trị rất cao, có quá khoa trương rồi hay không? Lâm Bối Na không biết phải phản ứng như thế nào, còn đang mải thẩn thờ thì Trác Phùng áp hai tay vào mặt cô, bắt cô nhìn mình, ánh nhìn của anh thâm trầm, nhẹ nhàng nói: "Cùng anh xây dựng tổ ấm nhé!"

Lâm Bối Na không trả lời, lại nhìn bàn tay mình, chép miệng nói: "Viên kim cương to như vậy làm sao đeo đây? Rất bất tiện trong công việc, rồi còn bị trộm cướp dòm ngó nữa, như vậy cực kỳ phiền phức."

To sao? Rất hợp mắt nhìn mà? Trác Phùng lại nói: "Đeo nhiều sẽ quen thôi."

Lâm Bối Na giật mình chỉ vào ngón áp út đang đeo nhẫn kim cương, thốt lên: "Anh là đang cầu hôn em sao?" cung phản xạ của cô có vẻ khá dài.

Trác Phùng hít thở sâu, âm thầm chịu đựng, mỉm cười khó khăn: "Em còn chưa nghe kịp câu nào để anh nói lại nốt."


"Là cầu hôn thật à?" Lâm Bối Na nghiêng đầu dòm anh.

Trác Phùng nghiến răng nói: "Kẻ điên cũng biết được."

Lâm Bối Na đẩy anh ra, hờn dỗi: "Làm gì có ai cầu hôn như anh? Chẳng nói chẳng rằng lừa người ta trong lúc không để ý đã đeo nhẫn vào tay rồi."

Trác Phùng không thèm nhún nhường, bực mình nói: "Chẳng phải vừa nảy anh đã nói rồi đó sao? Đeo rồi còn định từ chối?"

Lâm Bối Na tức muốn hộc máu: "Đồ lừa đảo."

Trác Phùng nhẫn nhịn nuốt cơn nóng xuống, ôm cô từ phía sau, vô liêm sỉ mà nói: "Không lừa đảo sao lấy được vợ?"

Lâm Bối Na nghe được cả tiếng trái tim mình thổn thức. Cô thở gấp nói: "Nhưng ba em vừa..."

Trác Phùng căng thẳng sợ cô sẽ từ chối: "Chỉ cần em nhận lời, hôn lễ chúng ta có thể để sau. Anh chấp nhận che mưa chắn gió cho em, chấp nhận hứng chịu mọi lời xỉa xói từ người đời cho em, chấp nhận tất cả chỉ để đổi lấy nụ cười của em. Sự cam tâm tình nguyện này chỉ dành cho duy nhất mình em thôi, Lâm Bối Na."

Anh từng đụng chạm da thịt với nhiều người phụ nữ xa lạ, từng đầu ấp tay gối với người phụ nữ khác, đã từng trải qua mọi loại thân mật nhưng vẫn thiếu hụt cảm giác yêu đương với một người. Nhưng với riêng cô, là người khiến anh ngày càng yêu hơn, và cũng chỉ có những hành động mây mưa thân mật khi nào cô hoàn toàn tự nguyện. Một khi đã có được thứ cảm xúc đủ đầy mình cần, tự động sẽ từ bỏ những thứ vô vị ngoài kia. Vì cô, anh chẳng màn gì những cuộc sa đọa bên ngoài nữa. Sự tôn trọng và nuông chiều này anh chỉ dành cho người phụ nữ của đời anh, đó là vợ anh.