Lâm Bối Na không thấy rõ nét mặt của Trác Phùng, nhưng cảm nhận được sự cô độc của anh, đó là sắc màu của Trác Phùng, đó là khí chất lần đầu tiên cô gặp được Trác Phùng. Lâm Bối Na đã quên mất, cô chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình mà quên đi mất, Trác Phùng là người cô độc nhưng vẫn hiên ngang tự tại nhường nào của trước đây.

Cô nhớ ra trước đây có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp đến bên anh, yêu anh, thậm chí bất chấp làm tình nhân của anh trong một đêm rồi đi. Nhưng anh vẫn cảm thấy cô độc, trống trải cõi lòng, bởi vì không ai có thể chạm đến trái tim anh.

Cho đến khi gặp cô, sự ngây dại không biết yêu của anh chạm đến nỗi lòng của cô, sự nổi loạn của cô chạm đến trái tim của anh. Cô cứ thế đứng trước mặt anh, không sợ hãi, không tự ti, cưỡng hôn anh, nói lời yêu anh.

Mà hiện tại, cô đã làm gì với tình yêu của anh? Cứu thoát anh khỏi cô độc giờ lại thành lý do khiến anh cô độc ư?

"Trác Phùng, chẳng phải anh nói cho dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ luôn ở cạnh em hay sao? Anh nói đời này sẽ là cảng tránh bão, che mưa chắn gió cho em, không phải sao? Trác Phùng, anh nói đi, anh nói đi chứ..." Lâm Bối Na không thể che giấu cảm xúc, cuối cùng vẫn nức nở thành tiếng sau những câu nói đắng chát của anh từ tận đáy lòng xộc lên mà gào thét.

Cô muốn vùng vẫy khỏi cơn ác mộng triền miên này.


Nhưng đây là thực, không phải mộng.

Cô muốn nghe anh nói: Ngốc ạ, anh chỉ đùa với em thôi.

Cô muốn nghe anh nói: Anh muốn trở thành chồng của em.

Cô muốn nghe anh nói: Anh mãi mãi không rời bỏ em đâu.

Chứ không phải nghe từ anh câu nói: Chúng ta dù có đi đến đâu cũng vòng về bước đường cùng này mà thôi.

Cho dù là sống chết ba năm trước, cho dù là bị hồn ma ám ảnh, cho dù là đối mặt với kẻ sát hại mình. Lúc đó cô từng tuyệt vọng, từng đau đớn, từng trải qua căm phẫn cùng sợ hãi đến phát điên, nhưng cũng không so được với nỗi sợ hãi cùng tiếng khóc đêm nay.


Người đàn ông trên người dường như tâm bất động, thậm chí không chỉnh lại cổ áo xộc xệch trên người đã quay lưng bỏ đi.

Lâm Bối Na không nghĩ nhiều, cô nhào tới ôm anh từ phía sau.

Vết thương nơi lồng ngực Trác Phùng khiến anh càng thêm nhức nhối.

"Trác Phùng, anh đừng đi!" giọng cô run rẩy như cánh tay đang ôm của cô vậy.

Mấy hôm trước, ở khách sạn, Trác Nhiên đã nói với cô: Nếu anh chính là chất độc thấm vào cốt tủy của em, khiến đời này nhìn thấy một lần là đau mãi về sau, thì Trác Phùng chính là thuốc giải duy nhất để duy trì mạng sống của em. Lâm Bối Na, anh không muốn như vậy, thật quá bất công.

Đúng vậy, Trác Phùng chính là phao cứu sinh của cô, cô không thể không có anh.

Chưa từng nghĩ Lâm Bối Na của hôm nay lại níu kéo Trác Phùng như vậy.

Năm xưa, chỉ với một câu nói "Chúng ta chia tay đi" của Trác Nhiên, cô đã gạt đi nước mắt để gật đầu đồng ý. Nhưng nỗi sợ của bây giờ cô không hiểu là từ đâu, dường như tình yêu này đã sâu nặng đến tận tâm can. Cô sợ sẽ đánh mất Trác Phùng, cô không thể rời xa anh như người cần oxi, như cá cần nước vậy.