Ánh mắt Tô Tuyết nhìn Lâm Bối Na rất đáng sợ. Cô ta tiến vào trong bàn làm việc của Lâm Bối Na, rút một con dao đã chuẩn bị sẵn kè vào cổ đối phương.

Lâm Bối Na bấy giờ vẫn còn đang bàng hoàng những lời Tô Tuyết kể nên không có chút phản ứng nào.

Tô Tuyết cười khổ: "Tôi biết, về trí, về thể lực, tôi đều không thể đấu lại cô, nhưng ngay lúc này tôi có thể giết được cô."

Lâm Bối Na không mảy may đến lời đe dọa ấy. Cô nhìn Tô Tuyết, ánh mắt nặng nề dần: "Vậy là những đoạn ghi âm đó do cô làm để chia rẽ tôi và Trác Phùng?"

"Đúng vậy. Cô rất để tâm đến chuyện tình cảm, chỉ có như thế mới khiến cô phớt lờ, giúp tôi phá hoại công sức cô gầy dựng. Bởi vì cô là người đầy tham vọng, chỉ khi mất đi những thứ này thì cô mới đau khổ. Còn giết người vô tội bên cạnh cô, tôi không làm được, vì tôi không thể trở thành kẻ như cô." Tô Tuyết cười lạnh.

Con dao kề trên cổ dường như có lực rất mạnh nhưng đối phương lại có vẻ không dám ra tay.

Lâm Bối Na nhắm mắt hít sâu, từ tốn hỏi: "Kẻ đó là ai?"


Tô Tuyết chực nhớ ra một chuyện mà ngẩng mặt cười hả hê.

"Có lẽ đây chính là sự trả thù của tự nhiên. Lâm Bối Na, cô có biết Đoàn Cát chỉ là kẻ thế thân thôi không?"

Lâm Bối Na khẽ nhíu mày, bấy giờ cảm thấy đau rát ở cổ vì dao cứa vào rớm máu. Cô đưa tay mò xuống mặt bàn để tìm kiếm vật gì đó có thể giúp thoát thân.

Khi Lâm Bối Na đã với lấy được chiếc com-pa, vừa định ra tay thì câu nói của Tô Tuyết như đòn roi trí mạng giết chết cô

"Cô nói Đoàn Cát mưu sát cô ư? Ông ta hoàn toàn không liên can tới. Kẻ mưu sát cô chính là Trung tướng Trác Cảnh, là cha của người mà cô yêu."

Nghe xong, Lâm Bối Na hoàn toàn đứng bất động, nhìn chăm chăm Tô Tuyết.


Kẻ mưu sát là cha của người mà cô yêu.

Sao có thể chứ?

Lẽ nào?

Chuyện giữa cô và Trác Phùng là thiên ý, hay là có người cố tình sắp đặt?

Giây sau đó Lâm Bối Na bắt đầu có phản ứng, đáy mắt ánh lệ, khẽ lắc đầu không tin, lẩm bẩm: "Không thể nào, không có lý do nào lại như vậy cả."

"Không có lý do? Chuyện cô làm còn chưa đủ lý do ư? Cái thẻ nhớ đó chứa toàn bộ bằng chứng chứng minh cô phạm tội, chúng tôi đều đã biết, cô còn chối làm gì?" đã bị lật tẩy rồi thì Tô Tuyết biết mình sẽ không còn đảm bảo được tính mạng nữa, cũng giống như chị mình khi xưa, thế nên hôm nay bằng mọi giá phải buộc Lâm Bối Na đưa ra chiếc thẻ nhớ để tố cáo cô ấy.

Thẻ nhớ? Tại sao cô lại hoàn toàn không nhớ những gì Tô Tuyết nói? Chẳng lẽ tai nạn năm đó cũng khiến cô mất trí nhớ sao? Không thể, thật nực cười. Cô ta đang vu oan mình.

Đột nhiên bụng đau dữ dội, có lẽ đứa con biết mẹ nó đang gặp nguy hiểm nên muốn đánh thức sự nhạy bén của mẹ nó.