Hôm sau là một ngày nắng đẹp, trời xanh mây trắng. Trác Phùng đến đưa Lâm Bối Na đi chơi xa cho khuây khỏa sau chuỗi ngày mệt mỏi.

Chiếc xe moto chạy vun vút trên đường lộ ven biển. Lâm Bối Na ngồi ở phía sau, tay ôm chặt lấy Trác Phùng.

Khi nhìn thấy biển, cô vung hai tay, la lên: "Trác Phùng, em yêu anh!"

Trác Phùng cũng đáp lại: "Bối Na, anh yêu em!"

Hai gương mặt tươi tắn cười giòn giã đầy hạnh phúc.

Khoảnh khắc này thật tuyệt!

Cả anh và Lâm Bối Na đều không có kế hoạch sẽ đi biển cho nên khi cô vừa nói: "Thời tiết như thế này, gió biển chắc rất tuyệt." thì Trác Phùng đã không nghĩ nhiều, liền nắm lấy tay cô kéo đi.

Hai người xuất phát sớm nên khi tới biển vừa hay là đầu giờ trưa.


Trác Phùng thuê một phòng ở khách sạn đối diện biển.

Sau khi cất đồ, nghỉ ngơi một lát thì cả hai đi ăn hải sản rồi vào chợ để mua những món trang sức làm bằng tay.

Trác Phùng chỉ cho cô nào là lắc tay bằng vỏ sò, vòng cổ bằng dây vải, trâm cài tóc bằng đá mài,... nhưng cô đều lắc đầu, còn cười anh: "Đồ không có mắt thẩm mỹ." Sau đó Trác Phùng nhắm được một món, đó là vòng tay đan chun màu đỏ, đường thắt tạo hình vô cực rất đặc biệt, anh liền mua nó rồi đưa ra trước mặt cô: "Cái này thì sao?"

Cô vui vẻ nói: "Coi như cũng có mắt nhìn đấy."

Trác Phùng cười tít mắt, đeo lên tay cho Lâm Bối Na và nói: "Vô cực, là không có điểm dừng."

Trác Phùng không nói nốt vế sau: cũng như tình yêu của anh giành cho em, không có giới hạn.

Không điểm dừng, cũng giống như tình yêu của hai người, yêu mãi, yêu không hẹn ngày sau. Hay là, anh và cô rồi sẽ có ngày không thể nào gặp nhau, mãi mãi không nhìn nhau được? Lâm Bối Na vừa nghĩ vừa nhìn gương mặt tuấn tú của anh, cô yêu tha thiết con người anh, muốn ngắm nhìn anh mỗi ngày.


Chiều đến, cả hai đi dạo trên bãi biển.

Lâm Bối Na quay đầu nhìn trộm người đang nắm tay mình.

Ánh chiều tà rải rác trên người Trác Phùng, những tia nắng vàng kim hôn trộm lên khuôn mặt anh, tỏa sáng, lấp lánh như ảo mộng.

Sâu trong tâm khảm cô có một cảm giác rất phức tạp, rất muốn được vui vẻ cùng anh, mặt khác lại không cho phép mình ở bên anh.

Những lúc tưởng chừng như bình yên đến vậy lại vì bốn chữ "kẻ thù giết cha" khiến trái tim cô đau đớn.

Bất ngờ Trác Phùng lên tiếng đưa hồn vía cô trở về: "Sau khi trở về, chúng ta sẽ thế nào?"

"Phải làm thế nào?" Lâm Bối Na dừng chân, gục mặt xuống, lí nhí trong miệng, hơi thở nặng nề, sau đó ngẩng mặt nhìn anh một cách nghiêm túc: "Anh có muốn kết hôn với em hay không? Và liệu có bỏ rơi em lần nữa hay không?"

Trác Phùng quay lại nhìn cô, anh nhìn thấy trong ánh mắt như sự cầu cứu, như quỵ lụy của cô.

Trong khoảnh khắc cô ngơ ngẩn, anh đã nhẹ nhàng ôm lấy cô, hôn lên tóc cô, sau đó đặt một nụ hôn sâu trên môi cô.