Nhiên Kỳ các nàng gây nên sự hổn loạn nơi đây rất nhìu, đa phần đều về Nhiên Kỳ y. Cô có đôi con ngươi xanh biếc lại có phần tóc xanh đen không giống với người dân nơi này, nên mọi người vì tính hiếu kì của mình luôn đi theo sau hai người tò mó quan sát.

Vào được trong khách điếm, vừa vứt bỏ được sự hiếu kì của mọi người bên ngoài,  Duệ Tú của nàng bị những tên lưu manh trong quán trọ đem ra trêu chọc, khiến Nhiên Kỳ lần nữa muốn đem bọn chúng tất cả cho vào bao tử chính mình luôn!

* tg: sad:))) "không phải lỗi tại ta == "

" là do tuấn tú công tử của các ngươi là người có tâm hồn ăn uống mãnh liệt~"

Nhiên Kỳ: " Ta khi nào háo ăn như ngươi nói a ==,ta chỉ là ăn mãi không cảm thấy no mà thoi:)))"

Tg: ".......... "*

May nhờ có Duệ Tú cùng cô khuyên nhủ, nếu không, thật cô sẽ cho bọn chúng nằm gọn gàng trong bao tử của mình!.

Hai người các nàng sau khi lên đến phòng mình, cả hai đều rơi vào trầm mặt, ngại ngùng, vì khi đặt phòng không nghĩ đến bên trong chỉ duy nhất một chiếc giường nằm thôi.

Hiện tại nàng cùng cô còn có thứ tình cảm mới vừa đâm chồi, làm sao có thể ngủ cạnh nhau yên ổn cho được a. Nếu các nàng cùng nhau ngủ chung trên chiếc giường, thì chắc chắn tối nay sẽ...

Nghĩ đến Duệ Tú mặt đã đỏ bừng lên, nàng thật không còn cách nào ngoài việc phải ngủ cùng tiểu sắc lang này. Nhìn người kia ánh mắt không ngừng lướt trên người nàng thèm khát, cảm giác cơ thể dần bị ánh mắt của cô làm cho rạo rực, khiến nàng xấu hổ đến nổi trong thâm tâm, ngàn vạn lần vang xin Nhiên Kỳ đừng dùng ánh mắt y nhìn như thế nữa!.

Nhiên Kỳ chỉ vô tình nhìn Duệ Tú, không nghĩ đến, suy nghĩ bên trong tiểu cô nương lại cho mình là sắc lang. Gương mặt thoát đỏ chót, bừng bừng, theo bản tính nhìn đến quan tâm kiểm tra nàng.

" Tỷ sao thế, cảm thấy không khoẻ chỗ nào à. "

" Ta...t..ta không sao.. "

Nhiên Kỳ nghe vậy cũng yên tâm phần nào, tự động như thói quen giải khai y phục trên người, trải qua một ngày như trên thật khiến nàng mệt mỏi vô cùng, còn muốn thật nhanh cùng giường thân mật cùng chăn ôm ấp a.

" K..kỳ.... Sa....sao ngươi lại cở y phục ra như vậy chứ!!! "

" Mau mặc....mặc lại cho ta!!!. "

" Ểh?? Tại sao a?? "

Nhiên Kỳ khó hiểu nhìn nàng.

" Ngươi ngươi mau mau mặc lại y phục đi!!! "

Duệ Tú nghĩ, đỏ mặt, lấp bấp nói thêm.

" Không a~ ta thật rất mệt mỏi rồi~ ta không mặc chúng lại nữa đâu ~"

" Ngươi mà...mà không...không mặc vào...ta quyết không nhìn mặt ngươi!!! "

Duệ Tú vừa nói, vừa lấy tay che lại hai mắt mình,  đôi lúc còn vô tình từ những ngón tay hé mở  nhìn đến thân thể của y, trái tim nhỏ bé vì cảnh tượng trước mắt khiến nó một khắc nhộn nhào ra khỏi lòng ngực.

Nhiên Kỳ khó hiểu trước phản ứng của nàng, thiếp nghĩ " Khi ngủ mặc nhìu như vậy y phục để làm gì a, với nàng cùng mình đích thị cùng nhau đều là nữ tử, à không một nữa, nhưng dù sao cũng không nên phản ứng như thế a~~".

Nhiên Kỳ không xoay người lại, cứ thế mà cởi bỏ y phục trên người đi, mặt cho người kia mặt đã ửng hồng, hô hấp dồn dập nhìn y.

Do dẫn đến nhìu sự hiểu lầm, Duệ Tú chẳng biết làm gì khác hơn ngoài dùng tay che lại đôi mắt của mình, trong miệng không ngừng niệm chú " Ta không thấy gì hết, ta không thấy gì hết.... " :))))

.          Nhiên Kỳ sau khi ly khai ngoại sam bên ngoài động tác tay cũng ngừng lại, xoay sang nhìn hướng Duệ Tú, nàng đang dùng tay che lấy mặt mình, phần mặt đỏ ửng đến tận mang tai, chiêm ngưỡng cô đang thuận tiện cởi đồ. Như vậy đáng yêu phản ứng, càng khiến cho tiểu sắc lang như cô, muốn thêm trêu đùa một chút Duệ Tú nàng.

" Sao tỷ lại che mặt~ "

"Ta có như thể thoát y hết y phục trên ngươi đâu~"

" Hay tỷ thật sự muốn~ "

" Ta không có!!!"

Nhiên Kỳ mỗi câu, ánh mắt càng nhìn nàng đến mê hoặc.

Cô vô tình nhìn vào phần cổ nàng hơi để lộ ra, làn da trắng ngần. Càng khiến Nhiên Kỳ không tự chủ nút *ực* thanh âm.

Âm thanh tuy nhỏ nhưng đối với Duệ Tú tuyệt có thể nghe được. Biết Nhiên Kỳ đang có khao khát hành động, liền nhanh chống xoay lưng tìm cách chuồng khỏi.

Nhưng Nhiên Kỳ nào cho nàng tọi nguyện, nhanh hơn chút bắt được nàng kéo vào người ôm chặt, đầu cúi xuống liếm vào vài tai nàng khiêu khích.

Bị như vậy thân mật đụng chạm khiến Duệ Tú không nhịn được rên lên. Cơ thể bắt đầu rung rẫy,ngay sau đó là mềm nhũn trong thân thể y.

Nhiên Kỳ đắt ý trước phản ứng của nàng, cô nhanh chống, kéo nàng cùng mình tiến trên giường đi đến, đặt nàng dưới thân, gương mặt hiện rõ ẩn ý muốn cái sự gì.

" Duệ Tỷ tỷ quả rất đáng yêu a~ "

"........ "

" Ta thật muốn..... " * "Ta thật muốn ăn nàng ngay bây giờ"- trọn câu là tek đó:))) *

Nhiên Kỳ vừa nói vừa dùng tay đẩy đẩy vạt áo Duệ Tú, ý đồ rõ ràng.

Duệ Tú không biết nên làm gì để khiến tên sắc lang trên người nàng rời khỏi.

Cái tay hư hỏng của người nọ cứ lướt qua lại trên vùng mềm mại của nàng, khiến nàng xấu hổ đến độ muốn một phát đánh hắn bay xa 800 dặm!.

Bỗng bên ngoài truyền đến thanh âm điếm tiểu nhị, làm cho hai người không hẹn đánh rung.

Duệ Tú nhân cơ hội này vội đẩy mạnh Nhiên Kỳ ra khỏi thân. Xấu hổ, che đậy y phục, hô hấp ổn định rồi vội ra mở cửa cho các hắn tiếng vào, tránh né cặp mắt đang ủy uất nhìn nàng phía bên kia.

" Tiểu nhị ca có chuyện gì cần nói sao?"

" Ân, cô nương đây là ngọ thiện của các ngài gọi khi còn ở đại sảnh, hiện đã chuẩn bị xong."

Tiểu nhị cung kính cuối chào hai vị khách quan, xong từ sau gọi người bưng ngọ thiện vào. Này là số thức ăn trước khi lên các nàng đã gọi người làm, may mắn các nàng vào kịp lúc, không thì chẳng biết nàng sẽ ra sao khi bị tiểu sắc lang kia ăn sạch đây.

" Các ngươi để ngọ thiện trên bàn, rồi lui xuống đi."

" Khi nào dùng bọn ta sẽ tự sắp xếp."

" Vâng, khách quan các ngài ngon miệng. "

Nhiên Kỳ bị phá hỏng chuyện vui, khiến cô trong lòng không được thoải mái. Gương mặt đầy đường hắc tuyến lạnh lùng phun ra câu khiến bọn người tiểu nhị cùng Duệ Tú một phen lạnh sống lưng.

Bọn người tiểu nhị đặt số thức ăn trên mâm hết thẩy xuống bàn rồi nhanh chống lui ra bên ngoài theo như lời Nhiên Kỳ muốn.

Trong phòng hiện chỉ còn lại hai người các nàng, Nhiên Kỳ cách đó không xa, mặt ủ rũ nhìn Duệ Tú đáng thương hề hề.

" Tỷ tỷ~ ta đói bụng~"

Vừa nói vừa đi đến áp sát vào người Duệ Tú ngửi lấy hương thơm trên người nàng, miệng vô tình thoát ra âm thanh " Thật thơm "

" Ta...ta...ngươi đói thì...t.hì mau ăn đi a~"

" Thức...thức ăn ngươi gọi đều có đủ trên bàn hướng..ah... "

Duệ Tú lập bấp nói ra câu, trên cổ truyền đến hơi thở từ Nhiên Kỳ. Cảm giác ướt ác dễ chịu từ đâu truyền  đến tai, khiến nàng theo bản năng,  quay người, vô tình bị  Nhiên Kỳ vừa  lúc hôn lấy.

Bị người ôm lại, trao nhau những hương vị ngọt ngào, thần trí của nàng dường như mất hẳn mỗi khi nghe đến *chẹp chẹp* tiếng đánh lưỡi. Đến nỗi, nàng thiếu điều chìm đấm trong sự ngọt ngào do Nhiên Kỳ tạo cho,không thể giải thoát.

Duệ Tú mềm nhũn ngã vào người Nhiên Kỳ bám trụ.

Nhiên Kỳ thấy nàng như vậy mềm nhũ liền đắt ý, vương tay bế nàng trở lại lên giường.

Thức ăn cũng không thèm nhìn tới,  thứ hiện tại cô muốn chính là nàng, tiểu nương tử của cô~.

Duệ Tú ngơ ngác bị Nhiên Kỳ bế lên giường, cảm giác y phục trên người dần dần bị cởi bỏ, liền giật mình, bắt lấy bàn tay người kia, đỏ mặt nhỏ giọng gọi tên y.

" Kỳ~ "

" Sao a ~ "

 đang bị nắm lấy một tay, nhưng tay còn lại của cô cũng không hề yên ổn, lướt lên lướt xuống trên người nàng, khiến nàng nhịn không nỗi phát ra âm thanh.

" Kỳ~đừng~làm~vậy~mà~ ahh... "

" Hmm!!! Ta đang rất là đói~ "

" Cái kia...kia thức ăn..ah~ sao ngươi không dùm uhm~~"

" Ngươi trong ngon hơn so với những thứ đó~"

" Quả rất ngon~ hehe~"

" Ah~ Kỳ~đừng~vậy~nữa~mà.... "

....

_______________________________________

Chuyện gì tới mời các bạn liên tưởng ha~