Giang Hành nhìn Thẩm Trường Hà, địch ý trong mắt lập tức bùng lên.

Anh ta nói với Lộ Kiêu Dương: "Sao ngài còn ở cùng một chỗ với anh ta?"
Lộ Kiêu Dương nhìn Thẩm Trường Hà ở bên cạnh mình, bình tĩnh mà lên tiếng, "Ừ, không được sao?"
Cô thích ở cùng ai, đều là tự do của cô!
Ghét nhất là bị người khác đàm tiếu xen vào việc của mình, cũng không phải ba mẹ cô, quản được cô à?
Giang Hành kích động nói: "Em không thấy tin tức sao? Anh ta cùng người phụ nữ khác lên đầu đề, đối xử với em như vậy, em còn ở chung với anh ta?"
Rõ ràng lần trước, những gì nên nói cũng đều đã nói với Lộ Kiêu Dương, nhưng cô vẫn cứ ở bên Thẩm Trường Hà, thực sự khiến Giang Hành không biết nói gì.

Này còn chưa tính! Thẩm Trường Hà đối xử với cô như thế nào?
Còn cùng người phụ nữ khác nháo lên hotsearch, hoàn toàn không để cô vào mắt.


Thế mà cô một chút cũng không nóng nảy!
Anh ta biết hiện tại Lộ Kiêu Dương mất trí nhớ, cho dù có nói với cô thì cũng là vô nghĩa, dứt khoát nhìn về phía Thẩm Trường Hà, "Thẩm Trường Hà, nếu như anh còn là đàn ông, thì cách xa cô ấy một chút! Anh hoàn toàn không xứng ở bên cạnh cô ấy!"
Thẩm Trường Hà nhìn Giang Hành, trầm giọng nói: "Tôi không xứng, anh xứng à?"
Nếu không phải bởi vì Lộ Kiêu Dương đã từng nói: Người của tôi, anh động thử xem.

Thì Giang Hành không có khả năng còn đúng lý hợp tình đứng ở đây ngày hôm nay.

Anh vẫn luôn yêu cô, lời cô nói một câu anh cũng sẽ không quên.

Dù anh hy vọng cái người Giang Hành này có thể biến mất, nhưng vẫn mãi băn khoăn đến cô.

Giang Hành nói: "Tôi không xứng! Tôi cũng không cảm thấy tôi xứng! Nhưng còn anh? Anh cũng chỉ thừa dịp hiện giờ cô ấy mất trí nhớ, trói cô ấy bên người.

Có tiền có thế rất giỏi sao? Chờ cô ấy nhớ lại vẫn sẽ vứt bỏ anh thôi! Kiêu Dương cô ấy chưa bao giờ hiếm lạ những thứ đó của anh.

"
Lộ Kiêu Dương nghe Giang Hành nói mấy lời này, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cũng rất bội phục dũng khí của Giang Hành.

Ai nói chuyện cùng Thẩm Trường Hà mà không khách khí?
Còn anh ta, chỉ mặt gọi tên không nói, mà từng câu còn nhắm thẳng vào chỗ đau của Thẩm Trường Hà.


Vừa nghĩ tới Giang Hành dám lớn lối như vậy là do mình, Lộ Kiêu Dương có chút nhìn không được, trầm giọng cắt đứt anh ta: "Giang Hành!"
Chồng của cô, không cho phép người khác tới nói như vậy!
Cô vẫn rất quan tâm đ ến mặt mũi của Thẩm Trường Hà.

Mặc kệ quá khứ của hai người như thế nào đi nữa, nhưng ít ra bọn họ bây giờ còn chưa ly hôn, Giang Hành nói như thế với Thẩm Trường Hà, chẳng khác nào là đang nói chính mình.

Lộ Kiêu Dương vừa mở miệng, Giang Hành trái lại thu liễm vài phần.

Ở trong lòng anh ta, Lộ Kiêu Dương vẫn luôn là người anh ta thích nhất, sùng bái nhất.

Anh ta nhìn Lộ Kiêu Dương, trong mắt có chút ủy khuất: "Em bây giờ cái gì cũng không biết, ngây ngốc để anh ta lừa gạt, anh rõ ràng cũng là vì muốn tốt cho em! Em không thể nghe anh một lần sao?"
Lộ Kiêu Dương ung dung nói: "Cho dù anh vì tốt cho tôi, cũng không được nói chồng tôi, hiểu không?"
Bất bình thay cô là một chuyện, nhưng xúc phạm đến Thẩm Trường Hà lại là một chuyện khác.

Giang Hành không cam lòng mà nói: "Nhưng anh ta có quan tâm tới em sao?"

"Có! Tại sao không có? Tôi mất trí nhớ, anh ấy chăm sóc tôi, anh ấy lại nấu cơm cho tôi, tôi đi học anh ấy còn tới đón tôi về nhà! " Nhắc tới những chuyện này, ánh mặt Lộ Kiêu Dương trở nên dịu dàng, cô nhìn về phía Giang Hành, nói: "Quan trọng là, anh ở đây nói chuyện với anh ấy như thế, anh ấy không tính toán với anh, anh cho là vì sao? Là vì anh lợi hại, anh ấy sợ anh à? Là bởi vì anh ấy nể mặt tôi.

Vì thế anh cũng không cần quá đáng.

"
Thẩm Trường Hà đứng ở bên cạnh, nhìn Lộ Kiêu Dương.

Không nghĩ tới những lời nói này, là do cô nói ra!
Thanh âm dịu dàng của cô, nhưng lại tràn đầy sức uy hiếp, còn đem trái tim anh, gắt gao nắm lấy.

( Hết chương).