Từ sáng tới giờ trong lòng Tô Bắc luôn bồn chồn, lo làng không yên
Vì cô biết Lộ Nam và Tô Vân Thiên đã ra ngoài vẫn chưa
về.
Mặc dù ngoài miệng cô nói không quan tâm Lộ Nam đối xử với Tô Vân Thiên ra sao, nhưng tận sâu trong đáy lòng cô không thể không lo lắng.

Suy cho cùng, dòng máu chảy trong người cô cũng là
của Tô Vân Thiên.
Tô Bắc sốt ruột chờ đợi suốt cả buổi sáng, cuối cùng thì Vân Phàm cũng gọi điện tới.

“Cô Tô à, tôi vừa dùng bữa với Tổng giám đốc Tô, bây
giờ tôi đã trở về công ty rồi.

Lúc ở nhà hàng, chúng tôi có
mua cơm về cho cô, cô lên tầng thượng ăn nhé!” Nói xong, Vẫn Phàm vô thức nhìn Lộ Nam, anh cảm thấy rất kỳ quặc.
Rõ ràng là Tổng giám đốc Lộ mua cơm cho cô Tô, thế mà, lúc gọi được anh ấy lại không cho mình nói, rõ ràng là anh ấy cố ý chuẩn bị lại còn bắt mình nghĩ cách.

Lại còn bảo Tô Bắc lên tầng thượng ăn cơm nữa.
Thật không thể hiểu nổi tâm tư của Tổng giám đốc Lộ
Tô Bắc có hơi ngạc nhiên không ngờ được họ lại mua
mà.
cơm cho mình.
Có điều, nếu như cơm trưa đã mua về rồi thì cô cũng đi
ăn vậy.
Không ăn thì thật quá lãng phí.
“Được rồi, tôi lên ngay đây! Vân Phàm cúp máy, thở phào nhẹ nhõm Anh không ngờ, Tô Bắc lại nói như vậy.
Trong lòng anh, Tô Bắc lại ghi thêm một điểm tốt.

Anh phát hiện ra, chỉ cần anh làm thay Lộ Nam chuyện gì đó thì Tô Bắc nhất định sẽ không làm khó anh.
Có thể thấy cô là một người rất hiểu lý lẽ.
Gọi điện thoại xong thì Vân Phàm liền ra ngoài.

Lộ Nam ngồi ở phòng làm việc, chăm chú nhìn những đĩa đồ ăn trên bàn mà trong lòng bồn chồn không yên.
Trong một phút mà anh đã ngẩng đầu lên nhìn cánh cửa 30 lần rồi.
Thang máy vừa mở ra Tô Bắc đã nhìn thấy Vân Phàm đứng đó đợi từ bao giờ rồi.

Cô nhìn Vân Phàm mim cười.
“Trợ lý Vân, cơm đâu rồi?”
Vân Phàm vui vẻ nói:
“Cơm để trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, cô Tô mau vào ăn cho nóng, nguội rồi thì mất ngon!”
Nghe Vân Phàm nói, Tô Bắc khẽ nhíu mày hỏi:
“Anh ấy mua cho tôi?”
Vân Phàm cười một cách ngại ngùng.
“Không phải! Chúng tôi cùng nhau mau, bởi vì tôi và Tổng giám đốc ở cùng nhau mà, lúc về chợt nhớ tới cô vì vậy mới tiện thể mua cho cô một phần."
Tô Bắc nửa tin nửa ngờ nhìn Vân Phàm.
“Được thôi, vậy chúng ta vào trong đi! Vân Phàm gượng cười, xua tay từ chối.
"Không được, không được! Cô Tô à tôi đã ăn ở nhà hàng rồi, cô mau vào ăn đi, tôi đi làm việc trước!
Nói xong, Vân Phàm nhanh chóng bỏ đi.
Nhìn vẻ mặt bối rối bỏ chạy lấy thân của Vân Phàm, Tô Bắc cảm thấy rất kì lạ.
Nhất là khi khi nghĩ tới việc ở một mình trong phòng với Lộ Nam cô càng cảm thấy kỳ cục.
Mấy ngày hôm nay ở nhà không khí giữa hai người họ
đã rất khác lạ rồi.
Bây giờ ăn bữa cơm mà cũng phải cùng nhau, cô thực sự chịu không nổi.
Tô Bắc cứ đứng trước phòng Tổng giám đốc nhìn một
hồi lâu.
Cuối cùng cô lấy hết can đảm mà bước vào trong.
Nghe tiếng gõ cửa.
Lộ Nam sơ ý khiến chiếc bút trong tay anh chọc thủng
một lỗ to trên tài liệu.
Anh luống cuống vội đóng nó lại và mở một bản tài liệu
khác ra.
Lộ Nam làm bộ đang nghiêm túc làm việc, nghe tiếng gõ cửa thì nghiêm giọng nói:
“Mời vào!”
Nghe vậy, Tô Bắc mở cửa đi vào.
Dáng vẻ làm việc chăm chỉ của anh làm cô có chút
không tự nhiên.
Chăm chỉ vậy!
Cứ như chốn không người vậy!
Thật đúng là khiến cô phải nhìn anh bằng con mắt khác Có điều bình tâm suy nghĩ lại.
Người ta nói “Đàn ông khi nghiêm túc làm việc rất đẹp trai”, câu nói này cứ như sinh ra để miêu tả Lộ Nam mà Cô khẽ họ hai tiếng thì Lộ Nam mới từ từ ngước lên.
Anh từ tốn nói: "Nào, đến ăn cơm đi."

Tô Bắc nhìn thấy đồ ăn liền chẹp miệng thèm thuông đi
tới bàn ăn
Cô vừa cầm đồ ăn lên thì lại nghe tiếng Lộ Nam nhắc
“Mang ra sofa ngồi ăn
Tô Bắc nhìn anh không chớp mắt hỏi: "Không thể mang
xuống dưới lầu ăn sao?"
Cô luôn cảm thấy mình sẽ không được bình tĩnh khi ở cùng Lộ Nam trong một không gian khép kín như vậy.
Lộ Nam lạnh nhạt nhìn cô.
“Tô Bắc, Em là đang giả ngốc hay ngốc thật, em mang cơm đi ra từ phòng làm việc của tôi, em cảm thấy người ta sẽ nghĩ như thế nào, tôi thường xuyên mua cơm cho em à?” Ánh mắt dò hỏi và thắc mắc của Lộ Nam làm Tô Bắc
đột nhiên sững sờ.
“Được thôi, tôi thừa nhận, điều anh vừa nói tới, tôi không hề nghĩ tới, vậy tôi vẫn cứ ngồi đây ăn vậy!”
Lúc này, Lộ Nam mới gật đầu đồng ý.
“Ừm, ăn đi, tiện thể tôi cũng muốn nói với em chuyện
này."
Tô Bắc ngày ra, anh ta muốn bàn chuyện với mình.

Chẳng trách lại bảo mình lên tầng thượng ăn cơm.

Nhưng mà hai người họ thì có gì mà nói? Nhìn ánh mắt đầy hoài nghi của Tô Bắc, Lộ Nam không
kìm được mà nghiêm giọng nói:
“Đừng nghĩ nữa, ăn cơm nhanh địn
Tô Bắc chỉ “Ừ” một tiếng rồi bê hết đồ ăn ra sofa ngồi.

Thấy cô ngoan ngoãn ngồi ăn cơm trên ghế Lộ Nam mới gấp văn kiện lại, nói một cách chậm rãi:
“Tối nay chúng ta về nhà, nhớ kỹ lúc đó sẽ có một số
nho: chuyện em phải khôn khéo một chút, đừng có để lộ ra điều gì, nếu không cả đời này em cũng đừng nghĩ tới chuyện ly
Tô Bắc có chút lo lắng.
Anh đang đe dọa tôi sao?
Cả đời không ly hôn?
Anh đừng hòng
Cô tỏ vẻ mỉa mai rồi ăn một miếng thật lớn cho bõ tức.
“Anh yên tâm, tôi sẽ không để lộ ra chút sơ hở gì, ngược lại là anh đó, đến lúc đó đừng có mà ghét bỏ người vợ này, nếu không cho dù tôi có muốn diễn cũng không thể diễn tiếp rồi!”

Lộ Nam nhìn cô.
“Mau nhai hết cơm trong miệng đi rồi nói, còn về phần
tôi thì em không cần phải lo lắng, tôi ở bình thường đối với em thế nào thì lúc đó cũng sẽ như vậy, không hề thay đổi." Tô Bắc chẹp miệng, cô không còn gì để nói, người đàn ông này sao lại gia trưởng như vậy chứ
Suốt ngày chỉ biết yêu cầu người khác.
Cô nhanh chóng ăn hết đồ ăn, sau đó thì chẳng nói chẳng rằng gì.
Đôi mắt của Lộ Nam nhìn chăm chăm vào tập tài liệu, nhưng thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn Tô Bắc.

Xem một hồi lâu mà một chữ anh cũng chưa đọc.
Đến khi ăn xong cơm, Tô Bắc mới thở phào nhẹ nhõm.
Ăn một bữa cơm mà cảm giác cứ như đánh trận.

“Anh từ từ làm việc, tôi ăn xong rồi, buổi chiều tan làm, tôi sẽ chở ăn ở chỗ cũ.
Lộ Nam lạnh nhạt “Ừm" một tiếng, rồi cũng không nói gì thêm.
Bước ra từ phòng làm việc của Lộ Nam, Tô Bắc cảm
thấy cả người nhẹ bỗng đi như trút được gánh nặng.

Cảm giác ngột ngạt tan biến như mây khói.
Cô ngoáy đầu nhìn lại cửa phòng Tổng giám đốc.
Đột nhiên cô nhận ra rằng mặc dù cô vừa từ văn phòng Tổng giám đốc đi ra, nhưng rốt cuộc phòng làm việc của Lộ Nam trông như thế nào, cô còn chưa kịp quan sát nữa.
Chỉ là có chút ấn tượng mở hồ về nó.
Cô lắc đầu ngán ngẩm.

Cô thật đúng là quá ngốc mà!
Không phải chỉ vì có chút căng thẳng thôi sao? Cô hít một hơi thật dài rồi đi vào thang máy.
Tô Bắc xuống tầng dưới đọc kịch bản một lúc thì đi tới nơi tập luyện của Cổ Thiến Doanh và Nghiêm Nghệ Đình.

Lúc Tô Bắc đến, Nghiêm Nghệ Đình và Cổ Thiến Doanh
đang luyện tập với thầy giáo của mình.
Cô ấy có chút khó hiểu, không phải nói là hai người họ học cùng với nhau sao?
Tô Bắc vừa đi tới thì Cổ Thiến Doanh đã nhìn thấy cô rồi.
Cổ Thiến Doanh tỏ vẻ ấm ức nhưng rồi vẫn tiếp tục theo
dõi bài tập của giáo viên.
Tô Bắc khẽ nhưởng mày.
Cô mang đồ uống qua đó và hô lên:
"Các thầy cô vất vả rồi, mọi người ra uống nước đi, tôi muốn nói với hai người họ một vài câu.
Hai giáo viên thấy Tô Bắc đến liên cho dừng việc tập
luyện.
Tô Bắc đưa đồ uống cho hai giáo viên, còn Cổ Thiền Doanh và Nghiêm Nghệ Đình cũng tụ tập xung quanh.
Tô Bắc nhìn hai người họ đầy nghiêm khắc.
“Không phải bảo hai đứa học cùng một thầy sao? Bây giờ là chuyện gì đây?”

Điều Tô Bắc không mong muốn nhất là người cô cô bồi dưỡng lại giở thủ đoạn chơi xấu nhau.
Nghiêm Nghệ Đình có vẻ như cảm nhận được ý tứ sâu xa trong lời nói của Tô Bắc.
Sắc mặt của cô ta rất khó coi.
Cổ Thiến Doanh đột nhiên vừa uất ức vừa tự trách mà vội vàng giải thích:
“Chị Bắc Bắc, chị đừng nghĩ nhiều quá, mọi việc không giống như chị nghĩ đầu, là do em quá ngốc.

Các giáo viên nói rằng em tiếp thu quá chậm, ảnh hưởng tới Nghệ Đình.

Nghệ Đình đã hoàn thành khóa huấn luyện tư thế ngày hôm qua rồi, còn em đã rất cố gắng nhưng cô giáo vẫn chưa hài lòng.
Cổ Thiền Doanh càng nói đầu càng cúi thấp.
“Các giáo viên cũng đã bàn bạc ổn thỏa rồi mới quyết định để em và Nghệ Đình tách nhau ra học riêng, như vậy em cũng sẽ không làm ảnh hưởng tới việc học tập của Nghệ Đình.
Nhìn dáng vẻ tự trách của Cổ Thiến Doanh, Tô Bắc cũng không vui vẻ gì, cô nói: “Nếu đã như vậy thì cũng không thể trách em được, chỉ là chị nhắc trước, các em không được chơi xấu nhau, nếu không thì đừng trách chị không nề mặt.
Nói rồi, cô quay qua nhìn Nghiêm Nghệ Đình.
“Nếu em đã học nhanh như vậy thì cô giáo có nói là thời gian luyện tập của em sẽ được rút ngắn lại không, em còn phải học bao lâu nữa?”
Nghiêm Nghệ Đình gật đầu nói: "Cô giáo nói, theo như trình độ học tập của em thì nửa tháng sau là em có thể rời khỏi phòng huấn luyện rồi."
Tô Bắc gật đồng tỏ vẻ hài lòng: “Được, chị biết rồi, chị sẽ dựa theo thời gian này mà thông báo với báo chí và nhận kịch bản giúp em, em cứ yên tâm luyện tập đi.”
Nghiêm Nghệ Đình gật đầu.
Thấy Tô Bắc nguôi giận, lòng cô cũng thoải mái đi nhiều.

Nói xong, Tô Bắc quay sang Cổ Thiến Doanh.
“Thiển Doanh, chị biết em rất cố gắng rồi, bây giờ không theo kịp Nghệ Đình cũng không sao.

Nhưng mà em tuyệt đối không được tự ti, em phải tự tin hơn nữa, chị hy vọng rằng, tháng sau quay lại chị có thể nhìn thấy một Thiến Doanh hoàn toàn khác với Thiền Doanh yếu đuối, nhu nhược hôm nay.
Nói đến đây, Tô Bắc ngừng lại một lát rồi nói:
“Đương nhiên, không chỉ có Thiến Doanh, Nghệ Đình em cũng vậy, sau này em sẽ phải đối diện với vô vàn phóng viên, nhà báo nên em càng phải hoàn hảo không khuyết điểm, để họ nhìn thấy được sức hút đầy quyến rũ của em biết chưa?"
Cổ Thiến Doanh và Nghiêm Nghệ Đình gật đầu đồng ý.

Tô Bắc nghĩ ngợi rồi nói: “Thời gian có hạn nên chị chỉ nói đến đây thôi, hai đứa đi luyện tập tiếp đi, chị đi trước đây.
Khi Tô Bắc rời khỏi phòng tập luyện thì trời đã không còn sớm rồi.
Cô nhanh chóng trở về công ty.
Tô Bắc vừa đến chỗ để xe hồi sáng thì đã thấy xe của Lộ Nam đồ ở đó rồi.
Thấy vậy cô rất ngại ngùng mà nhanh chóng lên xe.
Cô vừa ngồi vào ghế cạnh tay lái thì liền nghe thấy tiếng Lộ Nam hét lên:
“Đừng cử động!”
Tô Bắc bị dọa tới mức ngẩn người ra mà ngồi yên ở đó không nhúc nhích.
Lộ Nam nhẹ nhàng ghé sát người vào cô.
Tô Bắc dường như ngửi thấy một mùi hương mát lạnh làm người ta cảm thấy rất dễ chịu, thoang thoảng tỏa ra từ cơ thể của Lộ Nam.

.