"Giang Noãn, cậu có còn muốn sống nữa không? Vừa mới bị sốt cao dẫn đến viêm phổi, khó khăn lắm mới bình phục, thế mà lại còn chạy đến đây uống rượu."

Lê Cảnh Trí chỉ nghĩ Giang Noãn đến đây uống mấy ly, quên mang theo tiền, không ngờ còn uống thành cái dạng này.

Giang Noãn uống say, bị một đám người vây xung quanh, có nhân viên phục vụ, cũng có người xem náo nhiệt. Lê Cảnh Trí cảm thấy sống lưng mát lạnh, khiến cô lo sợ. Nếu như cô không đến kịp, có khi nào cô ấy sẽ bị mấy tên đàn ông xấu xa kia lừa đi mất không?

"Giang Noãn, cậu điên rồi! Người đàn ông kia rốt cuộc quan trọng đến mức nào mà khiến cho cậu từ bỏ cả mạng sống như vậy?"

Giang Noãn đang ngục đầu xuống bàn, bỗng nhiên ngẩng đầu dậy: "Đáng giá, đáng giá, mình tình nguyện vì anh ấy mà từ bỏ tất cả, mình thích anh ấy, yêu anh ấy, nhưng mà tại sao... Tại sao anh ấy lại không thể yêu mình dù chỉ một chút?"

Lê Cảnh Trí hít sâu một hơi: "Được, vậy anh ta là ai? Mình dẫn cậu đi tìm anh ta, nói rõ ràng mọi chuyện, sau đó cậu không được giày vò bản thân nữa."

Giang Noãn dùng sức tránh thoát, khuôn mặt như muốn khóc: "Không muốn, mình không muốn, anh ấy không muốn như thế, là mình cứ bám lấy anh ấy."

"Noãn... Người đó quan trọng hơn hay người nhà của cậu quan trọng hơn? Cậu cứ như vậy, có biết những người yêu thương cậu sẽ đau khổ đến thế nào không?"

Lê Cảnh Trí không nhịn được khóc lóc: "Cậu còn có cha mẹ quan tâm, anh trai bảo vệ, trong khi mình không có gì hết, không phải mình vẫn sống tốt sao? Tại sao cậu lại không thể?"

"Đàn ông quả nhiên không phải là thứ gì tốt đẹp hết." Cô lau nước mắt, mắng nhỏ.



Giang Noãn nghe xong mấy câu này, bĩnh tĩnh lại, tuy nhiên trong mắt vẫn ʍôиɠ lung, "Cảnh Trí, cậu nói rất đúng, mình không nên tự hành hạ bản thân mình như vậy."

"Cậu uống nhiều như vậy rồi, để mình đưa cậu về." Lê Cảnh Trí thật sự hết cách rồi, cô rất sợ cô mà trở về cô ấy lại tiếp tục uống nữa, đành phải thanh toán, nâng cánh tay Giang Noãn vòng qua vai, đỡ cô ấy đi ra ngoài.

Vừa đi được hai bước, lại có ba người đàn ông đứng sánh vai chặn đường các cô. Nhìn mặt họ không giống như là người tốt. Lê Cảnh Trí đỡ Giang Noãn, không muốn cùng bọn họ xảy ra xung đột, định tránh qua bên cạnh. Một cánh tay duỗi ra, tiếp tục chắn ngang trước mặt cô: "Cô gái này là bạn của cô?"

"Phải." Cô thấp giọng.

Người đàn ông ngẩng đầu, híp mắt lại: "Trước đó cô ta say rượu, tạt đại ca tôi một ly rượu, cô nói xem chuyện này nên xử lí như thế nào?"

Lê Cảnh Trí ngẩng đầu, xác định trước áo người đàn ông ở giữa có một vệt nước: "Thực sự xin lỗi, chúng tôi sẽ đền cho các người một bộ quần áo mới."

"Chẳng lẽ tôi thiếu tiền mua một bộ quần áo này sao?" Người đàn ông được gọi là đại ca tiến lên phía trước.

"Vậy anh muốn như thế nào?"

Người đàn ông phía sau tiến về phía bàn rượu, cầm lấy một ly, nhét vào trong tay cô: "Chúng tôi cũng không phải là người không nói đạo lí, có thể đến nơi này chơi đùa, chắc chắn cũng không thiếu tiền. Nếu các cô có ý định xin lỗi, tôi cũng không thể để mình chịu thiệt thòi được. Chỉ cần cô uống một hơi hết ly rượu này, tôi sẽ để các người đi. Nếu không....."