Giang Tây Long đứng yên tại chỗ. Anh không muốn cô đi, bước nhanh về phía trước, từ đằng sau ôm lấy cô.

Anh đem đầu chôn ở cổ cô, hơi thở nam tính, ấm áp bao vây lấy cô, anh gọi tên cô:" Cảnh Trí, Cảnh Trí.... Anh rất muốn là người có thể bảo vệ em, che chở cho em cả đời."

Lê Cảnh Trí nghĩ rằng mình đủ kiên cường, cũng đủ lạnh lùng. Nhưng sau khi bị Y Nghê làm cho nhục nhã, sự ôn nhu của Giang Tây Long làm cho cô rung động. Cô thậm chí còn nghĩ, nếu như lúc trước cô không đi nhầm đến phòng của Lăng Ý, vậy có phải bây giờ cô đang sống những ngày tháng hạnh phúc với Giang Tây Long rồi không , không cần lo lắng chồng mình ở bên ngoài nuôi một đống phụ nữ, cũng không cần lo lắng, phụ nữ bên ngoài đến cửa diễu võ dương oai,... Thế nhưng trêи đời này, không có hai chữ “nếu như”, cô đã kết hôn với Lăng Ý được ba năm rồi.

Bởi vì Lăng Ý vô liêm sỉ, nên hôm nay Y Nghê mới có thể đến gây phiền phức cho cô. Cô không thể biến thành loại người mà cô khinh thường nhất, Lê Cảnh Trí hít thở sâu một hơi, chậm rãi bình tĩnh lại.

Hai tay đem Giang Tây Long đẩy ra xa hơn, nhưng sức của anh quá lớn, cô không thể nào kéo ra được.

.............

Lăng Ý bắt Cung Sâm Trạch uống rượu xong, chờ rất lâu cũng không thấy Lê Cảnh Trí quay trở lại, lần đầu tiên hắn cảm thấy không khống chế được chính mình, muốn đem người phụ nữ đó trói lại bên người.

Đêm nay cô mê người như vậy, bao nhiêu ánh mắt như hổ đói nhìn cô, vừa nghĩ đến đây, Lăng Ý thật sự không thể chịu đựng được. Phải đem cô về bên cạnh mới được!

Hắn đi một đường không ngờ lại thấy cô đang khoác trêи người áo của một tên đàn ông khác, bị người đó ôm vào ngực.

Người đàn ông đặt đầu trêи cổ cô, hai tay ôm lấy eo của cô, mà tay cô..... lại đang đặt trêи tay của hắn.

Lê! Cảnh! Trí!

Xung quanh có vài người đứng nhìn nhưng dường như cô không nhận ra, vẫn yên lặng trong ngực của người đàn ông kia.

Tiếng bàn luận truyền vào tai của hắn.

"Người kia là ai? Lá gan lớn như vậy, lại dám ôm người phụ nữ của Lăng thiếu. Dù cho Lăng thiếu không thích Lê Cảnh Trí đi chăng nữa, thì cô ta vẫn là Lăng thiếu phu nhân mà."

"Các người không biết sao? Đó là Giang đại thiếu gia, là bạn trai cũ của Lê Cảnh Trí trước khi kết hôn với Lăng thiếu, lúc trước bọn họ cả ngày dính lấy nhau, đến lúc Lê thị có chuyện, mới chia tay, sau đó cô ta gả cho Lăng thiếu." Một người phụ nữ biết sự tình, nói nhỏ với người bên cạnh.

Có người không rõ hỏi lại: "Vậy tại sao lúc Lê thị xảy ra chuyện, cô ấy không cầu xin bạn trai hỗ trợ mà lại bò lên giường Lăng thiếu?"

"Cô thì biết cái gì, Giang đại thiếu gia này không phải là con ruột, chỉ là con nuôi thôi. Giang Noãn mới là con ruột của bọn họ. Lúc trước Giang gia cho rằng không có con cho nên nhận con nuôi về, ai ngờ chưa đầy hai năm, lại sinh ra Giang Noãn." Người phụ nữ dương dương tự đắc: "Nhà họ Giang không thể vì một đứa con nuôi mà cứu Lê thị được. Nhà họ Lăng thì không giống vậy, cho dù nhà họ Lêlà động không đáy, họ cũng ném tiền vào được."

Tiếng nói chuyện làm Lăng Ý đau cả đầu.

Chẳng trách Lê Cảnh Trí bỏ thuốc hắn xong, bò lên giường của mình, nhưng lại vô cùng xem thường cuộc hôn nhân này, thì ra cô không có bất kỳ suy nghĩ nào với hắn, trong lòng cô cất giấu hình ảnh của một người đàn ông khác nhưng lại cùng hắn kết hôn. Xem ra cô chạy ra nước ngoài du học cũng chỉ là muốn thủ thân vì người đàn ông này!

Nói cho cùng thì trong lòng cô, hắn chỉ là kẻ ngu có rất nhiều tiền mà thôi. Lăng Ý cảm giác đầu mình sắp nổ tung.

Lê Cảnh Trí, Lê Cảnh Trí....