"Tốt tính? Đáng thương? Ý cậu là tôi bắt nạt cô ta sao?" Lăng Ý cười gằn, hai từ này mà dùng để miêu tả Lê Cảnh Trí sao?

Hướng Diệc Nhiên cảm thấy Lê Cảnh Trí rất thú vị, không giống như những lời Lăng Ý đã nói âm hiểm, xảo trá.

Thấy Lăng Ý nói như vậy, không nhịn được cãi lại mấy câu: "Lê Cảnh Trí có chỗ nào không đáng thương? Cậu thử nghĩ xem, trêи tiệc rượu rõ ràng là Y Nghê bắt nạt cô ấy, cậu đã không che chở cho người ta thì thôi lại còn ném cô ấy ở lại đó mặc cho cả người còn đang ướt nhẹp. Hôm nay chạy đến tìm cậu lại thấy cậu cùng Y Nghê dính vào nhau, cô ấy vẫn rất bình tĩnh, tính khí như vậy mà còn không tốt sao?"

"Chỉ thấy qua một lần mà đã giúp cô ta nói chuyện?" Lăng Ý cụp mắt, Lê Cảnh Trí quả nhiên là lợi hại, ngay cả Hướng Diệc Nhiên cũng bị cô thu phục.

Hướng Diệc Nhiên nói thật lòng: " Lăng Ý, tôi cảm thấy cậu có sự hiểu lầmđối với cô ấy ."

Lăng Ý cầm bút lên trêи tay, rồi lại thả xuống: "Hiểu lầm? Cô ta có thể bỏ thuốc tôi, sắp đặt cuộc hôn nhân này, người phụ nữ này đã không còn đơn thuần nữa rồi".

"Nói như vậy cũng không sai." Có thể bỏ thuốc đàn ông, nhân cách thật sự rất khó nói.

Nhưng mà.....

"Nếu đã không thích cô ấy thì còn giữ lại làm gì? Ly hôn đi, như vậy cả cậu cũng được giải thoát. Cậu cũng không thích cuộc hôn nhân này, còn phí sức lực để giữ lại làm gì?" Cố ý nói cho nhà họ Lê biết nguyên nhân, không phải là bắt Lê Cảnh Trí phải nghe lời sao? Lúc cô ấy tìm đến cửa lại còn giả vờ thanh cao, không biết bày ra cái dáng vẻ đó cho ai xem.

Một chiếc bút máy ném tới: "Liên quan gì đến cậu".

Hướng Diệc Nhiên vững vàng tiếp được chiếc bút, nở nụ cười:"Tôi nói thật, nếu còn muốn tiếp tục với cô ấy thì đối xử tốt một chút. Y Nghê bắt nạt cô ấy, lúc trước không biết thì không nói, nhưng hôm qua đều đã thấy rõ, hôm nay, lại còn thân thiết với Y Nghê trước mặt cô ấy, cậu không sợ cô ấy trở mặt nháo chết cậu sao?"

Lăng Ý không chút nghĩ ngợi: "Sẽ không."

Hướng Diệc Nhiên có chút mong đợi: "Khẩu khí lớn như vậy, có phải thấy người ta dễ tính mà bắt nạt không?"

"Cái rắm, đó là bởi vì cô ta không thèm quan tâm thì có."

Không thèm để ý xem hắn đối với cô thế nào, ly hôn cũng không sao cả, lại càng không cần biết hắn có quan hệ gì với Y Nghê. Nghĩ đến đây ngực Lăng Ý có cảm giác như sắp nổ tung.

"Không thèm quan tâm?" Hướng Diệc Nhiên vui vẻ nhìn bộ mặt uất ức của Lăng Ý, lại một lần nữa xác đinh,"Quả nhiên là rất thú vị".

"Thú vị chỗ nào?" Lăng Ý ổn định tâm trạng, nhướng mày, trong con ngươi sóng đã nổi lên cuồn cuộn.

Người phụ nữ này thật lợi hại, luôn trọc giận hắn thì không nói, lại còn kéo được cả Hướng Diệc Nhiên về bên cạnh. Phải biết rằng, Hướng Diệc Nhiên là một công tử đào hoa chính hiệu, anh ta chỉ vui đùa với phụ nữ, chưa bao giờ cẩn thận đánh giá ai. Nhưng anh ta chỉ gặp cô có một lần mà lại thay cô nói chuyện.

Người phụ nữ này tại sao không dùng cách đối phó với Hướng Diệc Nhiên dùng trêи người hắn? Rõ ràng mục tiêu của cô phải là hắn mới đúng.

"Lê Cảnh Trí cho cậu thuốc mê gì mà chỉ thấy có một lần mà lại giúp cô ta nói chuyện?"

"Tôi chỉ nói ra lời trong lòng thôi." Hướng Diệc Nhiên nhìn hắn chuẩn bị phát hỏa, yên lặng, không nói nữa.

Thế nhưng, anh ta không có cách nào đồng tình cái nhìn của Lăng Ý về Lê Cảnh Trí được.

Vốn dĩ anh ta cũng không có ấn tượng gì về Lê Cảnh Trí , chỉ nghe qua chuyện cô và Lăng Ý làm ra những chuyện kia, liền nghĩ cô là loại phụ nữ tâm kế thâm sâu nhưng cũng rất thức thời.

Hôm nay nhìn cô ngây ngốc dưới lầu, bị tiếp tân trong đại sảnh bắt nạt, lập tức thay đổi cách nhìn.