"Sao cậu lại chạy đến đây? Chẳng phải tôi đã nhờ cậu giúp tôi nhìn Cổ Tâm Lộ rồi sao?"

Hướng Diệc Nhiên nhìn thấy Lăng Ý đứng yên trước cửa thang máy, sắc mặt lạnh lùng, "Cậu làm sao vậy? Sắc mặt có chút không đúng nha, chẳng lẽ là vô tình gặp kẻ thù?"

Ánh mắt Lăng Ý trở nên tĩnh mịch: "Tôi gặp Lê Cảnh Trí rồi."

Hướng Diệc Nhiên còn chưa kịp hỏi kĩ, Cổ Tâm Lộ đã khóc lóc chạy đến, gắt gao ôm lấy cánh tay anh ta: "Diệc Nhiên, tại sao anh lại bỏ em lại, em là vợ chưa cưới của anh đấy, anh có biết em cảm thấy thế nào khi bị anh bỏ lại một mình trong cửa hàng không?"

"Suốt ngày chỉ biết khóc phiền chết mất." Hướng Diệc Nhiên cảm thấy chán ghét, hất tay của cô ta ra.

Cổ Tâm Lộ càng khóc dữ dội hơn: "Đều tại anh không quan tâm đến em."

Hướng Diệc Nhiên nhíu mày: "Tôi nói sẽ quan tâm cô lúc nào?"

Cổ Tâm Lộ không tin, nửa uy hϊế͙p͙ nửa làm nũng : “Nếu anh không quan tâm đến em, tại sao còn muốn đính hôn? Nếu đã như vậy, vậy lễ đính hôn của chúng ta liền...."

"Liền hủy bỏ đi."

"Anh nói cái gì?"

"Tôi nói hủy bỏ đi." Hướng Diệc Nhiên cười ôn hòa, bình thản nói: "Tôi muốn lấy một người vợ chịu yên phận ở trong nhà chứ không phải cưới về để tôi phải hầu hạ."

Cổ Tâm Lộ không thể tin nổi nhìn Hướng Diệc Nhiên, phát hiện anh ta không phải là đang nói đùa, cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương nghiêm trọng, khóc lóc chạy đi.

"Cmn, tìm một người phụ nữ để kết hôn sao lại khó thế chứ." Anh ta có chút hâm mộ Lăng Ý: "Vẫn là vị kia nhà cậu tốt. Ngoại trừ tâm cơ có hơi nặng, bỏ thuốc cậu một lần, những cái khác đều tốt không thể nói, xinh đẹp lại còn chịu yên phận."

Lăng Ý trầm mặt không đáp. Một lát sau, hắn mới chậm rãi mở miệng, "Hướng Diệc Nhiên, hình như tôi lại bị người ta đùa giỡn nữa rồi."

"Ai dám đùa giỡn với cậu?"

"Lê Cảnh Trí" Hắn nghiến răng nghiến lợi gằn ra ba chữ này.

Hướng Diệc Nhiên hỏi ngược lại "Không phải lúc nãy nói đã nhìn thấy Lê Cảnh Trí sao?"

Lăng Ý nặng nề trả lời "Ừ, không chỉ có vậy, tối hôm tiệc rượu người trong phòng tôi cũng là cô ta."

"Cmn, cậu vậy mà lại không nhận ra vợ của mình?"

"Tôi chỉ gặp cô ta chính diện đúng một lần, lại còn bị bỏ thuốc, cmn, làm sao mà nhớ được?"

"Sau khi kết hôn cậu vẫn không có chú ý đến vợ mình một chút nào sao?" Quan điểm của Hướng Diệc Nhiên là mỗi một cô gái đều nên được quan tâm chăm sóc một chút.

Giọng nói của Lăng Ý trầm xuống: "Chẳng lẽ lại muốn bị bỏ thuốc lần nữa sao?"

"Điều này cũng đúng......"

"Lê Cảnh Trí nói muốn ly hôn." Lăng Ý cong môi, ánh mắt tỏa ra khí lạnh: "Cô ta nghĩ hay lắm."

"Không phải cậu cũng muốn ly hôn sao?" Hướng Diệc Nhiên cảm thấy mình không thể nào đoán được tâm tư của Lăng Ý.

"Cô ta muốn kết hôn liền kết hôn, muốn ly hôn liền ly hôn, như vậy không phải là quá dễ dàng sao?" Hắn chăm chú, nếu như đã là vợ của hắn thì chuyện ly hôn cũng phải chờ đến khi cô hoàn thành nghĩa vụ của người vợ đã rồi nói. Dù sao thì hắn đối với thân thể cô cũng có hứng thú.

....................

Trở lại nhà của Giang Noãn, Lê Cảnh Trí xoa xoa huyệt thái dương.

Tên Lăng Ý này nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho mình.

Mặc dù bình thường Giang Noãn hay nói chuyện nhưng bây giờ cũng lặng lẽ ngồi yên không dám lên tiếng, chỉ lo mình nói sai sẽ gây tổn thương cho Lê Cảnh Trí.

Lê Cảnh Trí thở dài, cầm phong bì thư trêи bàn mở ra, đập vào mắt là dòng chữ lớn – THỎA THUẬN LY HÔN.

Giang Noãn lần này vẫn ngồi yên: "Hắn muốn ly hôn với cậu?"

"Thì ra hắn cũng muốn ly hôn." Lê Cảnh Trí lẩm bẩm nói nhỏ, như nhìn thấy được con đường sống của chính mình.