Tác giả: 阿卜策得

Dịch bởi Nhiên ~

1.

Lúc tôi nhặt được Hứa Dịch ở bãi rác, hắn chỉ mới 12 tuổi.

Hắn ngồi dưới đất, hai tay ôm lấy đầu gối, như một con nhím nhỏ muốn bảo vệ mình khỏi tổn thương. Mái tóc rối tung rối mù dài hơi quá mức, để mặc nó tùy ý bay lượn trong gió, nhìn xa xa giống như một bé gái.

Tôi đứng ở góc đường, mùi hôi thối đập vào mặt, mùi chua, mùi nước tiểu, mùi hôi của thuốc lá mục rữa xông thẳng vào khoang mũi làm tôi buồn nôn.

Tôi cố nén cơn buồn nôn, dùng tay áo bịt chặt mũi.

Ngồi xổm người xuống, tôi nhẹ giọng nói: "Em tên là gì?"

"Hứa Dịch." Giọng nói của hắn khàn đi vì từng khóc.

Đôi mắt nhìn về phía tôi tràn đầy tơ máu, không cam lòng, đau khổ, và bài xích mơ hồ.

Tôi sờ sờ đầu hắn: "Chị là Thẩm Dao, từ hôm nay trở đi chị sẽ chăm sóc em."

Cậu bé con sửng sốt, trong mắt có sự hoang mang rất rõ ràng: "Vì... Vì sao?"

"Có lẽ..." Tôi cười cười, "Chị thấy gương mặt em rất có duyên với chị, giống như em trời sinh nên quen biết chị vậy."

Gió lạnh mùa thu thổi tới làm cây ngô đồng bên đường ào ào lay động, lá vàng khô rời cành, tôi nín thở, đang đợi hắn trả lời.

"Được."


Trời chiều đổ về tây, tôi nắm tay Hứa Dịch, đưa lưng về phía mặt trời đang lặn dần nơi xa, đi trên đoạn đường có lá bay tán loạn. Từ ngày đó trở đi tôi không còn một mình nữa, mà hắn cũng không còn một mình nữa.

2.

Lúc tôi phát hiện ra Hứa Dịch mắc chứng hưng cảm là vào một ngày thứ 2.

(*Hưng cảm hay Mania là một loại triệu chứng tâm lý, làm tâm trạng hứng khởi cao bất thường hoặc dễ bị kích thích, cáu kỉnh, khuấy động, và (hoặc) đầy năng lượng, hưng cảm là một triệu chứng để chẩn đoán một số bệnh tâm thần... Hưng cảm thường kết hợp với rối loạn lưỡng cực, giai đoạn hưng cảm có thể xen kẽ với giai đoạn trầm cảm nặng,...)

Chủ nhiệm lớp gọi điện thoại cho tôi, nói rằng Hứa Dịch dùng bình thủy tinh đả thương một nam sinh.

Lúc tôi chạy đến trường học, Hứa Dịch quật cường ngẩng đầu, vẻ mặt lạnh lùng, giống như chưa có gì xảy ra hết.

Mẹ của nam sinh bị đánh đang kêu trời than đất trong phòng làm việc, nói thế nào cũng không chịu đi, đòi trường học nhất định phải đuổi học Hứa Dịch.

Chủ nhiệm lớp là một người đàn ông còn trẻ tuổi, đeo một chiếc mắt kính nhã nhặn, lúc này có chút lúng túng, nhất là trong phòng làm việc còn có nhiều giáo viên như vậy, làm anh ta càng thêm mất mặt.

Thấy tôi tới, anh ta như trút được gánh nặng: "Chào phụ huynh của bạn Hứa Dịch, chuyện là thế này, hôm nay Hứa Dịch..."

Tôi cắt ngang lời anh ta: "Tôi biết rồi thưa thầy, phụ huynh của bạn học này, tôi thật sự rất xin lỗi, tiền thuốc men của chị tôi sẽ chi trả." Tôi khom người với người phụ nữ đang ngồi dưới đất.

"Đây là vấn đề tiền bạc sao? Cô đừng có tưởng rằng mấy người có tiền thì ngon lắm..." Chị ta chỉ vào tôi mắng một trận.

Nhưng tôi là người đuối lý, nên không thể làm gì khác hơn là chịu trận.

Tôi cảm thấy toàn bộ ánh mắt trong phòng làm việc đều nhìn về phía tôi, làm tôi xấu hổ vô cùng, muốn tìm một cái lỗ mà chui vào.

Dư quang liếc qua, Hứa Dịch siết chặt nắm đấm, tôi kéo kéo góc áo của hắn, cho hắn một ánh mắt cảnh cáo.


Hôm đó tôi không nhớ mình bị mắng bao lâu, chỉ biết sau cùng lấy chuyện bồi thường tiền thuốc men và xếp cho Hứa Dịch ngồi ở vị trí cuối lớp làm kết cục.

Tôi thấy rất mệt, linh hồn như bị rút đi, chỉ còn lại một thể xác mệt mỏi khô cằn.

Ánh trăng rơi trên vai, ngọn đèn bám theo dưới chân, cơn gió cuối thu lạnh thấu xương, tôi mặc áo ngắn tay nhịn không được mà run rẩy.

"Chị không hỏi xem tại sao em lại đánh nhau à?" Hứa Dịch dừng bước.

Tôi bất đắc dĩ cười cười với hắn: "Vậy em nói nghe xem tại sao?"

Hắn trầm mặc cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Bọn họ nói em khắc chết mẹ em."

Tôi không biết nên nói gì, trẻ con đều là như vậy, luôn luôn không chút che giấu mà nói ra những lời người lớn dạy chúng. Tôi biết những phụ huynh khác thường nghị luận sau lưng, cũng biết những đứa trẻ này chẳng qua chỉ là mưa dầm thấm đất, nên tôi cũng không có cách nào cả.

Chỉ có thể sờ sờ đầu hắn: "Bọn họ nói không đúng. Cái chết của bà ấy không liên quan gì đến em cả, tất cả mọi người đều sẽ chết, giống như ngọn đèn đường này rồi cũng có một ngày sẽ hỏng, sẽ không còn sáng nữa."

Tôi nhớ đến lời Dư Hoa nói, lại nói: "Bà ấy không chết, bà ấy chỉ đi ra khỏi dòng thời gian của em mà thôi."

"Chị cũng sẽ rời đi, đi ra khỏi dòng thời gian của em sao?"

"Đương nhiên rồi, một ngày nào đó chị cũng sẽ rời đi." Trong lòng tôi có chút đau buồn, tôi muốn về nhà rồi, nhưng tôi không tìm được đường về nhà.

"Vậy... Nếu chị đi rồi, có phải là chị không cần em nữa không?" Hắn dè dặt hỏi.

Tay hắn gắt gao nắm lấy góc áo tôi, nhìn chằm chằm vào tôi.


"Chị không biết..." Tôi nhìn vào ánh mắt hắn, "Nhưng ít nhất bây giờ chúng ta chỉ có nhau, không ai có thể rời xa ai cả.

3.

May mà chứng hưng cảm của Hứa Dịch cũng không nghiêm trọng lắm, lúc ra khỏi bệnh viện bác sĩ kê cho hắn mấy đơn thuốc, bảo hắn phải cố gắng khống chế tâm trạng.

Hứa Dịch hình như rất áy náy, dọc theo đoạn đường từ bệnh viện về nhà đều cúi thấp đầu.

Tôi nâng đầu hắn lên: "Sao vậy?"

"Có phải thuốc rất đắt không?"

"Cũng bình thường thôi, nhưng tiền điện tuần này có lẽ chúng ta không đóng nổi, nên em nhất định phải làm xong bài tập trước giờ ăn tối."

Đúng vậy, chúng tôi rất nghèo. Tôi tới nơi này, không có học vấn cao cũng không có bối cảnh, lẻ loi một thân một mình, làm phục vụ trong nhà hàng lương tháng 2500 tệ là công việc tốt nhất mà tôi 17 tuổi có thể tìm được. May mà chúng tôi còn có thể ở trong căn nhà mà mẹ Hứa Dịch để lại.

"Vậy sau này đừng mua sữa nữa, dù sao cũng không ngon."

"Không được! Em gầy như thế, phải uống nhiều sữa biết không?"

Hắn mím môi, không nói một lời.

...

Chúng tôi gặp phải chủ nhiệm lớp Trần Sâm ở chợ. Trên tay anh ta xách hai túi nylon màu xanh, mắt kính bị người ta đụng cho lệch qua một bên, trên trán đổ mồ hôi, có hơi chật vật và buồn cười, nhìn có vẻ như vừa đại chiến với các bác gái một trận.

"Chào thầy." Tôi lên tiếng chào hỏi, đẩy đẩy Hứa Dịch bên cạnh, hắn cực kỳ không vui chào theo một tiếng.

"Ôi, Tiểu Thẩm à, nhà hai người cũng ở gần đây à?"

"Vâng, ở số 5 đường Bắc Dương."

"Vậy cũng rất gần." Trần Sâm ngại ngùng cười cười, "Có thời gian có thể đến nhà tôi ăn cơm, dù sao càng nhiều người càng đông vui mà."


"Vâng, cảm ơn thầy nhiều."

Trần Sâm đi rồi, giọng nói lạnh lùng của Hứa Dịch truyền đến "Em mới không đến nhà hắn ăn đâu."

"Người ta chỉ khách khí một chút mà thôi." Tôi bất đắc dĩ nói.

Hắn như một ông cụ non, khoanh tay: "Đàn ông đều như thế, khách khí khách khí rồi không khách khí nữa."

Tôi giơ tay đẩy trán hắn một cái "Sao lại nói thầy giáo của mình như thế?"

Hắn không vui bĩu môi.

Mua xong đồ ăn mà mặt hắn vẫn âm u như cũ, tôi quay đầu bất đắc dĩ nói: "Đừng giận nữa, thầy Trần cũng chỉ thuận miệng nói một chút thôi, hơn nữa chị lại không thân thiết gì với thầy ấy, dù thế nào cũng không đến nhà thầy ăn cơm đâu."

Lúc này hắn mới không tức giận như vậy nữa.

"Vậy sau này chị cũng không được đến nhà người đàn ông khác."

"Được được." Tôi thuận miệng hùa theo hắn.

Hắn cười rất vui vẻ, lộ ra hai cái răng khểnh, khuôn mặt bình thường luôn âm u lúc này đột nhiên có thêm màu sắc, giống như trên bầu trời xám xịt đột nhiên có sao băng lướt qua, rực rỡ sinh động.

4

Có đôi khi tôi sẽ cảm thấy Hứa Dịch không hề giống đứa nhóc được tôi nuôi lớn, từ 12 tuổi đến 18 tuổi, hắn luôn luôn bình tĩnh, luôn luôn khắc chế, luôn không thể hiện tâm trạng ra mặt.

Ngoại trừ một lần.

Lần đó lúc tôi đang bưng canh ra bàn cho khách, đột nhiên có một cô bé lao tới. Nước canh nóng hổi đổ xuống đất, vẩy đầy lên tay tôi, cảm giác bỏng đau đớn như dao cắt.

Theo tiếng bát vỡ, khách chỉ vào tôi chửi ầm cả lên. Tôi cúi đầu không biết làm sao, sau đó cửa hàng trưởng gọi tôi đi mắng thêm một trận nữa.