Buổi tối.

Lúc Phương Bình về đến nhà, em gái và mẹ Phương đã ở nhà rồi, nhưng Phương Danh Vinh thì chưa về.

Như bình thường, về nhà mà không nhéo má Phương Viên một cái, Phương Bình có chút không quen.

Kết quả là hai anh em lại bắt đầu đùa giỡn nhốn nháo một trận, khiến Lý Ngọc Anh đang chuẩn bị bữa tối phải dở khóc dở cười, hai cái đứa này, thật là, ở cùng một chỗ thì không có lúc nào yên tĩnh cả.

Hai anh em chơi đùa đến mệt mỏi thì Phương Danh Vinh cũng về đến nhà.

Vừa vào cửa, Phương Danh Vinh liền nói: "Lấy tiền chưa?"

Lý Ngọc Anh gật đầu, Phương Danh Vinh quay đầu nhìn Phương Bình nói: "Lát nữa ăn cơm xong, con bảo mẹ đưa cho 20 ngàn, nhớ là phải cảm ơn bạn học của con, cũng phải cảm ơn phụ huynh cậu ấy.

Lần này ba không tiện tới cửa, chờ sau khi thi đại học xong, nhất định phải mời bọn họ ăn một bữa cơm."

Hôm nay, Phương Danh Vinh lên xưởng làm việc, vừa thấy chủ xưởng xuống xe, ông liền đến hỏi chuyện.

Huyết Khí Hoàn đúng là phải tầm 30 ngàn một viên, hơn nữa, mua ở tiệm thuốc còn không được trả giá.

Đến khi Phương Danh Vinh hỏi 20 ngàn có mua được hay không, thiếu chút nữa bị chủ nhiệm phun nước bọt dìm chết.

Thực ra mua thì vẫn mua được, chuyện này cũng không phải chuyện bí mật gì, nhưng Phương Danh Vinh định mua như thế nào?

Ngay cả vị chủ xưởng này, năm ngoái đi mua thuốc cho con trai mình thi đại học, muốn mua rẻ một chút cũng không tìm được nơi mua, huống hồ là Phương Danh Vinh.

Lần này, Phương Danh Vinh xem như từ bỏ ý định quyết không nợ ân tình nhà người ta.

Trước mắt, cuộc sống gia đình ngày qua ngày cũng không xem như là quá tốt, cho dù Phương Bình thực sự thi đậu võ giả thì sau đó cũng phải dùng tiền, còn lỡ thi không đậu thì càng cần phải tiết kiệm rồi.

10 ngàn cũng không phải con số nhỏ, nếu có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, lỡ nợ ân tình người ta thì thôi cứ nợ đi.

Thấy ba đã đáp ứng, trong lòng Phương Bình nhẹ nhõm hơn nhiều.

Có tiền, mọi chuyện cũng thuận lợi hơn nhiều.

Mấy ngày nay cậu cũng vô cùng bận rộn, cho dù có nghĩ đến chuyện kiếm tiền, cũng không có thời gian mà thực hiện.

Để bảo đảm có thể thi đậu khoa võ, trước tiên mượn ít tiền của ba mẹ cũng là hành động bất đắc dĩ.

Sau khi cả nhà ăn tối xong, Lý Ngọc Anh liền đi vào phòng lấy tiền cho Phương Bình.

Cho đến khi Phương Bình cầm 20 ngàn trên tay, trước mắt Phương Bình bỗng hoa lên, các số liệu hiện lên lần thứ hai.

Tài phú: 20000

Khí huyết: 1.1

Tinh thần: 1

Phương Bình thở ra một hơi, xem ra suy đoán của mình không sai, ba mẹ đưa tiền cho mình, là tiền của mình, mới có thể biến thành điểm tài phú.

Mặt khác, Phương Bình không nhịn được mà cười tự giễu, mình hình như còn lợi hại hơn cả cả máy kiểm tra tiền giả nữa.

Nếu mà ít tiền hơn một chút, mình vừa cầm đã biết, không cần đếm.

Nếu không phải cái hệ thống này chỉ hữu dụng với tiền của mình, thì sau này lỡ không đậu khoa võ, không thể trở thành võ giả, cậu cũng có thể vào ngân hàng làm thủ quỹ, biết đâu chừng sẽ có thể làm quán quân toàn quốc về kiểm tra tiền giả.

Ném tâm tư nghĩ lung tung qua một bên, Phương Bình nói chuyện với ba mẹ một lát, sau đó nhốt mình vào căn phòng nhỏ.



Trong phòng.

Ngồi nhìn chằm chằm vào cái bảng số, Phương Bình cũng hơi do dự một chút, nên tăng khí huyết hay nên tăng tinh thần?

Hiện tại, tác dụng của khí huyết cậu đã biết rồi.

Không biết lực lượng tinh thần tăng lên thì có tác dụng gì?

Hay là giống như suy đoán của mình, điểm tinh thần có khả năng tăng trí nhớ và năng lực phân tích?

Mặc dù còn chưa chắc chắn lắm, Phương Bình nhanh chóng đưa ra quyết định, cứ tăng lên thử xem.

Ngược lại, có 20 ngàn điểm tài phú, nếu như tăng điểm tinh thần rồi mà vẫn không có hiệu quả gì, thì còn lại 10 ngàn điểm tài phú cũng có thể tăng điểm khí huyết.

Điểm khí huyết cũng cũng không cần quá cao, hiện tại, người cao điểm nhất trường Nhất Trung cũng chỉ mới hơn 120 cal, nếu như Phương Bình thực sự bỗng dưng tăng lên 130 cal thì chưa chắc đã là chuyện tốt.

Sau khi xác định tâm tư của mình, Phương Bình dựa theo kinh nghiệm lần trước, nhẹ giọng nói: "Thêm điểm tinh thần, nếu không ta đánh chết ngươi!"

"..."

Số liệu bất động, nhất thời Phương Bình lại có chút lúng túng.

Rốt cuộc cái hệ thống này chơi như thế nào, mất linh rồi, lần trước không phải chỉ cần như vậy là có thể hay sao?

Lặp đi lặp lại thử nghiệm nhiều lần, cuối cùng Phương Bình mới làm rõ, hoá ra không liên quan gì tới mấy câu thần chú cậu đọc cả, chỉ cần tập trung sự chú ý, trong lòng nghĩ về việc này, số liệu sẽ biến động.

Tốn không ít thời gian, Phương Bình mới có thể tăng điểm tinh thần lên.

Không lâu sau, số liệu trước mắt mới xuất hiện thay đổi.

Tài phú: 10000

Khí huyết: 1.1

Tinh thần: 1.1



Trong lúc lực lượng tinh thần tăng lên, Phương Bình đột nhiên cảm giác đại não mình vô cùng mát mẻ.

Giống như có một bàn tay phụ nữ mềm mại nhỏ bé khẽ vuốt ve đầu mình, vô cùng thoải mái.

"Hô…"

Một lúc lâu sau, Phương Bình cũng tỉnh táo lại, thở ra một hơi, chỉ thấy tinh thần thoải mái, cảm giác uể oải sau một ngày dài cũng tan biến hết.

Không vội tăng điểm khí huyết, Phương Bình vội vàng cầm lấy sách giáo khoa, bắt đầu đọc sách.



Hơn mười phút sau, Phương Bình đóng sách lại, nhớ lại nội dung mình vừa đọc, sau đó lông mày lại nhíu chặt.

Không phải là đã đọc qua thì không quên được như trong tưởng tượng, nhưng cũng có chút hiệu quả, trí nhớ đúng là tốt hơn lúc trước một chút, nhưng hiệu quả cũng không phải quá rõ ràng.

Cũng không biết là do Phương Bình tự an ủi chính mình hay nó thực sự là như vậy nữa.

Nhưng mà cậu đoán rằng, không liên quan nhiều đến chuyện lực lượng tinh thần tăng lên cho lắm.

Cũng giống như khi khí huyết tăng vậy thôi, tuy rằng khí huyết của cậu đạt đến 110 cal, nhưng Phương Bình cũng đâu trở thành siêu nhân liền được. Thậm chí là nếu bây giờ đấu tay đôi với Dương Kiến, đảm bảo 100% cậu sẽ bị đánh đến mức không tìm được đường về nhà.

Khí huyết và tinh thần chỉ là một hình thức cải tạo thân thể, bản thân mình còn phải tận dụng và rèn luyện nó mới được.

Đại khái là đã nghĩ thông suốt được những đạo lý này, Phương Bình cũng không lo lắng nữa.

Hữu dụng là được, sau đó suy nghĩ thêm biện pháp để tăng hai dòng số liệu này lên, tăng lên 0.1 không thay đổi nhiều lắm, vậy nếu tăng lên gấp đôi thì sao?

Nghĩ tới chuyện ngày mai còn phải đi đón người, Phương Bình cũng không thức đêm mà đi ra ngoài đánh răng rửa mặt, sau đó nhanh chóng chui vào mộng đẹp.



Thứ tư, ngày 9 tháng 4.

Lúc Phương Bình đến trước cổng trường Nhất Trung, Ngô Chí Hào và Lưu Nhược Kỳ đã đến, chỉ có Dương Kiến chưa có mặt.

Đứng bên cạnh hai người là một người đàn ông trung niên, cạnh đó là một chiếc xe thương vụ bảy chỗ.

Thấy Phương Bình đến, Ngô Chí Hào vội vàng giới thiệu, Phương Bình, đây là thầy Trương của trường mình, hôm nay, thầy Trương sẽ phụ trách chuyện đưa đón với bọn mình."

Người đàn ông trung niên đó là tài xế mà trường học đã sắp xếp, Phương Bình bắt chuyện chào một tiếng, đối phương cũng khách khí gật đầu đáp lại.

Hàn thuyên vài câu đơn giản với nhau, Ngô Chí Hào nhìn Phương Bình một cái, hơi kinh ngạc nói: "Phương Bình, nhìn cậu tinh thần phấn chấn, thật là không tệ nha, tớ còn tưởng cậu sẽ giống tớ, bị kích động cả buổi tối ngủ không ngon chứ."

Phương Bình hôm nay xem ra tinh thần rất tốt, ánh mắt cũng có thần thái sáng ngời.

Phương Bình nghe vậy không khỏi cười nói: "Có hả? Chắc là do có chuyện vui nên tinh thần thoải mái ấy mà, ngày hôm nay cũng lên trễ mà."

Ngô Chí Hào thấy thế cũng không quá để ý, lại nói thêm vài câu về chuyện sắp xếp đón tiếp.

Một lát sau, Dương Kiến đến, cái tên này, tối hôm qua cũng kích động cả đêm ngủ không ngon, nên đến trễ.

Mọi người cũng không làm lỡ thời gian nữa, nhanh chóng lên xe đi đến trạm xe lửa.

Trạm xe lửa Dương Thành.

Tài xế ở bên ngoài nhà ga chờ, mấy người bọn Phương Bình cùng nhau tiến vào nhà ga, bắt đầu chờ đợi Vương Kim Dương.

Từ giờ đến lúc xe lửa tới còn một khoảng thời gian nữa, mấy người bọn họ đứng ở khu vực chờ đón khách nói chuyện phiếm.