Kết thúc chạy bộ, kế tiếp Phương Bình tham gia vài hạng mục như hít xà đơn, gập bụng.

Đối với Phương Bình mà nói, những môn này đều rất dễ dàng.

Những người khác cũng đa phần đều như vậy, không khí so với lúc kiểm tra sức khỏe thoải mái hơn nhiều.

...

Buổi sáng kiểm tra từ 9 giờ thẳng đến 12 giờ mới hoàn toàn kết thúc.

Vừa ra khỏi sân vận động.

Ngô Chí hào liền thoải mái nói: “Tiếp theo đều là thi viết, đều dựa vào đầu óc, không dựa vào khí huyết và sức mạnh.

Mãng phu đều có ưu thế về hai vòng vừa rồi, còn các vòng sau chính là ưu thế của chúng ta..."

Lúc Phương Bình nghe cậu ta nói vậy, nhìn lại bản thân, không khỏi đen mặt nói: “Mãng phu không thích động não, thích động thủ, cậu muốn thử không?”

Ngô Chí Hào cười khan nói: "Được rồi, tớ không muốn thử, người văn hóa động miệng không động thủ...”

“...”

Mấy người nói đùa một trận, Ngô Chí Hào tâm trạng không tệ, nhất định mời mọi người, đám người cũng không khách sáo.

Đều là học sinh, cũng không quan tâm đồ ăn ngon hay dở.

Chọn lấy một tiệm ăn nhỏ, gọi vài món ăn, mấy người vừa nói chuyện vừa chờ đợi món ăn lên bàn.

Lúc này, chiếc ti vi treo trên tường tiệm cơm đang đưa tin tin tức.

Phương Bình lúc đầu không để ý nhưng rất nhanh bị hấp dẫn lực chú ý.

“Bởi vì mảng Ấn Độ di chuyển khiến cho mảng Á- u chịu áp lực… (1)

Ảnh hưởng đến Xuyên Thục Tây Bắc. Có võ giả cấp tông sư cảnh báo, trong tương lai gần, Xuyên Thục Tây Bắc có thể sẽ xuất hiện động đất...

Chính phủ đã cho nhân viên xắp sếp di tản người dân...”

Phương Bình ngây ngốc một chút, cậu xuýt chút quên mất chuyện này!

Hoặc nên nói, có sự xuất hiện võ giả, khiến cậu cảm thấy thế giới này không giống lắm so với thế giới trước kia, vô ý thức cảm thấy những chuyện như thế này có thể sẽ không xảy ra.

Không ngờ, sự việc có thể không thay đổi, nhưng kết quả hoàn toàn khác biệt!

Tông sư cấp cao cường giả, lại có thể dự đoán báo nguy!

Sửng sốt một chút, Phương Bình đột nhiên lại thoải mái không ít, có phi nhân loại tồn tại quả thật rất tốt. Những phi nhân loại này, lại ngay cả thiên tai đều có thể cảm ứng được. Nhắc nhở mọi người sớm di tản, có lẽ sẽ có ít tổn thất về mặt tài sản, ít nhất cũng không xảy ra nhiều thương vong.

Phương Bình kinh ngạc, đám người Ngô Chí Hào lại không cảm thấy kinh ngạc.

Dương Kiến liếc mắt nhìn tivi, tùy tiện nói: “Mấy năm nay, số lần động đất hình như hơi nhiều.

Không chỉ có quốc gia chúng ta, những quốc gia khác cũng vậy.

May mắn quốc gia chúng ta có tông sư có thể dự đoán trước, mặc dù người dân không sao, nhưng mỗi lần như thế thì kinh tế tổn thất không nhỏ.”

Ngô Chí Hào cũng tiếp lời nói: “Là rất lớn, có điều đôi khi dự đoán cũng không chuẩn, đã từng có chuyện dự đoán sai.

Mấy năm trước, nghe nói Thượng Hải cũng có tông sư dự đoán sẽ có động đất.

Kết quả lần đó nghe nói cử đi hơn hai mươi vị tông sư cường giả. Sau đó cũng không xuất hiện động đất.

Cũng không biết vị tông sư dự đoán sai đó có bị nhóm tông sư cứu viện đánh cho một trận không!”

Nói câu sau, Ngô Chí Hào hạ thấp âm thanh, nhỏ tiếng chế nhạo, không dám lớn tiếng nói ra.

Nói xấu sau lưng tông sư không sao, đừng bị người khác biết là được.

Có điều trong đó đều là người quen, trước mặt người tốt nhất không nên nhắc tới đề tài này.

Dương Kiến nghe vậy ha ha cười nói: “Các tông sư của Hoa quốc chúng ta cũng phụ trách, vừa có động đất hoặc những thiên tai khác, đều chạy tới cứu trợ đầu tiên.

Có lúc ngẫm lại, đây có lẽ chính là phong thái tông sư, tư tưởng giác ngộ của chúng ta không thể so được.”

“Đúng thế, tông sư không thể phỏng đoán...”

Mấy người thuận miệng trò chuyện, Phương Bình chính là có chút ngoài ý muốn nói: “Mỗi lần cứu trợ, tông sự vẫn tự mình đi sao?”

“Cũng không phải lúc nào cũng đi, chẳng qua phần lớn thời gian, có thiên tai xảy ra, tông sư thường sẽ đi giúp đỡ.

Vì vậy mỗi lần thiên tai xảy ra, có những nhân vật lớn này trấn an lòng người, dù là gặp thiên tai, mọi người cũng không quá lo lắng.”

Ngô Chí Hào lúc nói lời này, còn có thêm giọng điệu tự hào và kính phục.

Kính phục những vị tông sư của xã hội có tinh thần trách nhiệm, kính phục tấm lòng yêu mến của họ, tự hào vì những người này đều là tông sư của Hoa quốc.

Mấy người tán gẫu, Phương Bình luôn cảm thấy có chút kỳ quặc, có điều cũng không nghĩ nhiều.

Chỉ có thể nói, tông sư đời này quả thật khí độ phi phàm.

Có thể được xưng là "tông sư”, có thể thấy không phải đơn thuần dựa vào võ lực.

...

Đang lúc nhóm người Phương Bình xem tin tức.

Chính phủ thành phố Thụy Dương.

Phòng hội nghị.

Vài vị thành viên cấp cao Thụy Dương đang mở cuộc họp.

Trong phòng hội nghị, ngồi chính giữa là một lão giả, ông chậm rãi nói: “Xuyên Thục bắt đầu di tán mọi người, chứng tỏ tình hình không được tốt, có thể sẽ áp chế không nổi.

Cho dù có thể áp chế, cũng phải điều động không ít võ giả cao thủ qua trấn thủ.

Mỗi khi đến thời gian này, đều có không ít yêu ma quỷ quái nhảy ra đổ thêm dầu vào lửa, phá hoại trật tự xã hội.

Trương tổng đốc lần này đích thân dẫn đội đi Xuyên Thục, cũng dẫn theo không ít võ giả tinh nhuệ. Nam Giang mặc dù không phải trọng điểm của những kẻ phá hoại này, nhưng cũng không phải không đề phòng.

Cục điều tra và truy bắt, cục công an bên này đều làm tốt công việc phòng bị, xác xuất những tên tôm tép nhãi nhép tới Thụy Dương phá hoại không lớn, nhưng không thể không đề phòng.

Gần đây nhân viên xuất ngoại, đều mang theo súng...

Mặt khác tuyên truyền trận tuyến phải canh phòng nghiêm ngặt, sống chết cũng phải giữ lấy, tuyệt đối không thể cho đám người mê hoặc dân chúng, nhiễu loạn lòng người.

Truyền thông truyền thống còn tốt, về phần mạng Internet, cho dù bên trên giám thị, các đại bình đài cũng sẽ phối hợp với chính trị, nhưng diễn đàn trên Thụy Dương cũng luôn luôn phải theo dõi.

Một khi phát hiện ngôn luận không hay, lập tức loại bỏ, truy tra địa chỉ, cục điều tra và truy bắt bất cứ lúc nào cũng có thể phối hợp với cục giám sát internet hành động!”

Những người khác trong phòng hội nghị đều gật đầu.

Lão giả suy nghĩ một chút lại nói: “Mặt khác, gần đây khoa võ thi vẫn chưa kết thúc, ngày mười mới tiến hành kiểm tra chuyên môn.

Lúc này, nội thành Thụy Dương tập trung không ít thí sinh ưu tú năm nay.

Những người trẻ tuổi này đều là hạt giống tương lai của võ giả, các em xảy ra chuyện, sẽ có tổn thất còn lớn hơn so với chúng ta xảy ra chuyện!

Cục chính phủ bên này điều động một vài cao thủ âm thầm tiến hành bảo hộ, đợi khi kiểm tra kết thúc mới rút về.

Về phần quân đội, tôi sẽ qua chào hỏi bọn họ, yêu cầu bọn họ phối hợp...”

Lão giả đem chuyện này phân phó một lần, tuyên bố cuộc họp kết thúc.

Đợi mọi người đi hết, lão giả xoa xoa huyệt thái dương, mặc dù biết mình không nên nghĩ như vậy, nhưng lão giả vẫn hy vọng, những tên tôm tép nhãi nhép đó cho dù muốn gây rối muốn phá hoại, cũng đừng tới Thụy Dương, đi tới nơi khác cũng được.

Kinh tế và võ lực của Thụy Dương không tính là phát triển, bọn phá hoại đến Thuỵ Dương quấy phá, Thụy Dương có lúc rất khó trấn áp bọn họ.

Nghĩ đi nghĩ lại, lão giả lại có chút oán giận, Trương tổng đốc vừa đột phá cấp bảy, đã bắt đầu tự ý hành động trong im lặng rồi.

Lần này nếu Trương tổng đốc không đi, Nam Giang hoàn toàn không cần quá mức lo lắng.

Nhưng Trương tổng chẳng những không đi, còn dẫn theo không ít tinh nhuệ, ngay cả Thụy Dương bên này, tinh nhuệ trong quân đội đều được điều đi.

Hiện tại thực lực Nam Giang có hơi yếu ớt, ai biết được những tên tiểu nhân kia có âm thầm có tới Nam Giang làm loạn không.



Buổi tối.

Phòng ăn khách sạn.

Phương Bình vừa ăn cơm, vừa cầm điện thoại nói chuyện.

Trong điện thoại, Phương Viên líu ra líu ríu nói: “Phương Bình, anh còn không về, đồ ăn vặt trong nhà em sẽ ăn hết.”

"Còn nữa còn nữa, sách giáo khoa cũ trong nhà anh còn dùng tới không?

Em chuẩn bị xé trang đầu có ghi tên anh xuống rồi đem bán như bán chữ ký, bán xong chúng ta mỗi người một nửa được không?”

"Đúng rồi, Trương Linh nói cậu ấy sẽ giới thiệu chị của cậu ấy cho anh làm bạn gái, sau này anh che chở cho cậu ấy là được...”

“Còn nữa, ngày 10 anh có về nhà không? Ngày 10 là thứ bảy, hay là em đi Thụy Dương tìm anh được không?”

“Ở nhà chán quá, nếu anh còn không về, em sẽ không mời anh ăn KFC nữa...”

“...”

Toàn bộ quá trình hầu như đều là nha đầu này nói, cha mẹ mới nói được vài câu, điện thoại rơi vào tay nha đầu liền không lấy lại được.

- --

(1) Mảng Ấn Độ, mảng Á- u: các mảng kiến tạo lớn và nhỏ dựa theo thuyết kiến tạo mảng của bề mặt Trái Đất.