Đối phương đã tận tình tận nghĩa như vậy, cô cũng nên làm việc không thẹn với lương tâm.Vương Kiến Quốc nhắm mắt, khi lần nữa mở mắt ra, trong mắt tràn đầy kiên quyết: “Vậy chúng ta cứ dựa vào bản lĩnh của mình đi, đặt bộ quần áo nhân viên ở giữa, đi ra một khoảng cách.

Anh đếm ba hai một, sau đó chúng ta cùng nhau chạy đến.

Ai quăng bộ quần áo về phía đối phương trước thì thắng.”Xem nhẹ thế chất chênh lệch giữa nam và nữ, phương pháp này rất công bằng.

Nhưng Tô Dung không hề xem nhẹ đối phương, sau khi đặt bộ quần áo xuống đất liền nắm chặt tay, sau khi đi đến một chỗ xa cũng không chuyển bước chân nữa.Với sự hiểu biết của cô trong nhiều năm đối mặt với tội phạm, động tác như vậy của anh chính là điềm báo khi tội phạm định bộc phát đả thương người.Trong lòng Tô Dung có chút căng thẳng, đưa lưng về phía quần áo nhân viên và Vương Kiến Quốc, chuẩn bị tốt rồi chờ đối phương đếm đến 1 thì lập tức chạy về phía quần áo.


Cho dù như thế nào cô cũng không thể nhận thua như vậy.Nhưng cô không chờ được tiếng đếm “Ba hai một”, chỉ nghe thấy âm thanh mang theo ý cười nhàn nhạt của Vương Kiến Quốc từ phía sau truyền đến: "Đến đây đi”"Sao anh lại…” Tô Dung nghi hoặc xoay người, liền thấy Vương Kiến Quốc đã mặc bộ quần áo nhân viên màu đỏ vào, đang dịu dàng nhìn cô.Vương Kiến Quốc đi tới, sờ đầu Tô Dung: "Dù nói như thế nào anh cũng là một quân nhân, cũng không thể để một cô gái mới vừa tròn mười tám tuổi như em đi chịu chết được.”Tô Dung ngơ ngác nhìn anh ấy, đột nhiên mũi đau xót, hốc mắt phiếm hồng.

Nhưng đối phương đã không nhìn cô nữa, chỉ chuyên chú nhìn vào cửa lớn của kho hàng: "Thật ra anh đã nhìn ra được, trong sáu người chúng ta, Tô Dung, em là người thông minh nhất.

Không cần phản bác, người lớn không phải kẻ ngốc.

Chỉ cần tiến vào quy tắc quái đàm thành công trở về một lần, liền sẽ bị “Nó” đánh dấu, tương lai nhất định sẽ còn vào lần nữa.


Có thể anh sẽ chết trong quái đàm lần sau, nhưng em thì không giống.”Anh ấy thâm trầm nhìn Tô Dung: “Em chắc chắn sẽ sống lâu hơn anh.”Nói xong, anh ấy không hề quan tâm đ ến phản ứng của Tô Dung, đẩy cửa lớn nhà kho ra, chậm rãi đi vào trong, bóng dáng dần dần bị chôn vùi trong bóng tối.Tô Dung đứng tại chỗ, có chút sững sờ.

Cô vốn tưởng rằng chỉ cần thông qua quy tắc quái đàm này, thì lập tức có thể bình an không có việc gì.

Dù sao toàn thế giới có nhiều người như vậy, không có khả năng lại chọn trúng cô một lần nữa.Nhưng nếu những gì Vương Kiến Quốc nói chính là sự thật, như vậy quãng đời còn lại của cô sẽ mãi mãi không có cách nào thoát khỏi “Nó”, cho đến khi chết đi.Không, không thể nghĩ như vậy Tô Dung đột nhiên lắc đầu.

Đã có bàn tay vàng mạnh mẽ như vậy, nếu cô dễ dàng từ bỏ, chẳng phải sẽ lãng phí cơ hội được sống lần thứ hai sao?Cho dù là vì anh Vương đã hy sinh vì cô, cô cũng phải sống sót thật tốt.Trước tiên phải đặt mục tiêu cho chính mình, phải đuổi “Nó” ra khỏi tinh cầu này.Chẳng được bao lâu, Vương Kiến Quốc đã đi ra khỏi kho hàng đen như mực, trên mặt mang theo sự vui mừng rõ ràng: "Anh đã tìm thấy con trai tiền bạc!”Theo sự miêu tả của anh ấy, trong kho hàng ngoại trừ đen như mực, thật ra không có gì nguy hiểm.

Thế nhưng ở cửa lại viết cấm lửa và ồn ào..