Chap 47: Trở về. 

~~ Năm năm sau
~~ Cuối cùng sau khi đi nửa vòng Trái Đất, vượt Thái Bình Dương (đừng bốc phét chỉ là ngồi máy bay thôi mà) tôi đã đặt chân xuống mảnh đất quê hương, nơi tôi đã sinh ra và lớn lên. Với biết bao cảm xúc ngập tràn trong tim, tôi khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu. Đúng là không đâu bằng quê hương mình. 
Tôi nghĩ rồi kéo va li khoan khoái bước đi, ngay khi vừa nhìn thấy bóng dáng của bố mẹ và chị Lan đang đứng đợi sẵn tôi ở sân bay, biết bao cảm xúc cứ lẫn lộn trong tôi. 
Một mặt tôi chỉ muốn chạy thật nhanh đến ôm họ vào lòng để thỏa mãn sự nhung nhớ suốt năm năm qua, nhưng một mặt tôi lại chỉ muốn chạy ngay đến một cửa hàng rổ rá nào đó mua một cái thúng úp vào đầu cho đỡ ngượng. 
Lạy chúa, không hiểu mẹ tôi kiếm đâu được cái băng rôn đỏ choét chói lọi như thế, trên đó lại còn ghi mấy chữ đáng xấu hổ nữa chứ: "Chào mừng thần đồng Hà Nhiên dễ thương của mẹ trở về"
Tôi nhìn cái băng rôn mà méo mặt, chắc chắn đây là sản phẩm của mẹ tôi và chị Lan rồi. Nhưng dù vậy tôi vẫn không thể nào ngăn được sự vui mừng sung sướng, vội vàng chạy đến vẫy vẫy tay réo lên:
- Bố…mẹ…chị Lan…
Ba người cùng quay ra nhìn tôi, mắt sáng rỡ lên, mẹ tôi vội thảy cái băng rôn đỏ choét cho chị Lan chạy đến ôm tôi vào lòng:
- Ôi mẹ nhớ con quá, sắp không chịu được nữa rồi.
- Con cũng nhớ mẹ lắm _ tôi nói rồi nũng nịu dụi đầu vào lòng mẹ, mùi thơm thân thương phả ra từ người bà khiến tôi cảm thấy thật hạnh phúc.
- Thôi hai mẹ con bà ấu yếm nhau ít thôi, phải về nhà để nghỉ ngơi đã chứ._ Bố tôi lên tiếng.
- Cái ông này, sao cứ thích phá đám thế?_ mẹ tôi buông tôi ra cau có nhìn bố tôi nói_ Có phải ông ghen với tình cảm thân thiết của hai mẹ con tôi không?
- Bà rõ vớ vẩn, ghen cái gì mà ghen._ bố tôi cau mày nói rồi quay sang tôi_ Thôi ra ngoài đi, bố gọi taxi rồi.
- Vâng ạ_ tôi gật đầu cố nín cười bố mẹ tôi đúng là "giang san dễ đổi, bản tính khó dời" sau năm năm không gặp mà họ vẫn như thế thường xuyên cãi nhau chỉ vì mấy việc vớ vẩn.
Mẹ tôi khẽ liếc xéo bố tôi một cái rồi quay sang tôi mỉm cười dịu dàng nói:
- Thật may là con đã trở về, lại xinh ra nữa chứ. Con biết không trong năm năm qua, nhiều lúc mẹ nhớ con quá, chỉ muốn đáp máy bay sang đấy cùng con thôi, nhưng… cũng may là trong khoảng thời gian đó "con rể" vẫn hay thường xuyên đến nhà chơi._ nói đến đây mẹ tôi nhìn tôi cười tủm tỉm.
- Con rể?_ tôi nhíu mày ngạc nhiên hỏi lại, nhưng chưa kịp thắc mắc thì đã bị đẩy vào trong xe, chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ?
Gần đến nhà, tôi nói với bố cho xuống xe để đi dạo một chốc, con đường này đã lâu lắm rồi tôi mới được bước đi trở lại, nhớ nó quá xá luôn. Năm năm rồi mà nó vẫn vậy, vẹn nguyên một vẻ đẹp bình dị như xưa. Ôi chao đúng là không còn gì hạnh phúc hơn khi được bước đi trên chính quê hương của mình. 
Sau một hồi thong dong thong du, tôi cũng bước vào cổng nhà, nhưng điều tôi biết tiếp theo là có một ai đó nhảy chồm đến ôm lấy cổ tôi, reo lên:
- A…Nhiên, cuối cùng thì mày cũng trở về rồi. Trời ơi, tao nhớ mày chết đi được.
Nụ cười toe toét của cái Trang đập vào mắt khiến tôi giật mình suýt thì ngã bổ chửng ra đằng sau.Trang nhìn khuôn mặt nghệt ra của tôi, vội buông tay ra cười khằng khặc nói:
- Hahaha… Trông cái mặt mày ngố không chịu được Nhiên ạ, sao thế? Không nhớ tao à?
- Con quỉ, mày có cần biểu lộ cảm xúc bằng cách xuất hiện bất thình lình thế không? Suýt nữa thì tao bị mày tiễn xuống âm phủ rồi_ tôi xoa xoa ngực nhìn nó càu nhàu, nhưng cũng không nén nổi nụ cười. 
Con bạn chí cốt từng một thời cùng tôi đi học cùng tôi ăn trưa, học bài… sau năm năm xa cách cuối cùng chúng tôi đã gặp lại nhau rồi
- Phải như thế thì mới bất ngờ chứ._ Trang nhìn tôi cười lí lắc.
- Cái bất ngờ của mày suýt làm mày vào tù vì tội ngộ sát đấy, đã là sinh viên sắp ra trường rồi mà vẫn như trẻ con._ tôi cười cười nhìn nó mắng.
- Vớ vẩn, tao thuộc mẫu người túc, mẫu mực đấy_ nó nhăn mặt nói, rồi đứng thẳng lưng, khoanh tay trước ngực ra vẻ người lớn.
- Hahaha… chuyện cười, mày mà là mẫu người nghiêm túc á? Yên tâm đi Trang ạ, dù đến lúc mày trở thành một bà cụ đầu hai thứ tóc ăn cơm hai hột rơi một hột thì cũng không bao giờ bỏ được cái bản tính trẻ con đâu, hahaha…
- Mày..muốn chết hả?_ nó nhìn tôi bằng đôi mắt tóe lửa gằn giọng nói rồi chạy đến è cổ tôi xuống cười gằn nói_ vậy thì để tao cho mày xem cái bản tính trẻ con của tao phút huy công dụng…chết này…..
- Á..ui…ặc ặc..tha cho tau, tau chừa rồi…._ tôi nhăn nhó kêu lên
- Hừ, may cho mày là hôm nay tao vui đấy... À mà Nhiên này, mày học bên Havard có nghe tin gì của con Vân không? Một năm sau khi mày đi nó cũng sang đấy du học mà_ Trang đột nhiên hỏi tôi
- Vân lớp mình chứ gì? Sao lại không, nó là đàn em dưới khoa tao mà, haha… học nhảy lớp cũng có cái hay mày ạ_ tôi nhìn con Trang cười khoái chí rồi hỏi tiếp_ Nhưng sao đột nhiên mày lại nhắc đến nó?
- À ừ thì…tò mò thôi. Mày biết đấy, sau khi tốt nghiệp xong lớp mình tan đàn xẻ nghé hết, thỉnh thoảng mới gặp được nhau. Mà mỗi khi hội lớp lại chỉ thiếu có mày với nó. Bọn trong lớp vẫn thường thắc mắc về tình hình của hai đứa mày đấy._ con Trang chép miệng nói.
- Hehe, nếu mày đã thành tâm muốn biết, tao cũng sẽ vui lòng giải đáp (pokemon), con Vân đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình rồi._ tôi cười toét miệng nói
- Thật hả? thằng cu nào vậy?_ mắt Trang sáng rỡ lên.
- Ừm.. hắn cũng là một hotboy trường tao, nghe nói là người Hàn lai Tây tên là Davit hay Davat gì đó, cũng đẹp trai lắm…._ tôi xoa xoa cái cằm nói_ Nghe đâu bảo hai đứa nó trúng tiếng sét ái tình.
- Oa… số cái con nhỏ này số đỏ ghê, nghe cứ như trong phim chuyện tình Havard ý, lại còn là hotboy nữa chứ. Thế có đẹp trai bằng Phong không?_ con Trang reo lên, rồi đột ngột hỏi.
- Dĩ nhiên là không rồi, làm sao hắn có thể bì được bằng Phong của tao chứ._ Tôi hếch mặt lên tự hào nói rồi ngay lập tức vội bịt mồm lại. Lạy chúa, tôi vừa nói cái gì thế này? Mất mặt chết đi được. Làm sao đây, biết dấu xuống cái lỗ nào bây giờ hả trời huhuhu…
- Hehe, cái gì cơ? Chưa chi đã bênh chằm chặp rồi. Lại còn "Phong của tao" nữa chứ, trùi ui thấy mà ghê._ Con Trang nhìn tôi cười ranh mãnh.
- Hơ hơ… Ăn nói bậy bạ, chỉ là tao nhận xét khách quan thui mà._ tôi cười ngây ngô vội vàng biện minh. Mặt đỏ rần rần nhưng cái Trang lại không thèm nghe tôi nói vì đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại của nó vang lên.
Trang mở máy, nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, mỉm cười thật tươi rồi đưa lên tai nghe.
- A lô, em đây, sao giờ này mà anh còn chưa đến.

- Nhanh lên, em đang nói chuyện với cái Nhiên, nó vừa mới về, anh đến nhanh nhé.

- Ừ, biết rồi… yêu anh.
Nó tắt máy cái rụp rồi nở một nụ cười mãn nguyện. Tôi nhìn khuôn mặt đang đê mê trong hạnh phúc của nó nhếch mép cười hỏi:
- Ai đấy? Người yêu hả? 
- Ừ, anh ấy sắp đến_ Trang thẹn thùng nói.
- Hehe thảo nào mà trông cái mặt mày như bắt được vàng ấy, mà thằng cu nào vậy? Tao có biết không?

- Ừm… cũng được coi như là đã quen biết rồi._ nó hơi ngập ngừng nói.
Tôi nhíu mày nhìn nó. Tên nào vậy nhỉ, tôi có quen biết ư? Chẳng lẽ là cái tay Hải trong buổi gặp mặt hồi lâu.
- Chúng mày quen nhau bao lâu rồi?_ tôi hỏi.
- năm năm rồi_ nó nói rồi mắt chợt sáng lên đưa tay lên vẫy gọi to_ Anh, ở đây…
Thấy vậy, tôi vội quay đầu lại, tò mò muốn được ngắm dung nhan BF của cái Trang. Một anh chàng đẹp trai đang bước đến, trông trẻ trung với quần bò nâu, áo sơ mi trắng, hai tay đút túi quần, trên môi nở một nụ cười tươi rạng rỡ.
Ngay lập tức mắt tôi gần như lồi ra, mồm tự động biến thành chữ O. Thật không thể tin được, sao lại là hắn…lạy chúa tôi chuyện gì đang xảy ra thế này?
Con Trang không thèm để ý đến nét mặt kì quặc của tôi, kéo tay người yêu cười thật tươi nói:
- Giới thiệu với mày, đây là bạn trai tao…Phan Mạnh Dương.
Lời nói nhẹ nhàng của Trang mà tôi tưởng như tiếng sét bên tai, mắt dại đi nhìn hai đứa nó, lưỡi níu lại lắp bắp nói không nên lời:
- S..ao sa..o l..ại…..?
Dương nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của tôi, mỉm cười ranh mãnh nói:
- A. chào cô, cũng lâu lắm rồi chũng ta không gặp nhau nhỉ?
Tôi đã lấy lại bình tĩnh trừng mắt lên nhìn hắn rồi quay sang cái Trang giận dữ nói:
- Sao mày lại cặp với hắn? Mày có biết năm năm trước chính hắn đã suýt hại đời tao ở trong cái hẻm vắng không?
- Nhiên à…. thực ra chuyện này tao đã biết từ lâu rồi.
- Biết??? Thế sao mày còn yêu hắn? Yêu cái đứa hại bạn thân của mình hả cái đồ trọng sắc khinh bạn kia….
- Mày cứ bình tĩnh nghe tao nói đã, làm gì mà nóng giận vậy hì hì. Thực ra……
- Thực ra làm sao?_ tôi trừng mắt hỏi
- Thực ra tao và Dương đã quen nhau từ sau cái buổi gặp mặt hồi ấy. Khi ấy sau khi mày đi được một lúc thì tao cũng về luôn, trên đường tao gặp Dương đang ngồi uống rượu một mình. Ban đầu chỉ là chào hỏi qua lại, rồi dần dần bọn tao quen và yêu nhau…
- Thì ra là vậy, tức là mày và hắn dám hùa nhau vào hại tao hả???_ tôi gầm lên tức tối
- Ối ối, trời đã nóng rồi mà mày còn cố tình làm nóng lên là sao? Cứ bình tũn nghe tao nói đã…._ cái Trang vội chạy đến xun xoe vuốt lưng tôi.
- Nói mau lên, hôm nay mày mà không nói rõ ràng thì tao sẽ chém hai đứa bây thành trăm mảnh cho xuống 18 tầng địa ngục mà yêu nhau._ tôi gằm ghè giơ nắm đấm lên dọa.
- Ư hư… mày đừng làm tao sợ chứ, tao nói ra mày đừng giận nhá, hãy nể tình tao và mày là bạn chí cốt của nhau mấy năm trời nghen._ cái Trang xụ mặt xuống nằn nì.
- Lằng nhằng quá, mày có nói không thì bảo?
- Thực ra, cái vụ mày bị Dương dọa ở trong hẻm chính là chủ ý của tao…._ cái Trang nhìn tôi dè dặt nói.
- CÁI GÌ ?? _ tôi hét lên
- Ực, bình tĩnh, đừng xúc động quá, để tao nói nốt cái đã._ cái Trang nhìn khuôn mặt nộ khí xung thiên của tôi mếu máo nói_ Thực ra, lúc ấy tao và Dương đã sớm nhận ra Phong thích mày rồi, nhưng bản tính Phong lại lạnh lùng và kiêu ngạo nên cậu ấy nhất quyết không chịu thừa nhận chuyện đó. Vì thế tao và Dương đã bàn kế bày ra một vở kịch anh hùng cứu mĩ nhân. Lúc ấy chắc mày cũng thắc mắc là tại sao Phong lại xuất hiện kịp thời phải không? Là do tao đã chỉ đấy, còn sự việc sau đó thế nào thì mày cũng biết rồi…..
- Nói xong chưa???_ tôi nhẹ nhàng hỏi nó bằng một giọng nói sặc mùi thuốc súng.
- Ờ…ừm hình như xong rồi, hì hì_ nó nhìn tôi giả cười ngây ngô.
- Được lắm, nói xong rồi thì chết cũng không hối hận phải phải không? Hai đứa bây dám hùa nhau bắt nạt tao, thù này hôm nay tao sẽ trả đủ._ tôi bẻ tay răng rắc gằn giọng nói.
Cái Trang nhìn tôi mồm méo xẹo rồi ngay lập tức quay sang tên Dương kéo tay hắn nói:
- Chạy thôi, nó mà bắt được là anh với em nát xương_ Nói xong hai đứa nó dắt díu nhau dông thẳng
- Á…. Đứng lại đấy, đôi gian phu dâm phụ kia, đồ lừa thầy phản bạn kia, đứng lại…tao mà bắt được tao cho chúng mày sống không bằng chết._ tôi hét lên rồi phóng giò đuổi theo, hừ hừ, đến bây giờ tôi mới nghiệm ra một điều hóa ra con rắn độc lại nằm ngay bên cạnh mình. Đúng là phải theo học tính đa nghi ông Tào Tháo mới được.
…..
- Hộc…hộc…hộc……._ Sau một hồi vắt chân lên cổ để truy đuổi đôi uyên ương Trang - Dương chết tiệt kia cuối cùng tôi cũng… thất bại khi hai đứa kịp chui tọt lên một cái taxi và phóng vèo đi để lại cho tôi mấy lít khí độc cùng một tràng cười khả ố. Tôi ức đến phát khóc, nhưng cũng đành thất thểu quay về. 
Thôi thì quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, nhưng yên tâm không cần đến 10 năm, ngay ngày mai thôi tôi sẽ vác dao đến tận nhà con Trang để trả thù. Huhuhu đúng là số chó mà.
Vừ mệt mỏi bước chân vào cổng nhà, ngay lập tức tôi suýt ngã lổn cổ xuống cái rãnh bên cạnh khi đột nhiên có ai đó chay ra ôm ghì lấy cổ tôi kêu lên sung sướng:
- Sư phụ Nhiên, cuối cùng thì sư phụ cũng trở về rồi, chu choa con nhớ sư phụ chết đi được….
Thật là…sao mấy người này cứ thích biểu lộ tình cảm theo cách kinh dị này chứ? Ôi đúng là đáng thương cho cái cổ kiêu ba ngấn đẹp đẽ của tôi, híc híc…
Tôi cay đắng nghĩ rồi vội vàng gỡ cái nhân vật lạ mặt này xuống nhăn mặt nói:
- Thụy Anh, con định hại chết sư phụ hay sao hả?
Con nhỏ nghe tôi nói, cười lí lắc rồi vội buông tôi ra. Thụy Anh là em họ tôi, kém một tuổi đang học năm ba trường ĐH sư phạm. 
Vì quá ngưỡng mộ tài năng thiên bẩm của tôi, năn nỉ mãi cuối cùng nó được tôi kết nạp cho làm đồ đệ dưới trướng he he. Trong số các anh chị em trong nhà thì nó là đứa tôi quí nhất vì xem ra nó rất giống tôi kể cả về ngoại hình cho đến tính cách. Con nhỏ được cái tiếp nối tôi học rất giỏi…
- Dạ, hehe con đâu dám chỉ là con nhớ sư phụ quá thôi. Sư phụ đi những năm năm rồi mà, à sư phụ này… ở bên Mĩ sư phụ ăn gì mà trắng thế? Trông người xinh hẳn ra đấy._ Con nhỏ mắt sáng lên nhìn tôi chằm chằm nói.
- Hơ….Thật hả?? Con thử góp ý xem sư phụ có nên tham gia cuộc thi sắc đẹp của xóm nhà lá không?_ tôi nói đùa.
- Hi hi chuẩn men, à sư phụ, có thật là sư phụ được trao học bổng toàn phần, lại còn được đi nhận giải thưởng cho môn sinh học và toán học ở toàn bang không?_ Thụy Anh nhìn tôi mắt sáng như đèn pha ô tô.
- Ây dà…Con làm sư phụ ngại quá, cứ nhắc lại làm gì cho mệt. Chuyện cũ ấy mà, hô hô…_ tôi che miệng cười khả ố, phe phẩy tay khiêm tốn nói nhưng trong bụng thì đang nổ pháo hoa bem bép.
- Ôi chao con ngưỡng mộ sư phụ quá, không biết đến bao giờ con mới được bằng một phần của sư phụ đây?_ Thụy Anh xụ mặt nói.
- Thôi không nói về sư phụ nữa, thế còn con thì sao? Nghe nói con đỗ vào trường sư phạm với số điểm cao lắm hả? Ở trường có chuyện gì vui không kể sư phụ nghe đi._ tôi cười tươi hỏi
- Học đại học thì dĩ nhiên là vui rồi, lắm chuyện hay lắm sư phụ ạ. Mọi thứ đều tốt đẹp cả nhưng…._ Con nhỏ đột nhiên ngập ngừng.
- Nhưng sao? _ tôi nhíu mày tò mò hỏi.
- Cái chuyện này cứ nhắc đến là con thấy bực mình, chỉ hận chưa xả thịt lột da, nuốt gan uống máu hắn._ Thụy Anh nghiến răng ken két rồi nắm chặt tay lại giận dữ nói.

- Hơ hơ, thằng nào mà dám chọc tức đồ đệ thế?_ tôi hiếu kì.
- Được là thằng thì đã tốt, đằng này ông ấy lại là giảng viên dạy môn Anh của bọn con mới ức chứ._ con nhỏ mếu máo nói
- Giảng viên á? Hahaha, thế thì con động phải thứ dữ rồi_ tôi nói rồi cười như nắc nẻ, đột nhiên thấy nhớ đến một người…
- Con nào có muốn động tới ổng, tự ổng cứ gây sự với con trước đấy chứ, đúng là cậy mình đẹp trai tài giỏi, nhà giàu mà làm phách, thấy ghét._ con nhỏ dài giọng nói
- Nói sư phụ nghe coi, ông ta đã làm gì con nào?_ tôi cười khằng khặc hỏi lại.
- Con cũng chẳng hiểu tại sao nữa. Ngay từ đầu năm vào học hình như ông ấy đã có hiềm khích với con rồi._ Thụy Anh cau có nói
- Con nói rõ hơn xem nào.
- Không hiểu sao ông ấy rất hay trừng mắt nhìn con, đã thế cái họ Tôn Nữ của nhà mình đẹp như thế mà ông ta dám đem ra để trêu chọc._ Thụy Anh tức tối nói
- Láo quá, trêu như thế nào?_ tôi cố nín cười vờ giận dữ hỏi, công nhận con nhỏ dễ thương thật haha…
- Ông ấy bảo có phải tổ tiên nhà mình ngày xưa là con khỉ không (Tôn Ngộ Không), rồi còn bảo là dòng họ nhà mình không phân biệt được con trai và con gái hay sao mà trong tên lại phải đề thêm chữ "nữ" vào. Đấy sư phụ bảo xem như thế thì có tức không cơ chứ, đã thế bọn trong lớp nghe ông ấy nói còn cười sặc sụa, hứng chí đặt cho con cái nickname là "Tôn nữ đại thánh" nữa chứ, tức tức không chịu được._ Thụy Anh bực bội gắt lên.
- Hahaha, trời ơi buồn cười chết mất thôi…._ nghe nó nói xong, tôi nhịn không được ôm bụng cười khằng khặc.
- Sao sư phụ lại cười, không phải sư phụ cũng họ Tôn Nữ hay sao?_ Thụy Anh cau có nhìn tôi gắt.
- À ừ nhỉ? tại sư phụ tức quá… hóa cười í mà…hihi_ tôi cố nín cười nhìn khuôn mặt nộ khí xung thiên của nó vội trả lời.
- Con tức lắm, mà không hiểu sao, lũ con gái trong trường nhất loạt đổ ông ta rầm rầm, số người tỏ tình chất đầy một cái nhà kho rồi.
- Thế cơ à? Vậy con định để yên cho ông ta chọc tức à?_ tôi nhướn mày dò hỏi, chuyện càng ngày càng hay đây hehe.
- Sư phụ yên tâm con mà để yên thì còn gì là Tôn Nữ Thụy Anh đồ đệ ruột của sư phụ nữa, tất nhiên là con đã đặt cho ông thầy ấy một cái nickname có 102 rồi, hehe.
- Nickname gì vậy?_ tôi tò mò hỏi
- Haha là….ông thầy khỉ vàng_ Thụy Anh tự hào nói.
- Cái gì?_Nghe thấy cái nickname quen thuộc ấy tôi giật mình vội hỏi lại._ Con nói gì cơ?
- Nghe hay phải không sư phụ? Sư phụ có biết tại sao con đặt như thế không? Bởi vì ông thầy ấy có mái tóc vàng chóe giống màu lông khỉ, hihi…hình như ông ấy là người lai thì phải.
"Ông thầy khỉ vàng" ư? Sao cái nickname này nghe quen thế nhỉ? Lại còn màu tóc vàng nữa chứ. Lạy chúa chẳng lẽ lại có chuyện trùng hợp như thế? Tôi nhìn Thụy Anh mà mặt đần ra. Thấy vậy con nhỏ bèn huơ huơ tay trước mặt tôi lo lắng hỏi:
- Sư phụ sao thế? Sư phụ không thấy hay à?
- Thụy Anh, thầy giáo của các con tên là gì?_ tôi lập cập hỏi
- ….ừm gì ấy nhỉ???_ Nó hơi nhăn trán rồi chợt reo lên_ À…con nhớ ra rồi, hình như là….Hoàng Quốc Thi….
- NHIÊN…
Đúng lúc ấy tôi và Thụy Anh chợt giật mình bởi tiếng gọi to ở đằng sau. Tôi và nó cùng quay lại…là thầy Thiên. Ông thầy nhìn tôi mỉm cười thật tươi, vẫn là nụ cười ấm áp ấy, nụ cười từng khiến cho tôi đau lòng. 
Tôi cũng không kiềm chế được niềm vui nở một nụ cười không thấy mặt trời. Người thầy, người anh kính yêu Quốc Thiên, người đã cho tôi rất nhiều nhưng chưa một lần được nhận từ tôi thứ gì sau năm năm xa cách cuối cùng tôi cũng đã gặp lại.
- Sao thầy biết mà đến thăm em?_ Tôi cười hỏi.
- Mẹ em vừa gọi điện báo cho tôi biết, nhìn thấy em mừng quá. Năm năm qua em có biết tôi nhớ em thế nào không?_ Thầy Thiên cũng cười dịu dàng nói
- Em cũng nhớ thầy lắm lắm, cuộc sống của thầy có tốt không?_ tôi hỏi
- Cũng tạm, sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được giữ lại trường làm giảng viên môn Anh cho trường ĐH sư phạm.
- Vậy à…._ tôi nói và cười thật tươi. Hehe Trái Đất này thật là tròn, xem ra tôi đoán không sai, cái ông thầy đểu mà Thụy Anh nói đến chắc chắn là thầy Thiên. Nhắc đến Thụy Anh mới nhớ, mải nói chuyện với thầy Thiên mà tôi quên mất nó. Sao từ nãy đến giờ không thấy hó hé gì nhỉ?
Tôi nghĩ rồi vội quay đầu sang phía Thụy Anh. Con nhỏ đang rơi vào tình trạng chết lâm sàn, mặt mũi cứ nghệt ra chẳng hiểu gì cả, trông cứ như người bị đơ ý. Tôi cố nín cười khẽ vỗ vai nó hỏi:
- Con sao thế? Sao không nói gì?
Thấy vậy, thầy Thiên cũng quay sang nhìn Thụy Anh, nhưng ông thầy không những không tỏ vẻ ngạc nhiên mà ngược lại còn thích thú nhếch mép nở một nụ cười đểu. Cuối cùng sau vài phút chết đứng như Từ Hải, Thụy Anh cũng thoát khỏi cơn mê, chỉ tay về phía thầy Thiên lắp bắp được một câu chẳng ra hồn:
- S..aoo sa..o l..ạ..i…??
Tôi nhìn nó cố nín cười chỉ vào thầy Thiên nói:
- Đây là thầy giáo thực tập hồi học cấp ba của sư phụ, tên Quốc Thiên…à mà quên chắc con cũng biết rồi nhỉ?_ tôi hỏi kèm theo một nụ cười đểu rồi quay sang ông thầy rạng rỡ nói_ em thật không ngờ thầy lại là giảng viên của Thụy Anh đấy, xem ra thầy rất có duyên với họ Tôn Nữ bọn em, khe khe….
- Thật ra tôi đã ngờ ngợ là cô bé kia có họ hàng gì đó với em rồi vì cô bé rất giống em, đặc biệt là cái khả năng nói móc nói mỉa. Vậy ra hai người đúng là chị em họ thật_ nói đến đây ông thầy khẽ cười rồi liếc mắt sang nhìn Thụy Anh. Con nhỏ thấy thế tức tối kéo tay tôi nhăn mày gay gắt hỏi:
- Sư phụ, sư phụ nói đi có đúng cái ông khỉ vàng này từng là thầy giáo của sư phụ không?
- Này….Ăn nói cho cẩn thận, tôi là thầy giáo của em đấy, dám gọi tôi là ông khỉ vàng à?_ Thầy Thiên tức tối nói.
- Sao lại không dám, chính thầy chọc tức em trước đấy chứ, mà thầy quên em học khoa Văn à? Cô giáo em dạy phải biết nhìn người và miêu tả theo đúng đặc điểm của người ấy. Thầy thử soi gương xem, mái tóc vàng chóe của thầy trông có giống màu lông con khỉ không?_ con nhỏ chanh chua nói (hay hay xứng đáng là đồ đệ ta)
- Em…
- Hehe, ông khỉ vàng, ông khỉ vàng….lêu lêu_ con nhỏ lè lưỡi trêu thầy Thiên rồi chạy biến đi.
- Đứng lại đó, tôi mà bắt được em thì cứ liệu hồn, để rồi xem tôi sẽ hạ một bậc hạnh kiểm của em_ Thầy Thiên tức giận nói với theo.
- Thầy đừng hòng dọa em, em không sợ đâu
- Được, để xem ai sợ ai… Chap 55: Kết thúc và bắt đầu
------ 
Nhìn theo bóng Thụy Anh và thầy Thiên mà tôi ôm bụng cười nắc nẻ. Lại một cặp đôi ngốc nghếch vừa ra đời, xem ra thầy Thiên sẽ phải khổ với con nhỏ Thụy Anh dài dài đây. Đáng đời ai bảo dính với cô nào không dính lại cứ thích dính vào chị em họ Tôn Nữ làm gì….

Haizz….Đi một chặng đường dài, cuối cùng ai cũng tìm được tình yêu đích thực cho mình: Trang, Dương, Vân, thầy Thiên, Thụy Anh…tất cả những người tôi yêu quý đều đang hạnh phúc với những gì mình đã có. 
Họ đã tìm được một nửa đích thực cho đời mình, nhìn thấy họ như vậy tôi chợt cảm thấy thật thanh thản trong lòng. Nhưng…còn tôi và Phong thì sao? 
Nhắc đến Phong tôi bèn thu lại nụ cười trên môi. tại sao giờ này mà hắn vẫn chưa đến tìm tôi? Khi trở về từ nước ngoài người đầu tiên mà tôi muốn gặp là Phong, thứ đầu tiên tôi muốn thấy là nụ cười nửa miệng và khuôn mặt lạnh lùng đáng ghét của hắn. 
Chẳng lẽ hắn giận tôi vì đã bỏ rơi hắn để ra nước ngoài nên giờ mới không thèm đến gặp tôi?... Ôi ôi cái tên ngốc này, có nhanh đến gặp người ta không? Có biết người ta nhớ mình như thế nào không hả?
- Nhiên, sao lại đứng đực ra đấy thế con?_ Tiếng mẹ tôi đột ngột vang lên khiến tôi giật mình. Tôi quay ra nhìn mẹ mỉm cười xuề xòa rồi chợt nhớ ra chuyện chưa kịp thắc mắc ở sân bay, vội hỏi:
- À…mẹ này lúc ở sân bay mẹ có nhắc đến con rể, là ai vậy?
- Ây da cứ giả vờ, còn ai vào đây nữa, bạn trai con chứ ai? _ mẹ tôi cười nói
- Bạn trai??
- Ừ, mẹ tưởng nó nói cho con biết rồi. Lúc con đi ngày nào nó cũng đến chơi cờ với bố con, nói thật mẹ chưa bao giờ nhìn thấy thằng bé nào lại đẹp trai, ngoan ngoãn, lễ phép tài giỏi như nó. Hihi công nhận con có phúc thật đấy, đến bố con khó tính như vậy còn thấy hài lòng về nó nữa là, chỉ có điều…
- Chỉ có điều gì ạ?_ tôi suốt ruột hỏi.
- À…chẹp mẹ thì mẹ thấy mái tóc nâu của nó rất đẹp, nhưng bố con thì có chút không hài lòng_ mẹ tôi chép miệng nói
- Tóc nâu? Là Phong ư?
- Ô hay cứ như ngố ấy, không phải nó thì ai? Chẳng nhẽ con có nhiều bạn trai đến thế? Mà sao con không nói cho mẹ biết bạn trai con là con trai của bác Hải bạn mẹ. Bố nó ngày xưa đã đẹp trai rồi thế mà h nó còn đẹp trai hơn nhiều, mà cũng tội nghiệp nó bị mẹ bỏ rơi từ nhỏ…_ mẹ tôi thở dài nói.
- Phong ngày nào cũng đến đây thật hả mẹ?
- Chẳng nhẽ mẹ đùa, bố con cũng xuôi xuôi chuyện của hai đứa rồi đấy.
- Thế hôm nay cậu ấy không đến à?_ Tôi hồi hộp hỏi
- Ủa mẹ tưởng con đi gặp nó rồi chứ, nó có bảo với mẹ là sẽ gặp con ở nơi chỉ có hai đứa biết thôi mà. Thế con chưa đi à?
- Hả? Gặp ở nơi chỉ có bọn con biết á?_ tôi hét ầm lên rồi chợt nhớ lại…
===================================
"- Ngày nay năm năm sau, ngay tại đây. Nếu cậu không đến tôi sẽ sang tận Mĩ bắt cậu về….nên nhớ tôi nói là sẽ làm đấy."
===================================
- Ôi chết tiệt…_ tôi nhăn nhó tự vỗ vào đầu rồi quay sang nói với mẹ_ con đi ra đây một chút
Rồi không kịp để mẹ tôi gật đầu đồng ý, tôi đã phóng giò chạy đi. Cái tên Phong chết tiệt này, tương lai chắc chắn sẽ bảo thủ cố chấp không khác gì bố tôi cho mà xem. Câu này của hắn đã nói ra từ năm năm trước bảo tôi làm sao mà nhớ được chứ?
Tôi nhanh chóng bắt taxi đến trường cấp ba Thanh Đằng rồi vội vàng chạy vào trường. Năm năm rồi nhưng ngôi trường có vẻ không đổi khác là mấy, tôi đưa tay lên xem đồng hồ, bây giờ đã muộn lắm rồi, trong trường vắng tanh không thấy một bóng người.
Đây có lẽ là thời điểm đẹp nhất trong năm của ngôi trường, xung quanh tràn ngập hương thơm của những loài hoa đang mùa nở rộ: hoa sen trắng thơm ngát, hoa bằng lăng tím mộng mơ, hoa phượng đỏ rực rỡ, hoa nhài ngát hương, hoa kẹo hồng hồng dễ thương, còn có cả hoa ngâu vàng giản dị nhưng nồng nàn nữa chứ…
Tất cả đều đẹp một cách khó tả. Tôi chậm rãi đi về phía vườn cỏ sau trường, lòng bỗng thấy hồi hộp lạ kì, những kí ức đẹp đẽ của năm năm về trước lại ngập tràn trong trí óc tôi.
Đã gần đến khu vườn hoa bồ công anh, bước chân tôi chợt ngập ngừng. Không biết khi nhìn thấy Phong tôi nên làm gì đây? Chạy đến ôm hắn thật chặt hay nói với hắn rằng tôi rất nhớ hắn…. nhưng lỡ hắn chờ lâu quá rồi bỏ đi rồi thì sao? Tôi tự đặt câu hỏi rồi lo sợ chạy vào trong. 
Cảnh vật trước mặt khiến tôi như không thể tin vào mắt mình nữa, cánh đồng hoa bồ công anh xơ xác và hoang vu ngày xưa nay trông đẹp như một bức tranh rực rỡ, con đường đất nhỏ giờ đã mọc cỏ xanh um được cắt tỉa đẹp mắt, hai lối đi trồng đầy hoa hồng thơm ngát, khung cảnh đẹp như trong truyện cổ tích. 
Tôi như người mất hồn ngẩn ngơ bước vào rồi chợt giật mình khi thấy tấm biển với hai chữ PHONG - NHIÊN to đùng đập vào mắt…
Tất cả mọi thứ đều là do Phong làm ư? Tôi nghĩ và gần như không dám tin và mắt mình. Bước chân tôi ngày càng gấp gáp, vội vàng đến nỗi suýt nữa thì vấp ngã. 
Nhưng ngó nghiêng một hồi lâu mà tôi vẫn chẳng thấy hắn đâu, xung quanh chỉ có những bông hoa trắng muốt cùng những cơn gió nhẹ thoảng qua. Không lẽ Phong đã bỏ đi mất rồi? Đừng thế chứ. 
Tôi kêu thầm rồi vôi ngó tìm hắn khắp nơi, đần độn đến mức còn vạch hết bụi cỏ này đến bụi cỏ khác nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người. Một lúc lâu sau khi đã mệt lả tôi ngồi bệt xuống vì kiệt sức, không kiềm chế được ôm mặt khóc nức nở:
- Huhuhu…. Sao cậu không đến? Tôi biết tôi sai rồi, tôi biết tôi bắt cậu chờ lâu như vậy là không đúng…hức hức…nhưng cậu tha thứ cho tôi được không..hức hức…quay về đi được không? Đến đây gặp tôi đi. Tôi sẽ không bao giờ bỏ cậu đi nữa đâu…huhuhu.
- Lời cậu nói..liệu có tin được không???
Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên ở đằng sau khiến tôi giật mình, vội nín khóc quay khuôn mặt tèm nhem nước mắt lại nhìn. Phong đang đứng đó, nhìn tôi khẽ nhếch mép cười, nụ cười nửa miệng đẹp tuyệt. 
Năm năm không gặp mà hắn vẫn đẹp trai như vậy. Vẫn mái tóc màu nâu hạt dẻ khẽ bay lòa xòa trong gió.Vẫn khuôn mặt với những đường nét hoàn hảo, đẹp như tạc, hắn đứng đó tay đút túi quần, dáng người cao, thanh tú, ánh nắng chiều xiên xiên qua bả vai tạo lên một vẻ đẹp rất cổ điển rất cuốn hút và đôi mắt màu cà phê quyến rũ thì đang nhìn tôi chăm chú, tia nhìn ánh lên sự dịu dàng, ấm áp. Khoảnh khắc ấy trái tim tôi như đóng băng, mọi vật xung quanh đều trở lên hư ảo.
Với biết bao nhiêu nhung nhớ chất trong lòng, tôi không kịp suy nghĩ điều gì cả vội chạy đến ôm chầm lấy hắn. Hành động bất ngờ của tôi đã khiến hắn giật mình, không kịp phản xạ, cả người ngã xuống dĩ nhiên là cũng kéo tôi ngã theo…Những cánh hoa bồ công anh mỏng manh, dễ rụng bị động mạnh giật mình bay lên tứ tung. Và hiện tại thì tôi đang nghị trị trên người hắn, khuôn mặt hắn gần tôi hơn bao giờ hết,… Ôi Ôi…ngượng chết đi được, không ngờ tôi lại chủ động đến vậy, mấy cái người Mĩ này toàn tiêm vào đầu người ta những văn hóa mất mặt thôi.
- Này…sau năm năm không gặp không ngờ cậu lại trở lên hổ báo thế đấy?_ Phong nhìn tôi nhếch mép cười đểu.
Tôi ngượng ngùng gãi đầu gãi tai định đứng bật dậy nhưng chưa kịp thì đã bị Phong kéo tay lại khiến tôi ngã ập xuống người hắn lần nữa.
- Này làm gì thế?_ tôi hốt hoảng kêu lên, cố đẩy bàn tay dâm tà của hắn ra.
- Ai cho phép cậu ngồi dậy, tôi còn chưa xử phạt cậu vì cái tội bắt tôi chờ năm năm 9 tiếng 30 phút đấy_ Phong khẽ gằn giọng nói.
Oh my god, hắn đúng là cái đồ nhỏ nhen ích kỉ, ai lại đi tính từng giờ từng phút như thế chứ? Tôi xịu mặt xuống nhìn hắn hỏi:
- Tại tôi quên chứ bộ. Tôi cũng có muốn bắt cậu chờ lâu thế đâu, mà sao chỗ này lại trở lên đẹp như vậy nhỉ?
- Ngốc.._ Phong mắng và gõ nhẹ vào đầu tôi_ Tôi đã mua mảnh đất này rồi, từ bây giờ nó sẽ là của tôi và cậu.
- Thật hả?_ tôi hỏi mắt sáng rỡ lên, rồi như nhớ ra điều gì vội ngó nghiêng xung quanh thì thào hỏi_ Nhưng mà này, người ta nói ở đây có ma đấy.
- Phiiì…_ Hắn nghe tôi nói thì không nhịn được bật cười nói_ Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin vào mấy chuyện vớ vẩn ấy?
- Ai nói vớ vẩn, cậu không biết là ba phần tư số người sống trên Trái Đất này đều sợ ma à? Tôi cũng nằm trong số đó đấy, gì chứ chỉ cần nghĩ đến mấy cái bóng lởn vởn quanh đây là tôi sởn hết gai ốc rồi_ tôi rùng mình nói.
Thấy bộ dạng như vậy của tôi, Phong phá lên cười khùng khục, tức khí, tôi thụi cho hắn một cú rồi cau có nói:
- Cười cái gì mà cười, cười như con chó biết gấu, con mèo biết sủa ấy mà cười….
- Hahahaha, một thành ngữ kinh điển mới ra đời._ nghe tôi nói hắn còn cười dữ hơn, bực mình tôi nhảy ra khỏi người hắn gay gắt nói:
- Tôi đã nhớ cậu biết bao nhiêu như thế mà khi trở về cậu toàn chọc tức tôi thôi.
Thấy vậy, hắn bèn thu lại nụ cười dở điên của mình, nhẹ nhàng ngồi dậy, hỏi tôi:
- Cậu nhớ tôi bằng bao nhiêu?
- Rất nhiều_ tôi nói rồi vung hai tay lên
- Cậu nhớ tôi bao nhiêu hãy nhân thêm một tram một nghìn lần nữa (ít thế?) thì bằng tôi nhớ cậu…_ hắn nhẹ nhàng nói.
Nghe câu nói đó của hắn, mọi bực bội, khó chịu trong tôi đều tan biến hết, tôi quay ra nhìn hắn dò hỏi:
- Thật không?
- Nếu tôi nói không thật thì cậu sẽ làm gì?_ hắn nhếch mép cười đểu.
- Trần_Lam_ Phong…cậu……..
- Năm năm qua thực sự là một quãng thời gian khổ sở đối với tôi, khi cậu đi ngày nào tôi cũng ra đây để tìm cảm giác thanh thản cho mình, cậu có biết vì ai mà tôi phải khổ sở như thế không?_ Phong khẽ nhắm mắt ngả người về sau nói, giọng điệu chân thành.

- Vậy sao cậu không thường xuyên gọi điện, chát với tôi?_ tôi nhíu mày hỏi lại.
- Tôi không thích vì những thứ đó thật sáo rỗng, những dòng tin nhắn ngọt ngào hay những câu hỏi thăm thân tình qua điện thoại? Tất cả chỉ là phù du thoáng qua và không chân thực, tôi chỉ cần biết cậu vẫn khỏe mạnh là được. Tôi sẽ nhớ cậu bằng cách đặt cậu trong trái tim của mình và chờ ngày cậu trở về_ Phong nhìn tôi, trên môi thoáng nở một nụ cười.
Nghe những lời hắn nói, trái tim tôi như vỡ vụn, nước mắt không hiểu sao đã lăn dài trên gò má, mặc kệ những giọt nước mắt mặn chát vô tình rơi xuống tôi quay ra ôm chặt lấy hắn, cảm nhận sâu sắc nỗi nhớ ngập tràn trong tim.
- Xin lỗi vì đã để cậu phải chờ….tôi nhớ cậu nhiều lắm….
Phong mỉm cười khẽ vòng tay ôm lấy tôi rồi dịu dàng nâng mặt tôi lên dùng những ngón tay dài mảnh khảnh lau nước mắt cho tôi, tôi nghe trong gió tiếng cậu ấy khẽ thì thầm:
- Tôi cũng nhớ cậu nhiều lắm, Nhiên ơi…
Vị ngọt bất chợt xuất hiện nơi đầu lưỡi của tôi, mở đầu cho một nụ hôn thực sự. Không còn là cái lướt môi thoáng qua như first kiss của năm năm về trước nữa mà là một nụ hôn ngọt ngào mang mùi hương của gió của tình yêu chân thành và của nỗi nhớ kéo dài. Tôi như đắm chìm trong hạnh phúc đê mê, tận hưởng hương vị ngọt ngào của tình yêu. Sự xa cách của năm năm qua đã khiến tình yêu tuổi học trò một thủa của tôi và Phong nồng nàn hơn, ngọt.ngào hơn mặc dù mang trong đó còn có cả vị đắng…
Trên cánh đồng hoa bồ công anh có tiếng một cô gái thì thầm:
- Tôi ghét cậu…đồ du côn
Liền sau đó vang lên một khúc hát dễ thương:
"Con gái nói ghét là yêu
Con gái nói yêu là ghét…………"
Từ bây giờ, tôi sẽ không xa cậu nữa đâu, tên du côn đáng ghét của tôi … Nhiều năm về sau đó:
Một buổi sáng chủ nhật, hôm nay vợ chồng tôi đều được nghỉ, tôi thì ngồi đọc sách trong thư phòng, còn Phong thì ngủ tít mít. Tôi cũng không muốn đánh thức anh ấy làm gì cả, vì có lẽ công việc ở W của Phong nặng hơn công việc ở phòng nghiên cứu của tôi nhiều.
Được một lúc tôi bỗng thấy mỏi mắt, liền bỏ cuốn sách cùng cặp kính xuống và ngóng mắt ra ngoài. Chợt tôi giật mình nghe thấy tiếng nói líu lo vang lên ở cửa phòng:
- Mẹ ơi…mẹ đang làm gì đấy?
Là Vũ, con trai tôi. Tôi mỉm cười nhìn nó và vẫy tay ra hiệu cho nó lại gần, dạo này công việc bận bịu quá, tôi chẳng có mấy thời gian ở nhà chơi với nó. Thằng bé thật dễ thương, mới năm tuổi mà trông đã đẹp trai như vậy rồi. Kiểu này lớn lên chắc chắn sẽ đào hoa không kém bố nó đâu. Tôi nghĩ rồi lấy tay bẹo má nó vui vẻ nói:
- Vũ của mẹ đi học mẫu giáo có vui không?
- Dạ, vui lắm ạ!_ thằng bé toe toét nói.
- Thế Vũ có học được bài hát gì không hát cho mẹ nghe với.
- Ừm…_ thằng bé nhăn mặt ra chiều suy nghĩ rồi chợt reo lên_ A…có một bài, con hát mẹ nghe nhé.
- Ừ, con hát mẹ nghe đi_ tôi cười tươi giục.
- Bố em là du côn,… mẹ em là côn đồ… cả nhà là lưu manh…là lá la_ thằng bé lấy giọng rồi gào một hơi.
Nghe xong bài hát của nó nụ cười trên mặt tôi tắt ngúm, vội đứng bật dậy hỏi nó dồn dập, mặt tím tái lại:
- VŨ….ai dạy con hát bài này hả? Nói cho mẹ biết mau, từ lần sau không được hát bài này nữa.
Thằng bé nhìn khuôn mặt giận dữ của tôi mếu máo nói:
- Là bố dạy con đấy…hức hức…Mẹ đừng mắng con…
- Thôi con nín đi, mẹ không mắng nữa đâu_ Thấy khuôn mặt mếu máo, đáng thương của Vũ, tôi vội xoa đầu trấn an thằng bé rồi lấy hơi hét to:
- TRẦN LAM PHONG…..ANH RA ĐÂY CHO EM…….
Sau khi giọng nói "oanh vàng thỏ thẻ" có sức công phá cả thế giới của tôi vừa phát lên, Phong uể oải bước ra từ phòng ngủ, mái tóc rối bù, che tay ngáp miệng nhìn tôi càu nhàu:
- Em sao thế? Mới sáng sớm đã ầm ĩ rồi, cho anh ngủ thêm chút nữa rồi chốc anh chở hai mẹ con đi chơi.
- Chơi bời gì? Anh ra đây nói rõ chuyện này đi đã_ tôi gắt lên
- Chuyện gì thế? _ Phong nhìn khuôn mặt lộ khí xung thiên của tôi ngạc nhiên hỏi.
- Sao anh lại đi dạy con hát mấy cái bài vớ vẩn thế hả?_ tôi gay gắt
- Bài nào?_ Phong ngơ ngác hỏi lại.
Tôi thở hắt ra một cái rồi quay sang Vũ nói:
- Con hát lại cho bố con nghe đi.
Thằng bé hết nhìn tôi rồi lại nhìn Phong, cuối cùng cũng trệu trạo hát lại: 
- Bố em là du côn,… mẹ em là côn đồ… cả nhà là lưu manh…là lá la.
- Đấy, anh nghe thấy chưa? Sản phẩm của anh đấy_ tôi khoanh tay trước ngực khó chịu nói.
Phong tròn mắt nhìn tôi rồi nhìn Vũ sau đó phá lên cười nói:
- Hahahaha….thì ra là bài này, em hiểu nhầm rồi, anh có dạy nó đâu, tại anh thấy thằng bé hát sai nên chỉ sửa lại cho con nó thôi.
- Như thế thì cũng là dạy rồi còn gì? Anh có biết dạy con không đấy? đáng lí ra khi nghe thấy con hát như vậy anh phải khuyên nó không nên hát thế nữa, hoặc anh có thể dạy con một bài hát khác chẳng hạn như: " bố em là giám đốc, mẹ em là giáo sư, cả nhà đều giỏi giang" _ tôi bắt đầu lên giọng giảng đạo lí
Phong nghe tôi nói liền nhăn mặt nói:
- Không được, thằng Vũ mà hát bài đấy thì bạn bè của nó sẽ bảo nó kiêu và không thèm chơi với nó nữa thì sao?
- Thế bạn bè của nó sẽ nói gì khi nó hát bài hát cả nhà là côn đồ kia? _ tôi hét lên giận dữ
Thấy không khí có vẻ nóng hực hực sắp cháy đến nơi, Phong bèn làm dịu lại bằng cách nói cầu hòa:
- Thôi được rồi, đừng giận nữa, anh dạy lại con là được chứ gì?
Nói rồi, Phong ngoắc tay gọi Vũ đến gần ngồi chổm hổm xuống và nhẹ nhàng nói:
- Vũ này, bài hát vừa nãy ấy, con không được hát nữa nhé.
- Vâng_ Vũ gật đầu ngoan ngoãn nói, mặt hơi xịu xuống.
- Phải thế chứ._ tôi gật đầu hài lòng nói, nở một nụ cười tươi tắn nhìn hai bố con.
Nhưng tôi còn chưa kịp hài lòng được bao lâu thì ngay sau đó Phong đã nở một nụ cười đểu nói với Vũ:
- Nhưng tất nhiên là con có thể hát bài hát đó thoải mái những lúc mà không có mẹ con ở bên.
Nói xong, Phong nhanh tay ôm Vũ rồi cả hai bố con cùng cười khanh khách nhanh chân bỏ chạy ra vườn. Còn tôi thì tức đến trào cả máu vội co giò đuổi theo hét lên:
- Đứng lại đó…Trần Lam Phong..Trần Lam Vũ, hai bố con anh dám hùa nhau bắt nạt em hả….được rồi tối nay hai người sẽ phải ăn món đậu hũ rán cháy đen thui cho mà xem……
- Hahaha..nhanh chân lên, em chậm quá đấy…Vũ ơi, kiếp trước mẹ con là con rùa..hahaha...
- AAAAAAAAAAA…..tức quá…..đứng lại