Bốn chữ “bạn gái của tôi” vang dội trong tai toàn bộ nhân viên có mặt ở nhà hàng, dọa họ sợ hết hồn. Họ biết Hoắc tổng thỉnh thoảng sẽ có vài cô tình nhân, nhưng chưa bao giờ để họ lộ ra ánh sáng thế này, còn chính miệng thừa nhận là bạn gái của mình.

Cơ miệng Lâm Thiếu Kiệt có chút co giật, không nói được lời nào.

Tiêu Linh đứng bên cạnh Hoắc Tư Thần phản ứng càng khoa trương, mắt trợn to nhìn về phía Hoắc Tư Thần.

Không khí lạnh lẽo thổi quét toàn trường, Tiểu Tứ là người đầu tiên lên tiếng:

“Thì ra là thế! Vừa rồi chị Tiêu nói chị ấy làm thư ký, hẳn là thư ký của Hoắc tổng rồi!”

“A, đúng vậy đúng vậy!”

“Ha ha, ra là thế.”

Mọi người vội vàng cười hưởng ứng câu nói của Tiểu Tứ, hy vọng có thể làm giảm bớt tình hình căng thẳng hiện tại.

Lâm Thiếu Kiệt nhìn khuôn mặt ngây ngốc của Tiêu Linh, trong lòng có chút đáng tiếc, nhưng biết được cô là người của Hoắc Tư Thần thì không tiếp tục trêu nữa.

Hoắc Tư Thần đứng ở nơi đó tỏa ra áp lực vô tận, cả đám người đều cảm thấy da đầu tê dại, chỉ có thể cười với anh. Anh nắm tay Tiêu Linh rồi nói:

“Không cần căng thẳng, tôi chỉ đến đưa bạn gái về thôi, các cô cậu có thể tiếp tục vui chơi.”

Nói rồi anh kéo nhẹ tay Tiêu Linh, quăng cho Lâm Thiếu Kiệt ánh mắt cảnh cáo. Bấy giờ Lâm Thiếu Kiệt có khổ không thể tả, chỉ đành sờ mũi xấu hổ, may mà mặt hắn vẫn đang đỏ vì rượu nên không ai phát hiện ra.

Bữa tiệc kết thúc, Tiêu Linh còn chưa kịp trao đổi thêm với mọi người nhiều đã được Hoắc Tư Thần đưa lên xe. Anh sập mạnh cửa lại, quay đầu nhìn cô rồi thở ra một hơi làm cô giật cả mình.

“Anh sao vậy?” Tiêu Linh e dè hỏi.

“Em còn dám hỏi?”

Hoắc Tư Thần giận quá hóa cười, vậy mà người nào đó vẫn chưa hiểu rõ vấn đề, khép nép nói:

“Tôi đâu có làm gì sai trái đâu?”

“Giỏi thật!” Hoắc Tư Thần lên tiếng khen. “Trước kia đã từng nói cô rất gan dạ, không ngờ là ăn gan hùm mật gấu.”

Lần này Tiêu Linh cũng không ngu, nhận ra hình như Hoắc Tư Thần đang ghen, vậy nên có chút bất ngờ mà hỏi thẳng:

“Anh đang ghen?”

Hoắc Tư Thần bị câu hỏi này chặn họng, lời muốn nói sắp tràn ra cũng phải nuốt lại. Anh không nói gì, quay đầu nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Anh không đáp như vậy đã chứng thực được suy nghĩ của Tiêu Linh, cô che miệng nhịn cười, sợ bị anh thấy sẽ giận cô, nhưng mà thật sự là cái bộ dạng ghen tuông của Hoắc Tư Thần quá đáng yêu. Cô hắng giọng cố gắng làm mình bình tĩnh lại:

“E hèm, chúng ta về thôi.”

Tay Hoắc Tư Thần khẽ nhúc nhích, đưa về phía cần gạt rồi khởi động xe, mắt vẫn nhìn bên ngoài. Vừa rồi khi nghe cô hỏi, anh cũng bị dọa sợ. Anh vậy mà đi ghen với cấp dưới của mình? Hơn nữa người ta còn chưa làm gì Tiêu Linh, chỉ mới có ý với cô mà anh đã vậy rồi?

Hoắc Tư Thần nhíu mày, mặt lạnh quay sang nhìn Tiêu Linh rồi đột nhiên nói:

“Tôi không ghen.”

“Được rồi, anh không ghen.”

“Tôi nói là tôi không ghen.”

Lặp lại liên tục như vậy, khiến Tiêu Linh bất lực:

“Đã rõ, đã hiểu, anh không ghen chút nào!”

Hoắc Tư Thần thật sự không chịu được cái biểu cảm “rõ ràng là anh ghen mà nói không” của Tiêu Linh, cắn răng nói:

“Em im lặng đi, đừng nói nữa, tôi mất tập trung.”

Mặc dù anh đã nói vậy, nhưng người nào đó vẫn cứ cười mãi, từ lúc trên xe cho đến khi về nhà, khóe miệng không thể dừng cong lên. Trước khi đi ngủ, Tiêu Linh vẫn còn cười trêu anh, tuy rằng cô chưa từng nói lời nào nhưng cả khuôn mặt, khóe môi, đáy mắt không thể giấu nổi nét cười.

Hoắc Tư Thần nằm trên giường nhìn cô, thấy cô như thường lệ ôm gối ôm vào lòng chuẩn bị ngủ thì nhắc nhở:

“Em tốt nhất không nên cười nữa.”

“Được.”

Tiêu Linh cắn môi nhìn anh, nhưng anh càng nói thì cô càng thấy anh đáng yêu, tất nhiên là lại nhịn cười đến nỗi mặt đỏ lên.

“Tiêu Linh…” Hoắc Tư Thần dùng ánh mắt nguy hiểm nhìn cô. “Ai cũng có giới hạn, em hiểu không?”

“X-Xin lỗi.” Tiêu Linh lập tức đứng đắn lại, ngậm miệng không nói nữa.

Cả buổi bị chê cười, Hoắc Tư Thần sao có thể để yên cho cô được? Anh đưa tay về phía Tiêu Linh, đột nhiên giật lấy gối ôm của cô ném xuống giường, nói:

“Tôi sẽ cho em không cười được nữa.”

Đầu ngón tay Hoắc Tư Thần đưa về phía áo ngủ của chính anh, sau đó cởi từng cúc áo. Tiêu Linh chợt ý thức được anh muốn làm gì, vội vàng tìm cớ:

“Tôi đã xin lỗi rồi mà! Anh, anh không được làm bậy! Tôi đang mang thai!”

“Bác sĩ nói có thể quan hệ.”

Một câu nói đơn giản đánh tan lý do của cô, Hoắc Tư Thần nhanh nhẹn lật người, đem Tiêu Linh đè dưới thân mình.

Đêm, vẫn còn rất dài.