Đường Tư Vũ bị ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm có chút không thoải mái, cô mỉm cười: “Anh xong việc chưa?

 

Đi ăn được chưa?”

 

“Nếu có chuyện gì cầu xin tôi thì một bữa cơm không thể trao đổi được đâu.” Hình Liệt Hàn lập tức nói rõ.

 

Đường Tư Vũ biết chắc chắn một bữa cơm không thể đánh đổi với anh ta nên cô chỉ có thể vào thẳng vấn đề, lựa lời nói: “Tôi muốn hỏi một chút, anh xóa tin đồn của tôi với Kỳ Lương là được rồi sao còn phong sát anh ấy làm gì?”

 

Đôi mắt sâu thẳm của Hình Liệt Hàn toát ra một sự lạnh lùng: “Tôi còn nghĩ cô cầu xin tôi chuyện gì. Hóa ra cô vì người đàn ông này mà tới thỉnh cầu tôi.”

 

Đường Tư Vũ thấy anh nói như vậy liền nhận ra chắc chắn do anh ta làm chuyện đó: “Tôi xin anh bỏ qua cho anh ấy được không?”

 

Hình Liệt Hàn nhìn biểu cảm của cô vì một người đàn ông khác liền gằn giọng: “Cô cầu xin tôi là vì cô thích tên Kỳ Lương đó đúng không?

 

Đường Tư Vũ chớp mắt, người đàn ông này lại hiểu nhầm chuyện này đi đâu vậy?

 

“Không phải, tôi chỉ thay anh ấy cầu xin anh với tử cách là một người bạn mà thôi.” Đường Tư Vũ giải thích.

 

“Cô vừa cười vừa nói với anh ta sau hậu trường, lại còn đánh đàn với nhau. Lần trước cô uống say tại buổi tiệc chúc mừng của Diệp Du, còn ôm anh ta trong thang máy. Đường Tư Vũ, cô thật sự thích anh ta vậy sao?” Hình Liệt Hàn cắn đôi mô mỏng hỏi tiếp.

 

Đường Tư Vũ lập tức chớp chớp mắt, hôm đó mọi chuyện diễn ra sau buổi tiệc cô nhớ không rõ lắm, cô thực sự ôm Kỳ Lương đi ra sao? Vậy nhát định là do cô uống say đứng không vững nên mới ôm anh ấy như vậy.

 

“Tôi với anh ấy chỉ là bạn bè. Xin anh giúp tôi chuyện này với. Bỏ qua cho anh ấy đi! Đường Tư Vũ không muốn dây dưa mãi chủ đề này, chỉ muốn người đàn ông này giúp đỡ.

 

Ánh mắt thâm sâu của Hình Liệt Hàn phức tạp khóa chặt người cô, cho dù anh tin người phụ nữ này không thích anh ta nhưng thấy cô vì người đàn ông khác mà hạ thấp mình đi cầu xin anh, trong lòng anh thấy khó chịu.

 

“Cầu xin cũng phải có thái độ của người cầu xin. Chắc là cô chưa cầu xin ai bao giờ nhỉ! Hình Liệt Hàn không định dễ dàng bỏ qua chuyện này.

 

Đường Tư Vũ híp mắt: “Vậy anh muốn sao?”

 

Quả nhiên người đàn ông này chuẩn bị đưa ra yêu cầu, chỉ cần nằm trong phạm vi chịu đựng của cô, cô quyết sẽ nhẫn nhịn chịu đựng những yêu cầu biến thái của anh ta.

 

“Không thế nào cả. Tôi muốn ngủ trên giường em trong vòng một tháng, hơn nữa em nhất định phải nằm bên cạnh.”

 

Yêu cầu của Hình Liệt Hàn rất rõ ràng, chỉ muốn ngủ cùng cô.

 

Chỉ đơn giản là ngủ cùng bởi vì tối hôm qua anh không thoải mái khi bị chính người phụ nữ này bỏ rơi.

 

Đường Tư Vũ như sắp điên lên, người đàn ông này quả nhiên rất độc ác, cô cắn môi nói: “Có phải chỉ là ngủ cùng thôi không?”

 

“Đúng, ngủ cùng!” Hình Liệt Hàn nói hai từ này vô cùng ấm áp.

 

“Tôi nói trước, anh ngủ chỗ anh, tôi ngủ chỗ tôi, cấm được làm những chuyện khác.” Đường Tư Vũ lạnh lùng nói.

 

Hình Liệt Hàn không ngờ rằng cô lại nói mắt điều kiện ấy.

 

“Được! Chỉ cần ngủ cùng cô trên chiếc giường đó là được. Đây chỉ là một yêu cầu thôi, còn một yêu cầu nữa.”

 

Đường Tư Vũ trợn mắt, tức giận nhìn anh chằm chằm: “Lấy đâu ra mà lắm điều kiện thế?”

 

“Vậy rốt cuộc em có muốn tôi bỏ qua cho tên Kỳ Lương đó không? Em phải biết, tôi có thể cho anh ta cả đời này không quay trở lại ngành này nữa đâu.”

 

“Anh…được thôi! Nói đi, điều kiện thứ hai là gì?” Đường Tư Vũ nhẫn nhịn sự đáng ghét của anh.

 

Hình Liệt Hàn thú vị nhìn cô, suy nghĩ: “Ăn cơm trưa cùng tôi trong vòng một tháng, chỉ cần tôi gọi lúc nào em cũng phải tới.”

 

“Tôi mời không nồi trong một tháng đâu?”

 

Đường Tư Vũ hừ giọng.

 

“Ai nói em mời? Ngồi ăn cùng tôi là được.

 

Yêu cầu của tôi cũng không cao, chỉ cần một tháng ăn ngủ cùng em mà thôi.”

 

Mà thôi? Đường Tư Vũ thật sự muốn tát thêm một phát nữa vào gương mặt điển trai của anh ta.

 

Người đàn ông này không biết “vừa vừa phải phải” nghĩa là gì à?

 

Được thôi! Ăn cùng thì cô ăn, còn ngủ cùng thì thiệt thòi cho con trai vì phải ngủ với họ trong vòng một tháng.

 

“Được. Tôi đồng ý. Cấm được thêm yêu cầu nào nữa.” Đường Tư Vũ nghiền răng.