Chương 114

“Ăn cơm đi.”

Rất lâu sau, Cố Chí Thanh mới nặng nề nói ra ba chữ này, giọng nói có hơi thê lương.

Từ Hải Đường để ý được, lão già này như một con sư tử, cứ đứng sừng sững không ngã. Vừa rồi, sau khi Cổ Thành Trung đưa ra quyết định này, dường như ông ta hơi khom xuống, lộ rõ vài phần già nua.

Bề ngoài, trông bữa cơm này có bầu không khí rất hòa thuận, nhưng cô ta biết, màn tranh giành cấu xé lẫn nhau rất dữ dội.

Cô ta không thích cảm giác này, luôn cảm thấy nó chất chứa quá nhiều mưu tính. Sau bữa cơm, ông không để bọn họ về mà bảo ở lại một đêm, nhằm tăng thêm tình cảm. Hứa Trúc Linh nhất định có ám ảnh về nơi này, nên không dám tùy tiện đi lung tung.

Người giúp việc đến nói ông muốn cô đến thư phòng uống trà.

Lúc cô đến, ông đang luyện chữ, vẫn có thể nhìn ra được phong thái của ông.

“Bác trai.”

Cô lễ phép chào.

“Ngồi xuống đi, đừng cẩn trọng quá, cứ coi ở đây như nhà mình.”

“Vâng.”

Cô đáp nhẹ một tiếng, sau đó ngồi xuống, cũng nhìn thấy nét bút cuối cùng của ông.

Ông viết một chữ “gia”* (gia trong gia đình) Chữ này rất đẹp, hoàn toàn có thể đóng khung treo lên, nhưng ông nhìn rồi lại thở dài, như đang có tâm sự chồng chất. Trà này, trông không ngon như vậy.

Cố Chí Thanh chuẩn bị pha trà, Hứa Trúc Linh không dám để người lớn làm nên đã tự mình làm.

Ông thấy thủ pháp của cô rất thành thạo nên vô cùng ngạc nhiên: “Con biết pha trà?”

“Trước đây ở nhà có khách đến, con đều là người pha trà, ai cũng nói trà nhà con rất ngon.” Hứa Trúc Linh không khỏi tự hào, nói.

Cố Chí Thanh cười, nhìn thấy cô, tâm trạng cũng không còn tệ nữa.

“Hứa Đức Thắng lại nuôi được một cô con gái tốt thế này, chỉ tiếc là ông ta lại không trân trọng con, xem con như mắt cá.”

“Nhưng chú ba Cố lại phát hiện ra con là một bảo bối, điều này cũng giống như viên ngọc trai, dù ở đâu thì cũng sẽ phát sáng.”

Cô không hề dè dặt mà tự khen bản thân mình.

Chẳng phải có câu, quá khiêm tốn thì chính là tự đại sao, nhưng cô chưa từng khiêm tốn.

Ưu điểm vốn có hạn, có thể phát huy cái nào thì phải phát huy cái đó.

“Con qua đây, có chuyện hỏi con, tình cảm của con với thằng Ba thế nào rồi?”

“Rất tốt ạ, trước đây cãi nhau một lần, nhưng làm hòa rồi ạ, tình cảm còn tốt hơn cả trước nữa.”

“Vợ chồng trẻ thì phải có chút khó khăn trắc trở mới ngày càng tốt hơn được. Trúc Linh à, nếu sau này thằng Ba có làm chuyện gì điên cuồng, làm tổn thương bản thân, cũng làm tổn thương người nhà, người ngoài không khuyên được, con nhất định phải khuyên nó đấy.”

“Bác trai, bác nói thế là có ý gì ạ?” Hứa Trúc Linh có hơi không hiểu.

Lẽ nào sau này Cố Thành Trung sẽ làm tổn thương người nhà của anh?

“Bác nợ thằng Hai và thằng Ba quá nhiều, từ nhỏ hai đứa đã không ở bên cạnh, không dễ gì mới trưởng thành rồi đón về, nhưng lại gặp vận hạn. Thằng Ba vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái chết của thằng Hai, bác sợ nó ngày càng lún sâu vào con đường này, đến cuối cùng lại chìm trong bùn mà không thoát ra được.”

“Giữa cha con bác có khoảng cách, bác nói chưa chắc nó đã nghe, sau này phải trái đúng sai, còn cần con phải nhắc nó. Nó thì người trong cuộc nên không rõ, nhưng bác nghĩ người đứng ngoài sẽ hiểu rõ, con nhất định biết được cái gì là phải trái đúng sai”

Chủ đề này của Cố Chí Thanh hơi nặng nề, ép cô hơi khó thở.

Phải trái đúng sai…

Sau này Cố Thành Trung sẽ phạm sai lầm sao?

“Bác trai, mặc dù con không hiểu lắm, có thể là vì con ngốc quá. Nhưng con sẽ dốc hết sức mình để chăm sóc cho Cố Thành Trung nếu anh ấy thực sự làm sai chuyện gì, con sẽ không khoanh tay đứng nhìn, con cũng không thể nhìn anh ấy hủy hoại bản thân mình. Cho nên, bác yên tâm, con nhất quan tâm đến anh ấy.”

“Có lời này của con, bác cũng yên tâm rồi. Cháu gái, đứa con trai này của bác vẫn còn nhiều khi bướng bỉnh, có thể bây giờ con chưa thấy, sau này đừng có ruồng bỏ nó.”

“Bướng bỉnh? Trong những người đàn ông con gặp, không ai có tính tình tốt hơn Cổ Thành Trung cả! Giống như bông vậy, dùng hết sức để đánh cũng không đau không ngứa. Cãi nhau với anh ấy mới là nhạt nhẽo nhất, dù sao thì miệng mồm anh ấy cũng lém lỉnh lắm, con nói không lại anh ấy, cũng..”

Cũng đã hôn anh luôn rồi, rất tuyệt!

“Con… Người con nói là con trai bác à?”

Cổ Chí Thanh tỏ vẻ nghi ngờ, đứa con trai này của ông tính cách kì quặc, vui buồn thất thường, hơn nữa thủ đoạn trong kinh doanh cũng vô cùng tàn nhẫn.

Ở khu thương mại thủ đô, nghe đến tên của anh, người ta đều có vài phần nể nang.

Anh giống như Diêm Vương, ăn thịt người không cần nhổ xương.

Nhưng Hứa Trúc Linh lại nói tính tình anh rất tốt?

“Đúng vậy ạ, chính là chú ba Cố.”

“Có thể bác nuôi một đứa con trai giả rồi, không nghe lời ông già này, chỉ nghe lời vợ thôi.”

“Dạ? Là ý gì ạ?”

Hứa Trúc Linh vẫn không hiểu.

Lúc này, có người đẩy cửa bước vào.

“Đương nhiên con phải nghe lời vợ rồi, chẳng phải đây là lời dạy của tổ tiên nhà họ Cổ sao? Lấy chồng không theo chồng, lấy vợ phải theo vợ.”

Cổ Thành Trung bước lên trước, vòng tay ôm eo Hứa Trúc Linh, kéo nhẹ cô vào lòng.

Hứa Trúc Linh muốn giãy ra nhưng không làm sao thoát được, chỉ có thể đỏ mặc nhìn ông đang xem chuyện cười.

“Sao con lại đến đây, chẳng lẽ sợ bố bắt nạt vợ con à?”

Ông không vui nói.

“Không đến mức như thế, con sợ cô vợ chưa cưới này của con không hiểu chuyện sẽ làm hỏng mất sự hào hứng của bố.”

Anh sợ ông sẽ nói mấy vấn đề sâu xa, làm tăng gánh nặng cho Hứa Trúc Linh.

Trái tim cô vợ nhỏ của anh còn dễ vỡ hơn cả thủy tinh, không thể chịu được áp lực.

Áp lực lớn là đầu sẽ hỏng ngay.

Để sửa được đầu cô, anh phải rất khổ tâm đấy.

“Được rồi được rồi, không còn sớm nữa, vợ chồng hai đứa làm gì thì làm đi, ông già này còn phải uống trà dưỡng tính nữa”

“Ngủ ngon.”

Cố Thành Trung nói một câu, sau đó kéo.

Hứa Trúc Linh đi, Hứa Trúc Linh cũng vội nói một tiếng.

Sau khi đi ra, anh không đưa cô về phòng mà đi thẳng lên tầng.

Cô không khỏi có hỏi ngạc nhiên, nói: “Không phải đi ngủ à?”

“Đưa em đi xem vài thứ.”

Cuối cùng bọn họ đến căn phòng trên tầng cao nhất, gác lửng rất lớn, hai người đứng bên trong mà không hề chật.

Ở đây có kính viễn vọng, có một lỗ tròn nhỏ nhô ra ngoài, có thể xoay ba trăm sáu mươi độ để quan sát mọi hướng Còn có tủ sách, thảm và chiếc giường nị “Đây là chỗ nào?”

“Đây là lãnh địa riêng của anh, những thứ này đều là từ lúc anh còn nhỏ, sau này anh với anh hai ra nước ngoài, căn phòng bị bỏ trống lâu ngày, một số thứ bị hỏng phải sửa lại. Một số thứ hư hại, còn một số thì được chuyển lên.”

Hứa Trúc Linh gõ vào kính viễn vọng, thật sự có thể thấy được những ngôi sao, hơn nữa còn có cảm giác khoảng cách được kéo gần lại Nhưng cô không hiểu về thiên văn lắm, Cố Thành Trung giải thích từng cái một, đâu là cũng Nhân Mã, đâu là cung Thiên Bình, đâu là sao Bắc Đẩu.

Giọng nói gợi cảm và êm dịu của anh vang lên bên tai, hay đến như vậy.

Hơi thở thổi vào tai cô khiến cô tê dại, cả người không còn sức lực.

“Trên trời còn một ngôi sao nữa, chắc chắn em chưa từng thấy”

“Sao gì?”

“Em lại đây.”

Anh nhẹ nhàng nói.

Hứa Trúc Linh đến gần anh, cuối cùng lại được anh ôm vào lòng, tai dán vào ngực mm “Trái tìm ở trong ngực anh hoàn toàn thuộc về em. Trên trời luôn có hàng ngàn hàng vạn vì sao, nhưng trái tim của anh chỉ có một, em phải bảo vệ nó cho tốt, đừng làm nó đau”