"Được rồi em mau đi ngủ đi!"
"Um, chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Khánh San trở mình cuộn tròn chưa bao lâu đã dễ dàng chìm vào giấc ngủ sâu, Quỷ Thất nằm cạnh nhẹ nhàng vuốt gương mặt nhỏ xinh đẹp không tì vết, lòng có chút buồn bã trống rỗng.

Hình như bé mèo quá hút người rồi, lơ là một tí sẽ bị bắt mất mất.
Vậy là một tuần trôi qua, cô cũng sắp được đi học lại rồi, nhưng anh lại khó chịu, gần tuần Khánh San bị giam lỏng, không thể đi đâu đến cả đi học cô sợ sẽ không đi được mất.
"Tối này tôi có một chuyến đi Nga có lẽ sẽ về trễ."
"Đi Nga sao? Anh tính đi trong bao lâu." Khánh San hai mắt sáng.

rực đợi chờ câu trả lời
"Không biết được lâu nhất là một tuần." Quỷ Thất vừa sửa soạn lại đồ vừa nói mà không để ý đến ánh mắt rất vui khi nghe anh vắng nhà kia.
"Đi ngay sao?"
"Ừ, không nở?" Quỷ Thất xoa đầu Khánh San nuông chiều hỏi.
"Ừ không nở." Khánh San đáp lại ngay lập tức, người ta nói câu nói dối không chớp mắt là đây chứ đâu.
Gần một tuần nay Khánh San bị giam lỏng sắp ngạt chết rồi, lấy đâu ra hai từ không nở? Thật ra là cầu mong anh đi thật nhanh thì tốt hơn, chỉ là sợ Quỷ Thất thôi chứ không lòng vui đến nỗi không thể nhảy cẫng lên mà cười.


Đến giờ bay rồi, anh thu xếp hết đồ chuẩn bị bước đi, Khánh San liền nhập vai ảnh hậu diễn một màn nước mắt đau buồn, trong lòng anh có chút vui.

Quỷ Thất chưa bước ra ngoài cửa được mấy bước thì bóng cô đang nhảy múa vui mừng sau lưng anh.

Quỷ Thất thấy không đúng liền quay lại thì chỉ thấy cô buồn bã vẫy tay chào anh.
"Không lẽ…ảo giác sao?"
Ở nước Nga, anh chăm chú làm việc, ngày đêm soạn thảo phương án hợp tác cứ nghĩ đến hình ảnh buồn bã của cô, Quỷ Thất sợ Khánh San nhớ anh mà không màng sức khỏe mau mau làm xong việc để về bên cô.
Cuốc cùng hợp tác đã thành công rồi chưa mất hai ba ngày đã có thể về nước.

Còn ở phía khác Khánh San thoải mái buông xõa, không còn những lễ nghi buộc chặt, không có Quỷ Thất thật sự dễ chịu không còn sợ hãi hay để ý đến ánh nhìn của anh ta nữa.
Khánh San bước vô tủ đồ của anh lục phá, chốc lát căn phòng đã là một bãi chiến trường, cô đã kiếm thấy một chiếc áo sơ mi trắng rất dễ thương, lâu rồi không không được mặc bộ đồ nào thoải mái liền lấy nó mặc vào,
"Thật dễ chịu, không có anh ta thoải mái hơn nhiều."
Cô bước ra hành lang trước lan can, đây toàn những cây hoa trà thơm ngát đỏ chói với sự se lạnh gió thổi nhẹ nhàng khẽ luồn qua mái tóc tóc đẹp của Khánh San mà đùa nghịch.
"Các cô đang tỉa cây sao?"
"Dạ! Nhưng mấy cây này rất mắc tiền và khó chăm sóc, chúng tôi không biết tỉa thế nào."
"Ta có từng học qua, hay đưa ta đi!"
"Thiếu…phu nhân nếu để cậu chủ biết được sẽ trách phạt."
"Không sao đâu!"
Khánh San với các ngón tay thon gọn cùng chiếc kéo bén lướt qua, từng chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống, chốc lát những chiếc cây như được lột xác mà trở nên lung linh xinh đẹp.
"A thiếu phu nhân thật giỏi!"
"Không có gì, học chút là có thể làm được, tất cả lui xuống đi ta chăm cho."
"Dạ!"
Khánh San vui vẻ tưới nước cho những cái cây nhỏ bé xinh xắn, ánh nắng mặt trời buổi sớm chiếu vào tạo ra những chiếc cầu lòng nhỏ, phong cảnh thật thơ tình, trong làn gió nhẹ nhàng cô cất lên tiếng hát trong trẻo, là một bài ca tiếng pháp.
“Hay thật, biết cô ấy biết nói nhiều thứ tiếng nhưng không ngờ nói lại hay như vậy”
Khánh San vui vẻ vừa hát vừa tưới cây nhưng cô bây giờ chả khác gì một thiên thần mang lên mình một sự thuần khiết mê người.

Quỷ Thất và Hàn Thiên nhìn đến ngây người.
“Thiếu phu nhân đẹp quá” Hàn Thiên lỡ lời mà thốt ra lời trong lòng mình.

Quỷ Thất thấy vậy liền trừng mắt nhìn Hàn Thiên, và bản thân cũng nhận ra không phải mình anh thấy vẻ đẹp này nên liền có chịu khó chịu.
Hàn Thiên sợ hãi liền thu lại ánh mắt của mình: "thật không dễ sống mà", Quỷ Thất bước lẹ lên lầu.
"Không ngờ em thích cỏ cây như vậy!"
“Không phải một tuần mới về sao…” Khánh San hoảng hốt khi thấy anh đột nhiên xuất hiện, bình nước trên tay cũng xém mà tuột mất.
Quỷ Thất im lặng liếc mắt đánh giá một lượt: “Dám mặc mỏng như vậy.

Không sợ lạnh sao?"
Nói xong Khánh San liền nhìn lại bản thân liền có chút ngượng ngùng, còn anh thì lâu không gặp được vợ nên rất là nhớ a?
Quỷ Thất liền bế cô lên đi lại vào trong phòng, Khánh San vội đáp: "Đừng người tôi toàn đất, bẩn"
"Hử? Áo tôi sao, bẩn rồi phải đền đó!" Quỷ Thất giả bộ không hiểu ý Khánh San mà cười nhẹ nói
"A…, x...in lỗi!"
Bước vào phòng, căn phòng đã bị con mèo nhỏ phát nát rồi thật không ngoan, Quỷ Thất thật không ngờ lúc không có anh cô lại hoạt bát như vậy, nhưng cô mặc áo của anh rất đẹp,
"Chiều đi mua áo đền tôi! Mèo nhỏ ở nhà không ngoan, nghịch thật đấy."
Khánh San ngượng cả mặt thật không kiếm chỗ nào chui, nhìn hành động này của cô thật quá dễ thương rồi.
"Em thích cây như vậy liền mua cho em một vườn riêng!"
"Thật sao?"
"Ừ!"
Cái này cũng quá bá đạo rồi!
....
Mới đó chiều tà đã xuống che phủ cả bầu trời, khoác lên mình là màu đỏ vàng ấm nóng, Khánh San được Quỷ Thất đã đi mua ít đồ, một người cao thượng như vậy lại chịu theo sau cô mua đồ, Quỷ Thất và cô bước tới đâu là những cặp mắt hâm mộ lẫn ghen tỵ chen nhau gắn lên người Khánh San và anh.


Nói đi mua áo cho Quỷ Thất thì cũng không đúng vì cả xe chất đầy đồ anh mua cho cô, chỉ cần Khánh San nhìn qua, thích cái nào đều được anh mua về.
Hai người mua đồ mệt cả người cuối cùng cũng dừng lại ở tiệm quần áo.
"Ha, mệt thật đấy."
Quỷ Thất nhẹ nhàng gõ mũi cô cưng chiều: "Mệt thì lần sau không đi nữa!"
"Haha, thật ra cũng rất vui!"
"A...cái áo đó đẹp quá, anh mau thử tôi xem."
"Lấy xuống cho cô ấy!"
"Anh mau thử đi."
Cô vừa dứt lời các nhân viên nhanh chóng lấy đúng số đo của Quỷ Thất kiến cho Khánh San có chút bất ngờ.

Anh bước ra thật đúng là quá đẹp rồi, như viên ngọc phát sáng ai nhìn cũng muốn chảy máu mũi, Khánh San có chút không vui như muốn giấu đi.
"Ha thiếu phu nhân thật tinh mắt, mặc rất đẹp."
Quỷ Thất nghe được rất hài lòng, ba từ thiếu phu nhân này quá dễ nghe rồi!
"Được, vậy mua hết đi!"
"Dạ!".