Liên tiếp mấy ngày liền Đường Lãnh Phong không về nhà , Dư Vũ Lam thì lặng yên ở trong phòng . Người giúp việc trong nhà đều đặn mang cơm cho cô nhưng cô chỉ ăn một chút rồi để đó , có lúc còn không động đến . Cô không biết và cũng không muốn biết anh đã đi đâu và làm gì. Cô chưa từng bước ra khỏi căn phòng màu lam (đồ dùng và đồ trang trí đều là màu xanh lam và màu trắng ) , mọi người không ai biết cô ở trong phòng làm gì , những người giúp việc mỗi khi mang cơm lên chỉ thấy cô ngồi yên lặng bên cửa sổ sát đất , trong phòng lại xuất hiện giá vẽ , cọ , màu và một số bức tranh . Cô đơn giản là vẽ ra những bức tranh đầy màu sắc nhưng lại có một nét gì đó đượm buồn. Như thường ngày , cô đang cắm cúi vẽ cảnh ngoài trời . Ngày hôm nay lại có mưa , mưa rơi tầm tã trên khắp tòa nhà xa hoa , lộng lẫy.

*Cạch...* - Tiếng mở cửa phát ra , Dư Vũ Lam vẫn yên lặng đưa cọ lên tô , chỉ nghĩ rằng lại có người mang cơm đến .

"Em rất thích vẽ !?" - Một thanh âm lạnh lẽo vang lên , khiến cho cả căn phòng như rơi vào hố băng , tay cô bất động một lúc , lấy lại bình tĩnh , cô từ từ quay đầu lại. Một dáng người cao to đứng trước cửa , mái tóc màu nâu , cặp mắt đen láy sắc bén như nhìn thấu tâm tư người khác , đôi lông mày rậm thoắt ẩn thoắt hiện dưới phần tóc mái gọn gàng. Ẩn dưới cái mũi cao là đôi môi mỏng , khi nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của cô lại khẽ nhếch lên một cách hời hợt . Đường Lãnh Phong khoác trên mình bộ Âu phục màu xám , cà vạt được thắt ngay ngắn , thẳng tắp , hai tay đút vào túi quần , dáng vẻ vô cùng cao ngạo , anh chậm rãi bước đến gần cô , anh nghiêng đầu , lại cất tiếng nói "Em gặp quỷ hay sao ?"

"Không phải." - Dư Vũ Lam điềm đạm trả lời.

"Em sợ tôi ?"

"Phải."

"Rất thành thật ! Tôi còn tưởng em là người không biết sợ !?"

"Là con người , ai cũng phải biết sợ..." - Dừng lại một chút , cô đưa mắt nhìn anh , không chút sợ hãi nói tiếp "Kể cả anh."

Khóe môi Đường Lãnh Phong khẽ nhếch lên , anh đưa tay nâng cằm cô , nở nụ cười mỉa mai , châm biếm "Em thật không biết sợ là gì sao ? Nếu em đã nói là sợ tôi. Vậy mà dám trả lời kiểu này nữa sao ?"

"Tuy tôi sợ anh , nhưng không có nghĩa là tôi phải hạ thấp mình với anh." - Dư Vũ Lam cương quyết nói .

"Được . Vậy tôi sẽ cho em nếm thử cảm giác như thế nào là sợ và như thế nào là hậu quả khi chống đối tôi."

"Kể từ hôm nay , em sẽ là người hầu riêng của tôi. Còn nữa , đừng nghĩ đến việc bỏ trốn , vì nếu tôi biết được , tôi sẽ cho em nếm thêm mùi vị của địa ngục." - Dứt lời , Đường Lãnh Phong cúi người hôn lên môi cô , một nụ hôn thật sâu , không cách nào chống cự , Dư Vũ Lam đành đứng im , trong lòng đầy căm phẫn . Một hồi lâu , cô mới đẩy được anh ra , khóe miệng anh lại nở một nụ cười nhạt , rồi quay lưng bỏ đi.

Dư Vũ Lam tức giận đưa tay chùi miệng , trong lòng cô , lửa giận đang dâng lên , đôi mắt màu nâu nhìn về phía cánh cửa đầy căm phẫn ! "Đường Lãnh Phong , anh đừng tưởng tôi dễ bắt nạt."....

Dư Vũ Lam dậy rất sớm , cô cầm bộ đồ của người hầu gái đi vào phòng tắm để thay , tối hôm qua đã có người đưa cho cô và căn dặn rất nhiều thứ "Ông chủ là người rất khó tính , mỗi buổi sáng ngài ấy thường dùng cà fê hay trà xanh thay cho phần cơm sáng . Ngài ấy rất ít khi ăn sáng. Nhiệm vụ của cô là chuẩn bị mọi thứ cho ông chủ như : bữa sáng , trưa , tối , don dẹp , dặn đồ , quét dọn phòng của ngài . Nhưng tuyệt đối không được chạm vào bất cứ thứ gì trong phòng của ông chủ." - Lời của lão quản gia già vang lên trong đầu cô. Dư Vũ Lam lười biếng mở cửa phòng . Đây là lần đầu tiên cô bước ra khỏi phòng . Chậm rãi bước xuống cầu thang , cô đi vào phòng ăn , chỉ cần pha cà fê là được rồi phải không ? Việc này quá đơn giản !

"Ai da . Thật không ngờ anh lại có thể nói như vậy đó."- Một giọng nói nhõng nhẽo vang lên từ ngoài phòng ăn. Đường Lãnh Phong ôm eo một người phụ nữ lạ bước vào trong bếp. Kéo chiếc ghế ngồi ở vị trí đầu bàn , anh thong thả ngồi xuống .

"Ngài muốn dùng gì cho bữa sáng ?" - Dư Vũ Lam quay mặt lại. , chào anh một cái rồi cất tiếng.

"Như bình thường !" - Anh lạnh nhạt nói .

"Vậy còn cô?" - Lại quay sang người phụ nữ trang điểm lòe loẹt , người cứ như không xương , luôn dựa vào người của anh .

"Một phần ăn nhẹ là được rồi !" - Cô ả cất tiếng . Vô cùng kiêu kì và khó chịu , đó là tình nhân của anh đưa về vào tối hôm qua tên là Kỷ Hiểu Oánh . Cô cũng nhận ra được thái độ đó , nhưng cũng chẳng quan tâm rồi quay mặt đi.

Lát sau một ly cà fê đặt xuống bàn của anh . "Mời ngài . "

"Nè . Của tôi đâu ?" - KyHiêủ Oánh cất giọng chanh chua ., vô cùng bực tức .

"Đầu bếp đang chuẩn bị ạ."

"Tại sao cô không làm ? Chẳng lẻ cô không phải là người hầu sao ?"

"Tôi...."

"Cô ấy là người hầu tôi . Không phải của cô." - Đường Lãnh Phong lạnh nhạt cất tiếng . Đưa ly cà fê lên nếm thử dường như rất vừa lòng khiến khóe miệng anh chợt giương lên.

"Phong...." - Cô ả bất mãn hậm hực . Anh nhàn nhạt liếc một cái khiến cô ả giật nảy mình. Sợ hãi im bặt.

"Không cần ăn nữa . Đi khỏi đây đi."

"S...sao !???" - Kỷ Hiểu Oánh ngỡ ngàng . Vội vã nài nỉ "Phong , em..."

"Vẫn câu nói đó . Tôi không thích lặp lại." - Thanh âm Đường Lãnh Phong chùn xuống , đủ biết anh đang không vui. Cô ả liền đứng lên bỏ đi , trước khi bỏ đi cũng quên quăng cho cô một cái liếc lạnh người. Dư Vũ Lam khó hiểu nhìn anh , sao anh đột nhiên tốt bụng vậy . Còn nói giúp cô ?

"Đừng nghĩ là tôi giúp em." - Anh nhàn nhạt nói . Tuy không nhìn cô nhưng anh cũng đủ biết cô đang nghĩ gì . Dư Vũ Lam giật mình , bị anh nhìn thấu tâm tư khiến cô không vui , quệt mồm nói "Tôi biết rồi." Rồi quay sang dọn dẹp mọi thứ . Đặt ly cà fê xuống bàn , anh đứng dậy rời khỏi phòng ăn .

Dư Vũ Lam nhìn bóng dáng anh dần dần khuất sau bức tường có chút khó hiểu , con người anh thật kì lạ . Cô chầm chậm bước lên tầng hai , dù sao cô cũng không còn việc gì để làm. Gần cuối dãy hành lang tầng hai , có một căn phòng với cánh cửa màu hồng . Đó la cánh cửa duy nhất có màu hồng ở trong căn nhà này. Dư Vũ Lam chầm chậm bước lại , cánh cửa chỉ khép hờ . Cô đẩy nhẹ cửa đi vào , trong phòng treo đầy những bức ảnh của 2 người phụ nữ , 1 trẻ một trung niên , nơi đây được trang trí đơn giản và giống phòng con gái . Chiếc giừơng êm ái , bàn trang điểm , rèm cửa và cả những con thú nhồi bông ngộ nghĩnh dễ thương . Dư Vũ Lam đưa tay cầm khung hình trên mặt bàn lên xem . Bên trong hình là người con gái mái tóc vàng cùng đôi mắt to tròn ẩn dưới hàng mi cong vút , trên khuôn mặt xinh đẹp ấy hiện lên nụ cười hạnh phúc , đằng sau là người con trai anh tuấn ôm ngang hông cô gái tóc vàng. Người con trai ấy là Đường Lãnh Phong !? Dư Vũ Lam cầm tờ giấy sau khung hình , không khỏi ngạc nhiên khi cô đọc xong dòng chữ ngay ngắn.

Vũ nhi , hôm nay là sinh nhật của em , anh tặng em con gấu bông mà em thích nhất ! Vũ nhi , chúc em sinh nhật vui vẻ.

20.4.2004

Vũ nhi , chúng ta không phải anh em ruột , em cũng biết đúng không ? Vũ nhi , anh yêu em . Anh chưa từng xem em là em gái . Đối với anh , trong cuộc đời này anh chỉ yêu mình em.

25.5.2004

Dư Vũ Lam mở to mắt khi thấy những dòng chữ do Đường Lãnh Phong viết vào mười năm trước , anh đã yêu cô em gái không cùng huyết thống ấy . Cô ngây người nhìn , thì ra anh cũng giống như bao người khác , cũng biết yêu thương một ai đó ? Cô cứ tưởng anh là người lạnh lùng , lãnh khốc thật không ngờ anh lúc trẻ cũng đã từng yêu một người . Đặt khung hình xuống bàn , đôi mắt cô vô tình nhìn thấy quyển sỗ cũ được giấu sau tấm gương lớn trên bàn , cô đưa tay cầm lên , dù biết nếu để anh biết được cô sẽ gặp rắc rối , nhưng sự tò mò lại lấn áp nỗi sợ hai của cô . Dư Vũ Lam hít một hơi thật mạnh , sau đó lật từng trang , dù sao anh cũng đã đi làm , trên tầng hai lại không có ai , không cần phải sợ . Dư Vũ Lam tự trấn an lòng mình . Ngón tay thon dài xinh đẹp lật liên tục nhưng trang giấy cũ đã phai màu , những gì cô đọc được trong quyển sổ ấy khiến lòng cô thật rất xót thương , câu chuyện của cô gái tên Vũ Nhi ấy rất đáng thương .

“Được gia đình họ Phong nhận nuôi , mình quả thật hạnh phúc và may mắn , dù biết rằng điều này là không thể nhưng mình đã trót yêu anh Lãnh Thần….”

23.3.2004

Hôm nay anh Lãnh thần đã nói là anh ấy yêu mình , khiến cho tim mình rất hạnh phúc không ngờ anh ấy lạ đáp lại tình cảm của mình.

Anh Lãnh Phong đã phát hiện ra mình và Lãnh Thần yêu nhau , không hiểu vì sao anh ấy lại rất tức giận , lại còn ngăn cấm , mẹ thì không nói gì nhưng cớ sao anh ấy lại phản đối ?

25.3.2004

Phải làm sao đây mình đã bị Lãnh Phong nhốt rồi , Lãnh thần cũng bị anh ấy đánh đập . Bây giờ mình mới biết anh ấy yêu mình…Mình thực rất sợ , sợ rằng anh ấy sẽ giết chết Lãnh Thần . Mình phải làm sao ?

……

30.3.2004

Hôm nay mình và Lãnh Thần sẽ cùng nhau bỏ trốn , nhất định mình sẽ rời khỏi đây . Cả đời mình chỉ có mình anh Lãnh Thần ,…

Đến cuối trang , đột nhiên dòng nhật kí bị đứt quãng , 1 trang tiếp theo đó bị xé mất . Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Chợt 1 bức ảnh bị rơi ra từ quyển sổ , Dư Vũ Lam cúi người nhặt lên , đó là bức ảnh chụp 1 gia đình , có Đường Lãnh Phong , mẹ của anh , Đường Vũ Nhi và còn có một người con trai trẻ hơn anh đứng bên cạnh Đường Vũ Nhi , người đó chắc hẳn là Đường Lãnh Thần , đằng sau bức ảnh lại thêm nhưng dòng chữ nữa

“Vũ Nhi , sao em không yêu anh ? Tại sao lại chọn Lãnh Thần ? Anh yêu em nhiều hơn em ấy mà , tại sao hai người lại cùng nhau bỏ trốn , nếu không phải cả hai bỏ trốn anh cũng không cần phải phái người đuổi theo … thì em và Lãnh Thần sẽ không chết…”

Dư Vũ Lam ngớ người , là do anh đã hại chết hai người họ , anh nhẫn tâm vậy sao ? Ngăn cấm họ , truy đuổi họ ? Đường Lãnh Phong thực quá nhu nhược và độc đoán…nhưng….anh cũng chỉ vì quá yêu cô ấy… Dư Vũ Lam chợt thở dài…anh không đáng trách…!???

“Cô làm gì ở đây ?” – Thanh âm lạnh lẽo vang lên từ sau lưng cô , Dư Vũ Lam giật mình quay lại , vội giấu quyển sổ kia đi . Ngay lúc này , đôi mắt anh đục ngầu , anh đang rất tức giận . Cả người cô bất động , sợ đến mức không thể trả lời câu hỏi của anh . Đường Lãnh Phong chầm chậm bước đến gần , chưa bao giờ vô nhìn thấy anh như vậy , cả người toát ra sát khí , hệt như quỷ dữ . “Chẳng phải tôi đã nói là không được chạm vào đồ của tôi ?”

“Tôi…”

*Pặc…. – Bàn tay to khỏe hung hăng bóp chặt cổ của Dư Vũ Lam , cơ hồ có chút mạnh bảo mà khiến xương tay phát ra nhưng tiếng kêu răng rắc ghê rợn , Vẫn vẻ mặt lãnh khốc , Đường Lãnh Phong một lần nữa cất tiếng “Cô dám để lời nói của tôi ngoài tai ?” - Bàn tay không chút thương tình càng bóp chặt cổ cô , Dư Vũ Lam khổ sở vùng vẫy , đưa tay cố đẩy tay anh ra , khó nhọc nói “Tôi…tôi…không cố ý…tôi xin lỗi…vì…vì..v…”

“Im ngay !” – Tiếng gầm hung tợn vang lên tiếp theo đó là hành động đập mạnh ca cơ thể yếu mềm vào tường . Quản gia nghe tiếng hét của anh vội chạy lên thì đã thấy cảnh tượng kia. Anh nắm chặt hai bả vai của cô mà bóp chặt , rít lên từng chữ "Chết tiệt , ai cho phép cô tự tiện vào đây ?"

Dư Vũ Lam đau đớn , hai bên vai truyền lên cơn đau khủng khiếp , lực của anh rất mạnh như muốn bóp nát vai cô "Tôi không cố ý , tôi...không nói dối ! Tôi không cố ý đọc những gì trong quyển sổ ấy !"

"Dư Vũ Lam , cô chỉ là một món hàng , tốt nhất là cô nên đứng đúng vị trí của mình , đừng quên thân phận của mình là gì trong cái nhà này !?"

Dư Vũ Lam nghe từng lời gai góc của anh. , nhất thời tức giận hét lên "Anh là gì mà có quyền sỉ nhục tôi ? Cha tôi nợ anh , không phải tôi ! Đường Lãnh Phong , tôi nói cho anh biết tôi cũng là con người cũng có tôn nghiêm của mình , không phải là người tùy tiện để anh sỉ nhục . Sao anh lại có thể độc đoán như thế , cũng chính điều đó đã hại chết hai người em của anh !"

"Câm miệng !" - Đường Lãnh Phòng gầm lên , anh buông cô ra , rút khẩu súng DE , chĩa mũi súng vào đầu cô , Dư Vũ Lam vẫn bình tĩnh đứng nhìn , đứng trước họng súng của anh , vẫn giữ dáng vẻ bình thản. Cô không sợ chết ! Phải , từ trước đến giờ cô không sợ chết. Anh nhếch miệng cười nhạt , nụ cười khiến cho người ta muốn dựng tóc gáy "Tôn nghiêm !? Hừ...cô rốt cuộc cũng chỉ là loại gái qua đườg . Cô là gì mà dám đứng đây lớn tiếng?"

"Vậy còn anh ? Anh ép người mình yêu phải bỏ trốn , khiến cô ấy chết . Vậy anh là loại người gì ? Nếu muốn giết thì cứ giết ."

Mày đẹp nhíu chặt lại , anh đanh mặt , cất giọng mỉm mai đầy khinh miệt cô “Dư Vũ Lam , cô thật không biết sợ là gì ? Tôi là loại người , một khi đã nói là nhất định sẽ làm . Tôi từng nói sẽ cho cô nếm thử cảm giác ở đại ngục đúng không ?”

*Đoàng…- Tiếng súng vang dội cả căn phòng , viên đạn sượt ngang vai cô để lại một đường rạch dài , Dư Vũ Lam cắn chặt răng đưa tay ôm lấy vai . Người đàn ông chết tiệt này , sao lại thích hàng hạ cô như thế ? Đường Lãnh Phong nhìn cô khổ sở với vết thương , trên khuôn mặt lãnh khốc xuất hiện nụ cười nhạt “Cô đừng tưởng mình có thể chết nhẹ nhàng , tôi sẽ cho cô tận hưởng thế nào là sống không bằng chết . Nói xong anh lạnh lùng bỏ đi , Ngay cả một cái ngoái đầu cũng không , lão quản gia đứng nhìn thấy anh bước ra , liền cúi đầu chào , lại quay sang nhìn Dư Vũ Lam đang đau đớn với vết thương chỉ đành lắc đầu quay đi , ông không thể giúp cô , như vậy chẳng khác nào chống đối anh , việc đó tất nhiên không thể ! Dư Vũ Lam cực khổ đi về phòng , máu từ bả vai cứ từ từ tuôn xuống , từng giọt máu tươi rơi xuống sàn theo bước chân của cô .

Mở cánh cửa phòng ra , Dư Vũ Lam ngồi phịch xuống đất , cô đưa tay mở ngăn tủ lấy hộp cứu thương ra , mặt cô lúc này đã tái nhợt , cắn chặt môi dưới , cô bắt đầu tự băng bó cho chính mình . Vết thương khá sâu , máu chảy ra cũng không ít . Sau một hồi khó nhọc để băng vết thương , cả khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn thấm đầy mồ hôi . Dư Vũ lam dựa vào tường , cô thở dốc , rất đau…lúc nãy đã bị anh siết chặt rồi , bây giờ lại thêm vết thương này nữa , cô thực không thể chịu được . Chợt chuông điện thoại của cô vang lên , vươn cánh tay mảnh khảnh cầm lấy , giọng cô thều thào “Tôi nghe !”

“Tiểu thư , là em , A Đào .” – Bên kia là giọng nói của một cô gái , người đó là A Đào người hầu của cô , đã ở bên cạnh Dư Vũ Lam từ nhỏ , tuy hai người cùng tuổi nhau nhưng theo tục lệ của nhà họ Dư cô phải xưng hô theo vai vế người hầu “Tiểu thư – em” . Vào hai năm trước , cô đã sang Anh làm một số việc và bây giờ đã quay lại Đài Loan.

“Em về rồi sao ?”

“Vâng ! Tiểu thư , cô đang ở đâu , em vừa về nhận được tin lão gia đã qua đời , cô hiện đang ở đâu ?”

“Ta đang ở Đường gia.”

“Đường gia , sao cô lại ở nhà của Đường Lãnh Phong. Cô đừng lo , em sẽ cứu cô ra.”

“Cứu ta ? Không cần , em không thể cứu ta ra khỏi đây đâu !” – Dư Vũ Lam cười khổ , thoát khỏi Đường gia ? Đó chỉ là một ảo tưởng , cô không thể thoát ra khỏi chốn địa ngục trần gian này.

“Em sẽ nghĩ cách , em nhất định sẽ cứu cô ra . Tiểu thư , cô hãy chờ em.”

“Được !” – Dư Vũ lam chỉ đành trả lời gọn một câu , dù vậy cô cũng còn một chút hi vọng đặt lên A Đào . Cúp máy , cô thở dài , rốt cuộc thì trên đời này ngoài A Đào ra , không còn ai dành trọn sự quan tâm dành cho cô.

“Cô Dư , ông chủ có lệnh , cô phải lau sạch vết máu ở dọc hành lang và căn phòng ở phía cuối dãy.” - Ở ngoài cửa , một giọng nói vang lên , khi nói hết câu lẳng lặng bỏ đi . Cô từ từ đứng dậy , thật chậm rãi bước ra khỏi phòng , cầm miếng giẽ lau cô khom người lau từng vết máu đỏ tươi , đó là máu của cô , Dư Vũ Lam cẩn thận xóa sạch , dù vai cô vẫn còn rất đau nhưng cô vẫn cắn răng mà chịu đựng . Đến căn phòng của cô gái tên Đường Vũ Nhi , cô đẩy cửa đi vào , anh đang ngồi dựa vào thành giường , vẻ mặt vô cùng đau khổ .

Dư Vũ Lam lặng người nhìn anh , dáng vẻ anh lúc này thật đáng thương , cô chợt nghĩ , có phải do cô đã động đến nỗi đau của anh ? có phải cô không nên khơi quá khứ của anh ? Con người không phải thần thánh nên ai cũng có quá khứ đau buồn , cũng từng lầm lỗi , có điều những lỗi lầm ấy , họ chỉ muốn che đậy , tuyệt nhiên chẳng muốn nhắc đến ! Ngay lúc này mọi căm phẫn , mọi tức giận của cô dành cho anh đều biến mất . Đường Lãnh Phong vẫn lặng người nhắm mắt tựa vào đầu giường , chắc là anh đã ngủ ! Dư Vũ Lam đi nhè nhẹ đến bức tường dính máu , nhẹ nhàng lau sạch , chỉ là khi đang lau , chiếc giẻ chợt khô , Dư Vũ Lam bước vào phòng tắm , mở vòi nước ra nhúng giẻ lau vào . Cô muốn đưa tay lên vắt nhưng vai phải lại đau , dù vậy một Dư Vũ Lam mạnh mẽ như cô không bỏ cuộc , vẫn cứng đầu cầm lấy vắt sạch , dù đau đến thấu xương , nhưng cô chỉ nhíu mày , cắn chặt môi dưới , một lát sau lại bước ra , cô cực khổ thở dốc , dù đau cũng không dám kêu than , lại sợ là anh thức giấc , lau xong bức tường , Dư Vũ lam liền đi ra , lúc đi còn ngoảnh đầu lại nhìn anh “Xin lỗi….” – Một tiếng xin lỗi thật nhỏ , và nhẹ như không khí phát ra từ đôi môi nhợt nhạt của Dư Vũ Lam , cô muốn xin lỗi anh vì đã nói những câu khiến anh tổn thương rồi mới đóng cửa lại . Ánh đèn pha lê mông lung rọi vào khuôn mặt người đàn ông tuấn tú trên giường , anh từ từ mở mắt ra , cặp đồng tử đen láy hiện lên .

Từ đầu lúc cô vừa bước vào Đường lãnh Phong chưa hề ngủ , anh chỉ là đang trầm mặc , một mình trở lại với quá khứ lúc trước . Mọi cử chỉ của Dư Vũ lam dù là nhỏ nhẹ đến mức nào anh cũng nhận biết được . Chỉ là lúc ấy anh không muốn mở mắt ……

Buổi tối , Dư Vũ Lam vẫn đang làm việc của mình là chuẩn bị cơm tối cho anh , dù biết vai cô bị thương nhưng cô vẫn phải cố gắng làm việc . Lúc nãy Đường Lãnh Phong đã ra khỏi nhà , quản gia nói phải chuẩn bị cơm tối cho anh . Đứng bếp hồi lâu , cô mới hoàn thành xong bữa cơm , tuy là một thiên kim tiểu thư nhưng Dư Vũ Lam nếu ăn rất giỏi lại khéo may vá , từ nhỏ cô đã luôn đi theo Dư mẫu học hỏi nữ công gia chánh . Dọn dẹp mọi thứ xong cô đi lên phòng . Dù sao cũng đã tối , cô cũng cần phải ăn cơm . Lựa một bộ đồ thật dễ chịu và thoải mái , Dư Vũ Lam từ từ bước xuống sảnh , thấy cô bước xuống , lão quản gia già liền cất tiếng “Ông chủ dặn , phải chờ ngài ấy về cô mới được ăn cơm.”

“Chờ ngài ấy về ? Nhưng tôi phải chờ bao lâu ?”

“Việc đó thì tôi không biết !” – Trả lời xong , ông quay lưng bỏ đi.

Dư Vũ Lam trố mắt nhìn , chờ anh về ? Chẳng lẽ cô phải chờ đến khuya mới được ăn cơm ??? Cái tên thối tha đó , thật thích hành hạ người khác , uổng công lúc nãy cô còn nghĩ anh đáng thương nên mới mở miệng xin lỗi . Thực quá đáng. Trong lòng cô đầy ai oán… chỉ đành phải ngồi chờ anh ở dưới sảnh , cô thầm mong anh mau mau về nhà để cô còn được ăn cơm , còn phải đi ngủ . Dư Vũ Lam cô đâu có rãnh rỗi như anh mà có thể tùy tiện anh uống lúc nào cũng được !???