Dư Vũ Lam ở Đường gia cũng đã hơn 3 tháng , hằng ngày cô luôn đi theo anh , anh sai cô làm gì thì cô bắt buộc phải làm theo . Không biết từ bao giờ cô đã thích nghi với cuộc sống có anh. Mỗi sáng cô thường chờ anh thức dậy rồi dọn bữa sáng , buổi chiều chờ anh về nhà , buổi tối lại chờ anh xuống ăn cơm...dần dần cũng đã trở thành thói quen , cô không còn thấy khó chịu mỗi khi bị anh sai vặt . Từ sau khi anh vào rừng để giúp cô , cõng cô về nhà , trong tim Dư Vũ Lam đã bắt đầu có hình bóng của Đường Lãnh Phong .

Sáng sớm , vẫn như mọi ngày , Dư Vũ Lam đang làm bữa sáng cho Đường Lãnh Phong . Dọn sẵn lên bàn , cô ngồi xuống chờ anh . Dạo gần đây , Đường Lãnh Phong và cô thường hay ăn cơm chung với nhau , không biết vì lí do gì nhưng mà anh đã đối xử với cô tốt hơn trước.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên gần phòng ăn , Dư Vũ Lam đứng lên quay đầu nhìn anh "Chào buổi sáng."

"Ừm." - Đường Lãnh Phong chỉ ừ nhẹ một tiếng rồi ngồi xuống , tuy vậy cũng khiến cho cô cảm thấy vui , dù sao vẫn tốt hơn là anh không trả lời.

--- ------ ---

Tiếng mưa rơi rì rào bên ngoài cửa sổ sát đất làm lắng đọng tâm tư Dư Vũ Lam , cơn mưa mùa thu rơi tầm tã cùng cơn gió thổi mạnh khiến cho những nhành hoa phong lan ban ngoài cửa sổ bị , rũng chuyển những chiếc lá vàng yếu ớt bị thổi bay . Dư Vũ Lam ngồi lặng trong phòng , tay chống cằm nhìn ra ngoài , đã hơn bốn giờ chiều vậy mà anh vẫn chưa về , cô lại không nhận được thông báo của quản gia nên có chút bồn chồn . Cô chờ mãi cho đến khi trời chợt sầm tối.

Tiếng mưa vẫn rrơi rả rích bên ngoài hiên. Dư Vũ Lam ngồi ở dưới sảnh , trên người mặc chiếc đầm ngủ bằng lụa trắng , bên ngoài khoác thêm chiếc áo len để giữ ấm .

Hôm nay anh không về nhà !

Đêm khuya , tòa biệt thự xa hoa phá lễ yên tĩnh . Tiếng xe hơi từ ngoài sân phát ra , cô giật mình mở mắt , đôi bàn chân trần nhỏ bé bước vội ra cửa, Đường Lãnh Phong được hai người vệ sĩ đưa vào trong , cô đứng nép sang một bên để nhường đường cho họ .

Sau khi đưa anh lên phòng hai vệ sĩ bước nhanh xuống rồi rời đi. Anh chắc hẳn đã uống rất nhiều rượu nên mới say đến nổi đi không nổi như vậy. Dư Vũ Lam đi vào trong bếp pha trà giải rượu cho Đường Lãnh Phong .

Đẩy nhẹ cánh cửa phòng thứ hai trên tầng một , Dư Vũ Lam bước vào thấy anh ngồi trên sofa cô lại gần đưa ly trà cho anh "Anh uống đi !"

Đường Lãnh Phong im lặng , chỉ thấy mặt anh rất khó chịu . Cô đặt ly trà lên bàn , cúi người nhìn anh "Anh có sao không ?"

"Vũ nhi..." - Tiếng gọi thật khẽ phát ra , Dư Vũ Lam giật mình khi bàn tay bị nắm chặt , anh ngước mắt nhìn cô , loạng choạng đứng dậy , cô vội đỡ anh , mất đà mà ngã xuống chiếc giừơng bên cạnh . Cả thân hình to lớn đè lên cơ thể cô . Cô gần anh đến mức có thể ngửi được mùi rượu trên người anh, hương rượu thơm mát tuy hòa trộn với mùi hương hổ phách độc nhất của anh , xen lẫn mùi hương ấy còn có một mùi hương khá nồng , nhíu mày suy nghĩ một chút Dư Vũ Lam cuối cùng cũng đã tìm ra mùi hương ấy là hương hoa hồng Pháp , là loại nước hoa được chiết từ tinh dầu hoa hồng xanh cực kì hiếm , đôi khi còn pha lẫn với hương trầm luân , tạo nên một mùi hương vô cùng thơm mát , là sản phẩm của hãng nước hoa Bella vô cùng khan hiếm và mắc tiền . Ắt hẳn anh đã ở cùng người phụ nữ khác trước khi về đây , đột nhiên một cảm giác khó chịu tim cô lại đau đến khó thở . Dư Vũ Lam dùng sức để đẩy anh ra nhưng Đường Lãnh Phong lại không è cô xuống , hôn sâu lên đôi môi anh đào của cô.

"Vũ Nhi....Vũ Nhi...." - Đường Lãnh Phong không ngừng gọi tên "Vũ Nhi" , cái tên ấy khiến cô cảm thấy rất đau lòng , Dư Vũ Lam hất anh ra , cô bực bội cất tiếng "Tôi không phải là Đường Vũ Nhi ! anh nhìn cho kỹ đi , tôi là Dư Vũ Lam."

Anh nhíu mày nhìn cô , bàn tay to vươn ra , chạm khẽ khuôn mặt nhỏ bé kia , trên khuôn mặt xuất hiện nụ cười thống khổ "Anh yêu em....thực rất yêu em ! Vũ Nhi." - Đè mạnh cô xuống bàn tay thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ mỏng manh trên người Dư Vũ Lam. Bất giác sợ hãi cô hét lên "Buông ra.....tôi không phải là cô ấy...mau buông ra...."

"Câm miệng !" - Tiếng quát chứa đầy tức giận vang lên lấn áp tiếng hét của cô . Cặp mắt u ám nhìn sâu vào cặp đồng tử của cô , rít từng tiếng "Tại sao lại luôn cự tuyệt anh !? Tại sao ???"

Tiếng xé vải vang lên trong màn đêm yên tĩnh , Dư Vũ Lam không cách nào phản kháng được . Anh lại muốn làm nhục cô sao ? Cô không phải Đường Vũ Nhi , không phải cô ấy . Cô biết những hành động lúc này của anh không phải là dành cho cô , cả câu nói chứa đựng đầy yêu thương kia cũng không phải , nhưng tại sao cô lại hứng chịu tất cả. Một lần chịu nhơ nhuốc đã quá đủ với cô ....Cô thở dốc , hành động của anh như muốn xé toạc cô ra nhưng đâu đó lại có chút dịu dàng nâng niu như bảo vật , chỉ vì anh nghĩ cô là Đường Vũ Nhi ?

Cơn đau này cô lại phải cam chịu lần nữa , cả trái tim cô bây giờ cũng rất đau. Dư Vũ Lam siết chặt lấy thân thế cường tráng của Đường Lãnh Phong , đau đớn mà siết lấy anh , ngay cả móng tay cũng đâm sâu vào lưng anh. Đường Lãnh Phong luôn miệng gọi tên người con gái kia , cho đến lúc cao trào...

Ánh mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, khuôn mặt mệt mỏi của cô hiện rõ trong áng trăng mờ ảo. Dư Vũ Lam bước thật chậm cố gắng đi đến phòng tắm , cô nhìn người phụ nữ trong gương , xinh đẹp , mái tóc màu hạt dẻ rũ xuống hai bên vai , làm nổi bật lên ngũ quan xinh xắn , cô cười khổ , người đó...không phải cô....Chìm mình trong màn nước lạnh buốt , đến lúc này cô mới biết , cô...đã yêu Đường Lãnh Phong ! Nhưng anh...trong tim anh dù có chết cũng chĩ có hình bóng của Đường Vũ Nhi .

Cô thực không biết phải làm thế nào mới có thể tìm được đường vào trong tim anh . Đi sâu vào và hiểu được anh...... Dù cô biết cô không nên yêu anh ! Vạn khiếp không nên lụy tình vì anh....

--- ------ ---

Ánh mặt trời ngày giữa thu len lỏi tìm đường chiếu vào phòng của Đường Lãnh Phong , ánh sáng loe loét khiến anh tỉnh giấc , đưa tay lên xoa xoa mi tâm , hôm qua anh uống nhiều đến nỗi không còn nhớ gì. Nhìn đồng hồ trên bàn cũng đã 7gìơ , Đường Lãnh Phong sải bước đi vào phòng tắm ....

Trong phòng ăn , Dư Vũ Lam đã dọn sẵn bữa sáng cho anh . Hôm nay anh vẫn như mọi khi , bộ Âu phục lịch lãm, cà vạt thẳng tắp ,mái tóc màu nâu chải gọn gàng , kéo ghế ra anh từ từ ngồi xuống , cô đưa cà phê cho anh rồi cúi đầu chào. Đường Lãnh Phong cũng không màng đến biểu hiện của cô vẫn thong thả dùng bữa sáng , Dư Vũ Lam cũng không nói gì cô đoán anh sẽ không nhớ gì về chuyện tối qua , cô cũng không cần phải nhắc vì chắc rằng anh sẽ không quan tâm.

"Công ty sắp tổ chức đi nghỉ mát vài ngày , cô có muốn đi không ?" - Chợt anh cất tiếng nói.

"Tôi...có thể đi sao ?" - Dư Vũ Lam mở to mắt ngẩn người hỏi.

"Cô là người của tôi. Tôi cho phép."

"Tôi muốn đi." - Dư Vũ Lam nhoẻn miệng cười đúng lúc anh vừa ngước mặt lên . Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy trên khuôn mặt trắng nộn nhỏ nhắn kia xuất hiện nụ cười. Anh nhíu mày "Cô thích đi chơi vậy sao ?"

"Phải." - Ngay cả cô cũng không nhận ra rằng mình đang cười chỉ biết anh đang nhìn cô rất cổ quái.

"Được thôi." - Đặt tách cà phê xuống , anh đứng dậy cầm cặp tài liệu quay lưng đi .

"Bao giờ..."

"Ngày mai." - Hai chữ ngắn gọn cắt ngang câu hỏi của Dư Vũ Lam . Cô vui vẻ đi dọn dẹp bàn ăn . Lần đầu tiên cô đi chơi cùng anh , trong lòng cực kỳ vui thích nhưng Dư Vũ Lam không thể biết được đây vốn dĩ cũng chỉ là trò đùa của Đường Lãnh Phong...

------

Cửa thang máy mạ vàng cao cấp được đặt phía bên trái công ty dành riêng cho giám đốc đang chuẩn bị khép lại thì một bóng người vừa kịp lúc chạy vào.

"Xin chào ! Đường tổng !" - Hoàng Phủ Lâm cười tươi chào hỏi. Nhưng anh chẳng buồn để ý vẫn mạnh lạnh không cất tiếng khiến tên kia tức giận "Này này , cậu không biết lịch sự là gì hay sao ?"

"Không."

"Cậu..."

"Ngày mai...Dư Vũ Lam cũng sẽ đi." - Anh lạnh nhạt cất tiếng.

"Cậu cho cô ấy đi chung sao ?"

"Tất nhiên , nếu thiếu cô ta thì còn gì là thú vị."

"Vậy sao ?"

*Đinh...

Cánh cửa thang máy mở ra , anh chậm rãi bước đi , vẫn dáng vẻ kiêu ngạo ấy . Hoàng Phủ Lâm cũng đi sau , coi bộ...ngày mai sẽ là một ngày khó quên đối với Dư Vũ Lam . Anh rất muốn biết Đường Lãnh Phong định làm gì !???

--- ------ -----

Buổi sáng hôm sau , Dư Vũ Lam hứng khởi chẩn bị đồ đạc , cô chỉ đem những thứ thực sự cần thiết bỏ vào trong chiếc balô xinh xắn , bây giờ đã là giữa thu nên trời có vẻ lạnh , Dư Vũ Lam quyết định mặc áo sơmi , bên ngoài mặc thêm áo len trắng cùng quần leggin đen . Chải gọn mái tóc sau đó cô mở cửa đi xuống dưới.

Dưới sảnh Đường Lãnh Phong đang đọc báo , khác với mọi khi . Hôm nay anh mặc chiếc áo sơmi đen không cài hai nút trên để lộ thân hình vạm vỡ rắn chắc , tùy tiện xắn tay áo lên , tay đeo đồng hồ vàng VXC hàng hiệu cực . Quần Jean đồng màu nhìn anh thật anh tuấn và nam tính lại mang khí thế cao ngạo . Dư Vũ Lam ôm balô bước đến , mở miệng nói "Tôi chuẩn bị xong rồi."

"Cô tự bắt xe đi đến khu resort "Nam Kinh" đi." - Ánh mắt vẫn không rời tờ tạp chí , thanh âm lãnh lẽo phát ra.

"Tự đi !?" - Cô mở to mắt nhìn anh , tự đi ?? Cô làm sao tự đi được chứ ??

"Phải !" - Bỏ quyển tạp chí xuống , Đường Lãnh Phòng cầm lấy áo khoác da quay lưng đi ra ngoài. Để lại khuôn mặt ngây ngốc của Dư Vũ Lam đang nhìn theo bóng lưng anh rồi cũng hậm hực bỏ đi.

"Tiểu Đào , em giúp ta một chuyện nhé !" - Dư Vũ Lam đứng bên đường cầm điện thoại gọi cho Tiểu Đào.

"Chuyện gì ạ ?"

"Ừm...thật ra..."

*Tin tin * Chợt tiếng còi xe khiến cô ngưng lại , đôi mắt to tròn trong trẻo như nước nhìn chiếc xe Cabrera sang trọng trước mặt , từ trong xe một người nghiêng đầu ra , kéo mắt kính xuống , khóe miệng khẽ cong lên "Chào !"

"Ưm...lát nữa ta gọi cho em !" - Dư Vũ Lam vội cúp máy , cúi đầu chào Hoàng Phủ Lâm.

"Lãnh Phong để em một mình sao ?"

Dư Vũ Lam gật đầu.

"Để tôi đưa em đi !"

"Không...không cần !" - Cô vội xua tay từ chối.

"Chà , thì ra em cũng biết nói sao ?" - Hoàng Phủ Lâm tươi cười , xem ra anh cũng có hứng thú với cô gái này rồi. "Nếu em cứ đứng đó thì dù cho trời tối cũng không thể bắt được xe đâu. Nghe lời tôi , lên đi."

Dư Vũ Lam chần chừ một chút rồi vòng ra đằng sau mở cửa bước vào. Anh khẽ cười sau đó nổ máy rời đi. Nhìn cô phút chốc lại ngáp một cái xem ra rất mệt , lại cất tiếng "Nếu em mệt , cứ ngủ đi . Khi nào đến tôi sẽ gọi em."

"Ừm." - Dư Vũ Lam dựa đầu vào cửa xe , từ từ nhắm mắt lại. Quả thật thì hôm nay cô dậy rất sớm . Hôm qua lại thức khuya nên giờ cô rất buồn ngủ.

--- --------

"Vũ Lam !"

Tiếng gọi trầm ấm vang lên , Dư Vũ Lam mơ màng tỉnh dậy ! "Vũ Lam" cũng đã lâu chưa có ai gọi tên cô một cách dịu dàng như vậy . Ánh mắt mơ màng nhìn người đàn ông trước mặt , bàn tay nhỏ nhắn dịu dịu đôi mắt ướt nhẹp , "ưm" khẽ một cái. Hoàng Phủ Lâm chăm chú nhìn cô , Dư Vũ Lam lúc này rất giống một đứa con nít.

"Đến rồi sao ?"

"Phải !"

Dư Vũ Lam mở cửa bước xuống xe , Oaaa ! Không khí ở đây thật trong lành và mát mẻ , vừa thoáng mát lại dễ chịu. Chợt một chiếc xe buýt cũng vừa mới đến. Hàng chục người trên xe ùa xuống , vui vẻ nói chuyện với nhau.

"A ! Phó Tổng , anh đến sớm thật đấy !" - Một nhân viên nữ tươi tắn bước đến gần Hoàng Phủ Lâm .

"Chào."

"Đây là ai vậy ?" - Ánh mắt cô ta tùy tiện quét một lượt trên người Dư Vũ Lam . Rồi mới cất giọng.

"Cô ấy là Dư Vũ Lam , người của Đường tổng."

"Vậy sao ?"

"Cậu ấy chưa đến. Để tôi chỉ phòng cho em !" - Anh quay sang cô vui vẻ nói Dư Vũ Lam gật đầu rồi bước theo. Những người khác đều chăm chú nhìn lại bàn tán xôn xao.

"Đây là phòng của em. Chắc một chút nữa Lãnh Phong mới đến."

"Ừm." - Cô đi vào phòng , có chút thất vọng . Rõ ràng anh đi trước nhưng tại sao bây giờ vẫn chưa đến. Đặt ba lô xuống giừơng , cô chậm rãi đi ra ngoài ban công ngắm cảnh.

Hoàng Phủ Lâm ngồi trong phòng nghe nhạc , anh nhớ lại vẻ mặt lúc biết Đường Lãnh Phong chưa đến của Dư Vũ Lam , anh chợt thở dài "Em không nên yêu cậu ấy....bởi vì nếu yêu cậu ấy đồng nghĩa với việc , em tự rạch nát trái tim mình !".....

--- ----

Ngồi ngoài ban công hơn một tiếng Dư Vũ Lam chợt thấy Đường Lãnh Phong vừa đến , đôi mắt cô sáng rực , vội đứng lên định chạy xuống nhưng khi thấy anh ôm eo người phụ nữ khác cô chợt sững người. Người phụ nữ bên cạnh anh rất đẹp , mái tóc đen dài , cặp đồng tử lấp lánh như nước , đôi môi đỏ mọng khẽ đóng mở cứ như tiên nữ , bên cạnh anh quả thực rất xứng đôi. Lồng ngực cô lại nhói lên , đau đến khó thở. Cô buồn bã đi vào trong nằm úp xuống giừơng....

Buổi trưa , sau khi ăn trưa xong mọi người được tự do đi chơi và ngắm cảnh , còn cô thì phải đi theo hầu Đường Lãnh Phong cùng người tình của anh là Phương Khả Nhu . Hai người họ tự nhiên ôm ấp thân thiết với nhau trước mặt cô , ngoài mặt cô vẫn bình thản nhưng trong lòng thì vô cùng khó chịu và buồn chán. Chỉ có Hoàng Phủ Lâm là để ý đến biểu hiện của cô.

"Đưa đây !" - Anh lạnh nhạt cất tiếng , đưa tay cầm lấy ly trà . Lúc nãy anh bắt cô phải về nhà lấy trà cho Phương Khả Nhu nhân tiện còn làm chút đồ ăn cho cô ấy khiến cô phsi lặn lội đi về , anh thì tốt , thong thả đi từ từ còn cô thì phải vác theo một đống đồ.

"Ai...nóng quá đi mất. Này , cô có mang nước không ?" - Phương Khả Nhu õng ẹo nói . Vô cùng kiêu kì nhìn cô.

"Chẳng phải cô vừa uống trà sao ?" - Dư Vũ Lam nhíu mày trả lời. Cô gái này thật khó tính cứ như thể đang cố ý hành hạ cô vậy. Lúc nãy thì đòi uống trà bây giờ lại uống nước . Tiết trời se lạnh như thế mà bảo nóng sao ??

"Tôi hỏi thì cô trả lời đi."

"Tôi có mang." - Cô lục trong túi lấy chai nước suối đưa cho cô ả. Phương Lhả Nhu giật lấy , cau có liếc cô. Đường Lãnh Phong thì im lặng bước tiếp không nói lời nào.

"Để tôi giúp em cầm những thứ này." - Hoàng Phủ Lâm cúi người đưa tay cầm lấy túi đồ trên tay cô . Dư Vũ Lam vội từ chối "Không cần , tôi tự cầm được. Tôi không muốn gặp rắc rối."

Cô mệt mỏi bước theo sau hai người kia , giờ thì cô đã biết , lý do anh cho phép cô đi nghỉ mát chung là gì !!

"Này , tôi muốn ăn chút trái cây , cô về lấy đi." - Phương Khả Nhu lại dở giọng ra lệnh cô. Dư Vũ Lam tròn mắt , cô quay lại nhìn phía sau , khu nhà nghỉ ở mãi phía xa không còn thấy rõ vậy mà cô ta bắt cô đi bộ về sao ? "Về nhà ? Nhưng đã đi rất xa rồi."

"Chẳng phải cô đi đến đây chỉ là kẻ theo hầu thôi sao ?"

"Sao cô không tự về mà lấy ?" - Hoàng Phủ Lâm nhíu mày cất tiếng. Anh quay sang nhìn Đường Lãnh Phong vẫn bình thản nghe nhạc , sao cậu ta có thể để người khác bắt nạt cô như thế.

"Sao...sao chứ ?" - Cô ả tức đến nghẹn họng không nói được câu nào , nên nắm lấy cánh tay Đường Lãnh Phong , hậm hực "Phong , anh xem , người ta hùa nhau bắt nạt em kìa."

"Về lấy đi ." - Anh quay sang , mặt vẫn lạnh như tiền mà nhìn xô ra lệnh. Dư Vũ Lam sững người. Anh....sao anh lại có thể....Đường Lãnh Phong...anh quả thật là người đàn ông đáng ghét. Cô mím môi quay mặt bỏ đi , hai bàn tay siết chặt lại để nén cơn giận xuống . Hoàng Phủ Lâm nhìn vẻ mặt hả hê của cô ả lại quay sang nhìn Đường Lãnh Phong , anh kéo anh sang một bên.

"Cậu điên sao ? Sao lại để cô ta bắt nạt cô ấy như thế ?"

"Thì sao ? Vốn dĩ tôi cho phép cô ấy đi là vì mục đích này." - Đường Lãnh Phong lạnh nhạt cất tiếng trả lời vẫn giữ nguyên dáng vẻ kiêu ngạo mà đối mặt với Hoàng Phủ Lâm.

"Cậu không thấy Vũ Lam rất tội nghiệp sao ? Khi cô ấy đến đây trước cậu thì luôn ngóng trông , chờ đợi . Khi cậu đến rồi thì lại sai vặt cô ấy. Bắt cô ấy cực khổ vừa vác theo một đống đồ để phục vụ cậu và Phương Khả Nhu , bắt cô ấy đi lên đi xuống. Lãnh Phong , cậu muốn hành hạ Vũ Lam đến mức nào đây ? Cô ấy cũng chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm , tuy có chút lạnh lùng nhưng vẫn là phụ nữ mỏng manh." - Hoàng Phủ Lâm tức giận , từng lời lên án của anh đều lọt vào tai Đường Lãnh Phong.

"Vũ Lam ? Cậu gọi tên cô ta nghe thật là êm tai đấy !? Cậu yêu cô ta rồi sao ?"

"Cậu.... !?? Lãnh Phong , cậu hãy nghĩ lại đi. Cô ấy đã phải chịu đựng những gì mà cậu gây ra. Nhưng có từng nói với cậu rằng , cô ấy không thể chịu được nữa . Có bao giờ nói rằng hận cậu chưa ? "

"Phủ Lâm , chẳng phải từ đầu tôi đã nói , tôi đối với cô ta , không hơn không kém chỉ là hạng phụ nữ qua đường hay sao ?"

Nghe câu nói của anh. Hoàng Phủ Lâm thực rất tức giận , nhưng anh chỉ lườm Đường Lãnh Phong một cái rồi quay đi. Anh tự hiểu rõ , dù có nói một trăm , một ngàn lần với tên máu lạnh này cũng vô ích .

--- -----

* 2 tiếng sau....

"Lãnh Phong , Vũ Lam mất tích rồi. Không thấy cô ấy đâu cả." - Hoàng Phủ Lâm bước vào phòng anh , vội nói.

"Vậy à." - Khuôn mặt anh chẳng có chút biểu tình , tay vẫn ôm eo Phương Khả Nhu . Lúc nãy vì không có hứng thú đi dạo tiếp nên anh đã trở về khu nghĩ mát .

"Cậu !" - Chỉ nhận được câu trả lời ngắn gọn không chút hứng thú của Đường Lãnh Phong khiến anh một lần nữa tức giận , tức tối quay đi , trước khi ra khỏi phòng cũng không quên nhắc nhở Đường Lãnh Phong "Đối với cậu , Dư Vũ Lam không là gì nhưng đối với cô ấy thì ngược lại."

"Hứ....Phong à mặc kệ cô ta đi!" - Phương Khả Nhu đưa tay vuốt ve lồng ngực anh , nhõng nhẽo nói. Đường Lãnh Phong cúi người hôn lên môi cô ả , bắt đầu chìm vào trong mê say.

Hoàng Phủ Lâm chạy dọc các con đường để tìm kiếm Dư Vũ Lam , anh cũng đã phái người đi tìm nhưng trời cũng gần tối vẫn chưa tìm được cô. Hoàng Phủ Lâm vô cùng tức giận , Đường Lãnh Phong không thấy cô đáng thương sao ?

Gần 7 giờ tối , vẫn chưa tìm được Dư Vũ Lam. Đường Lãnh Phong đứng bên ban công , ánh mắt luôn nhìn ra bên ngoài như thể đang ngóng chờ ai. Trong lòng anh chợt nghĩ Dư Vũ Lam đã bỏ trốn !

"Đã tìm được chưa !?" - Thanh âm lạnh lẽo vang lên .

"Chưa tìm được." - Bên kia điện thoại tiếng của Hoàng Phủ Lâm chợt vang.

Anh cúp máy , lấy áo khoác cùng chìa khóa xe đi ra ngoài.

"Anh đi đâu vậy ?" - Phương Khả Nhu nằm trên giừơng vội hỏi nhưng anh vẫn bước đi không quay lại nhìn cô một lần . Bàn tay nắm chặt lấy gra giừơng , cô nghiến răng , tức giận vô cùng.

--- ------ ------

"Đây là đâu vậy ?" - Dư Vũ Lam mệt mỏi , cố gắng tìm đường về khu nhà nghỉ. Lúc nãy cô vốn là đi về lấy trái cây nhưng đột nhiên lại quên mất đường , đi loanh quanh mãi thì bị lạc . Cô lại không biết số điện thoại của ai. Lại càng không muốn gọi cho Tiểu Đào , chỉ sợ làm cô ấy lo lắng. đứng lên đi tiếp , trời đã tối cô cũng đói bụng rồi. Đi mãi trong rừng cô vừa lạnh lại vừa sợ . Dư Vũ Lam thầm mong những "thứ đó" đừng xuất hiện . Nếu không cô sẽ chết mất.

* thứ đó = ma hoặc các sinh vật lạ hoặc những thứ không được "bình thường" ( theo từ điển trong đầu Dư Vũ Lam )

" Oái " - Vì trời tối , rừng lại um sùm nên Dư Vũ Lam đã sơ ý bị trượt chân té xuống vách núi . Khu rừng về đêm quả thật rất đáng sợ đôi khi lại quá yên tĩnh có thể nghe thấy tiếng gió thổi vi vu , lâu lâu lại phát ra những tiếng kêu kì lạ . Dù là can đảm đến đâu , Dư Vũ Lam vẫn cảm thấy lo sợ.

Ở vách núi này có một cái đầm lầy có vẻ khá sâu. Trong đầu cô chợt nghĩ ở đầm lầy....chắc không có cá sấu đâu nhỉ ? Phải làm sao đây !?? Cô phải chờ người đến cứu sao ? Vậy phải chờ đến bao giờ ? Dư Vũ Lam vô tình nhớ đến anh , cô bật cười , cười đến lố bịch . Chờ anh đến cứu sao ? Không chừng lúc này anh đang ân ái cùng với người phụ nữ kia ! Dư Vũ Lam cố đứng dậy , cô phải tìm đường rời khỏi đây.

--- -------

"Vẫn chưa tìm được sao ?" - Đường Lãnh Phong lạnh nhạt cất tiếng . Anh đã lái xe đi tìm khắp nơi . Người cũng đã tăng thêm nhưng tại sao vẫn chưa tìm được ? Bước xuống xe , Hoàng Phủ Lâm liền đi đến chỗ anh đang đứng "Không tìm được sao ?"

"Cô ta dám bỏ trốn ?" - Đường Lãnh Phong nhíu mày , đóng mạnh cửa xe. Anh không ngờ , Dư Vũ Lam lại to gan dám bỏ trốn !??

"Cô ấy không bỏ trốn. Bởi vì cô ấy...đã gặp chuyện." Hoàng Phủ Lâm cất tiếng . Anh đưa cho Đường Lãnh Phong xem móc điện thoại của cô . Lúc đi tìm anh đã tìm thấy móc điện thoại ở bên đường . Đường Lãnh Phong cầm lấy , đây đúng là móc điện thoại của cô . Anh vội chạy đi tìm một lần nữa. Anh không hiểu , đột nhiên trong lòng lại dâng lên một cảm xúc kì lạ , vừa sợ vừa bất an.

Hoàng Phủ Lâm đứng nhìn theo bóng dáng anh khẽ lẩm bẩm "Cậu....vốn không xem cô ấy là đồ chơi...." Rồi cũng tiếp tục tìm kiếm.

"Mau lâý hồ sơ của Dư Vũ Lam ra rồi đưa số điện thoại cho tôi." - Anh gọi cho vệ sĩ. Chợt nhớ đến đống hồ sơ mà anh phái người điều tra Dư Vũ Lam . Chỉ cần biết số điện thoại của cô , anh sẽ lập tức tìm được cô. Ít phút sau , số điện thoại của Dư Vũ Lam đã được gửi tới.

Tiếng mưa rơi rả rích , cả khu rừng ngập trong màn mưa trắng xóa . Gió thổi mạnh làm những nhánh cây lung lay phát ra những tiếng xào xạc trong đêm rất đáng sợ. Dư Vũ Lam co mình , úp mặt xuống đầu gối . Trong lòng đang tự trấn an bản thân rằng không được sợ , nhất quyết không được sợ. Cô ngồi trú mưa bên gốc cây lớn , mưa lớn hắt vào người , tiếng sấm vang dội khiến cô giật mình mấy lần. Chợt tiếng điện thoại cô reo lên. Dư Vũ Lam vội cầm điện thoại lên , là số lạ ?

"Tôi...."

"Cô đang ở đâu ?" - Chưa kịp lên tiếng thì bên kia đã vang lên tiếng quát nạt giận dữ.

"Đường Lãnh Phong !?" - Nhận ra tiếng nói của anh , trong tâm cô thực rất vui mừng nhưng vẫn muốn hỏi lại để xác minh.

"Tôi hỏi cô đang ở đâu ?"

"Tôi...tôi không biết. Vừa nãy tôi bị trượt chân té xuống vách núi...tôi....tôi..." - Khi đã xác nhận , cả cơ thể cô chợt phát run , dù cô biết nếu để anh thấy cô yếu đuối thì sẽ bị anh chê cười nhưng lúc này cô thực rất sợ , chợt khóc nức nở "Mau....anh mau đến cứu tôi đi...làm ơn..."

"Ở yên đó đợi tôi."

Anh sẽ đến cứu cô !?

Dư Vũ Lam khi nghĩ đến điều đó liền cảm thấy hạnh phúc . Rốt cuộc thì anh cũng có chút quan tâm cô . Nhưng sao lúc này cô lại cảm thấy mệt đến như vậy !???

"Dư Vũ Lam...Dư Vũ Lam..." - Tiếng gọi vang lên trong bóng đêm . Khi biết đó là anh , cô vội la lên "Tôi ở đây."

Trong ánh sáng loe loét của đèn pin , một bóng người to cao chợt xuất hiện. Đường Lãnh Phong, làa anh . Là anh....

"Cô điên hay sao mà lại ngồi dưới mưa ?" - Đường Lãnh Phong tức giận hét lên , người phụ nữ này ngu ngốc đến nỗi không biết tìm chỗ trú mưa hay sao ?

"Tôi không đi được , chân tôi bị trặc rồi !? Trời vừa tối lại mưa lớn nên tôi...không thấy đường!"

Đường Lãnh Phong nhìn người phụ nữ đang run rẩy trước mặt , nhờ có tín hiệu GPS mà anh mới có thể tìm ra cô sớm như vậy . Cởi áo khoác ra , anh vòng tay choàng lên người cô , cất tiếng "Để tôi cõng cô , đằng kia có cái hang , vào đó trú mưa !"

Anh cõng cô đi nhanh đến cái hang phía xa , Dư Vũ Lam siết chặt anh , vừa lạnh vừa mệt làm cho cô trở nên yếu đuối. Cô chán ghét bản thân mình vô dụng như thế này nhưng mỗi lần ở bên anh, sự kiên cường và mạnh mẽ của cô đột nhiên đều biến mất . Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bé nhỏ , trong lòng thầm nghĩ , chỉ cần một chút quan tâm từ anh thôi , chỉ một chút cũng đủ làm trái tim em rung chuyển...

"Ngồi xuống đây , đưa chân cho tôi xem." - Đặt cô ngồi trong hang , anh ngồi xổm cầm lấy bàn chân cô , tháo giày ra , anh xoay nhẹ chân cô . Dư Vũ Lam cắn chặt môi dưới , chờ đợi anh .

* Rắc..."Ưm..." - Đường Lãnh Phong xoay mạnh chân cô , Dư Vũ Lam kêu nhẹ một tiếng , rồi thở dốc , đau chết mất. Đường Lãnh Phong lau những giọt nước đang lăn dài trên mặt cô , lạnh nhạt nói "Cô không biết kêu cứu sao ?"

"Tôi...có kêu thì cũng đâu có ai nghe."

"Cô ngu ngốc đến nỗi ngay cả đường đi cũng không thể nhớ."

"Tôi không phải anh , làm sao có thể đi một lần là nhớ chứ ? Tôi..." - Nghe lời mỉa mai của anh , Dư Vũ Lam mím môi ai oán nói , nhưng chợt ngưng lại , nói lí nhí một mình "nếu không phải tại anh thì tôi đâu ra nông nỗi này."

"Tạm thời ở lại đây !" - Anh liếc cô một cái rồi cũng ngồi xuống , dùng đèn pin chiếu xung quanh , mưa cứ rơi rả rích bên ngoài. Dư Vũ Lam ngồi cạnh anh , lâu lâu lại đưa mắt nhìn .....