Tại nhà hàng Pentol , hàng chục người ra vào . Đường Lãnh Phòng nắm tay Dư Vũ Lam bước xuống xe , chậm rãi bước vào trong . Ánh mắt của mọi người đều hướng về phía anh . Anh đưa cô vào căn phòng kế bên nơi xảy ra yến tiệc . "Em ở đây chờ tôi , đừng đi lung tung."

"Vâng !" - Dư Vũ Lam gật đầu . Cô buông tay anh ra . Ngoan ngoãn ngồi trên giừơng , cánh cửa màu đồng đóng lại , cô đặt tay lên bụng , ánh mắt chăm chú nhìn chiếc khăn choàng len màu đỏ nâu . Cô hi vọng hôm nay sẽ nói cho anh biết mọi việc....

* Phòng kế bên...

"Hửm , cậu không đưa Vũ Lam đến sao ?" - Hoàng Phủ Lâm nhìn xung quanh , thắc mắc hỏi.

"Cô ấy ở phòng kế bên." - Anh lạnh nhạt trả lời! Hoàng Phủ Lâm nhíu mày "Sao cậu lại để cô ấy một mình."

"Xin chào , Đường tổng ! Cậu giữ đúng lời hứa chứ ?" - Vương Trấn cầm hai ly rượu Wishky bước đến trước mặt Đường Lãnh Phong , nở nụ cười nhạt.

"Tất nhiên ! Nếu Vương thiếu đây có hứng thú thì có thể gặp cô ấy." - Anh nhận lấy ly rượu từ tay Vương Trấn , khóe môi giương lên lại nói tiếp "Phòng bên cạnh !"

"Vậy thì không làm phiền !" - Vương Trấn uống cạn ly rượu , rồi sải bước đi . Hoàng Phủ Lâm không hiểu chuyện gì liền hỏi "Chuyện này là thế nào ?"

"Tôi đã bán Dư Vũ Lam."

"Cho Vương Trấn !?"

"Phải !"

"Sao cậu có thể làm vậy ?" - Hoàng Phủ Lâm tức tối nói . Không ngờ Đường Lãnh Phong lại có thể nhẫn tâm làm vậy với cô ? Xem cô như món hàng muốn bán cho ai thì bán.

Đường Lãnh Phong vẫn bình tĩnh thưởng thức ly rượu trên tay , nhàn nhã trả lời "Ngay từ đầu , tôi đã nói giá trị của cô ta là gì !?"

"Chẳng lẽ những ngày qua cậu không có chút tình cảm với Vũ Lam sao ?"

"Không !" - Anh trả lời dứt khoát , chỉ một chữ là đủ trả lời cho những thắc mắc của Hoàng Phủ Lâm . Khiến cho anh ta tức giận mà nắm lấy cổ áo của Đường Lãnh Phong "Lãnh Phong , cậu giả vờ hay thực sự không biết tình cảm của cô ấy dành cho cậu ?"

Vì tiếng hét của ành mà khiến mọi người đều quày sàng nhìn hết sức ngỡ ngàng . Đường Lãnh Phong hất tay Hoàng Phủ Lâm ra , chỉnh lại áo , mày đẹp nhíu mày hời hợt nói "Yêu tôi !? Cũng vì cái gia tài đồ sộ này thôi. Loại phụ nữ đó , cậu bảo tôi phải yêu lại sao ? Thực nực cười !"

"Vì gia tài của cậu ? Vậy cô ấy đã từng lấy của cậu một đồng nào chưa ?" - Hoàng Phủ Lâm rít lên từng tiếng . Nhưng chỉ nhận lại sự im lặng của anh , chiếc ly pha lê dày cộm trên tay Đường Lãnh Phong phút chốc bị anh bóp bể . Anh đã thực sự nổi giận rồi...

Cùng lúc đó , phòng bên cạnh , Dư Vũ Lam đang say sưa ngắm nhìn chiếc khăn choàng , chợt tiếng mở phát ra . Cô vui vẻ đứng lên "Lãnh Phong , anh..." - Nụ cười cô tắt lịm khi thấy người đứng trước cửa không phải là anh mà là....Vương Trấn.

"Gặp tôi , em không vui sao ?" - Vương Trấn khẽ cười , đóng cánh cửa lại , anh chậm rãi tiến đến gần cô.

"Tại sao lại là anh !?" - Dư Vũ Lam khó hiểu hỏi . Tại sao Vương Trấn lại biết cô ở đây ?

"Em đoán thử xem ?"

Cô ngớ người , không lẽ....không thể nào . Đường Lãnh Phong sẽ không làm vậy . Anh sẽ không đối xử với cô như vậy . Cô tự trấn an bản thân .

Thấy cô không trả lời , anh lại nói tiếp "Là Đường Lãnh Phong đã bán em cho tôi. Giờ em là của tôi ." - Cánh tay vươn ra chạm vào sợi tóc trên vai cô . Dư Vũ Lam vội hất tay anh ra , bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy chiếc khăn choàng . Cô không tin những gì Vương Trấn nói , tức giận hét lên "Anh đừng bịa đặt . Lãnh Phong sẽ không làm vậy với tôi."

"Hửm !? Vậy là em không biết rồi...trong mắt cậu ta em chỉ là món đồ chơi , một món hàng dùng để trao đổi." - Nhìn biểu hiện của cô , càng khiến anh muốn trêu chọc cô hơn . "Tiểu Lam...hắn để em ở đây và nói cho tôi biết . Chẳng phải mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi sao."

Dư Vũ Lam lùi vài bước , cô không tin đó là sự thật . Đôi mắt chợt đỏ ngầu . Cơ thể cô run lên , không biết là tức giận hay tuyệt vọng . Chỉ thấy khuôn mặt cô rất thống khổ. Nhận ra anh đã nói những điều khiến cô đau lòng , Vương Trấn vội nắm lấy cánh tay cô "Tiểu Lam , loại người như hắn . Em không nên yêu . Hãy theo tôi."

"Không , buông tôi ra . Các người xem tôi là gì chứ !? Mau buông tôi ra !" - Dư Vũ Lam vùng vẫy , cô đau đớn hét lên . Giờ thì cô đã hiểu , tất cả những việc Đường Lãnh Phong làm trong thời gian qua chỉ là giả dối . Chỉ là đùa giỡn với cô . Cô bất lực mà khóc thét lên . Vương Trấn nhìn cô đau khổ như vậy , khiến anh rất khó xử .

"Tôi sẽ mang lại hạnh phúc cho em . Theo tôi về nhà."

"Tôi không cần . Không cần anh thương hại." - Cô vùng vẫy , cố chống trả anh . Dùng hết sức để đẩy anh ra . Vương Trấn tức giận nói "Em cần gì yêu loại người đó !" - Anh hất mạnh tay cô , nhưng thực không ngờ hành động đó lại vô tình khiến Dư Vũ Lam mất đà mà ngã xuống cửa sổ . Vương Trấn hoảng sợ , vội chạy lại níu lấy cô nhưng quá trễ "Tiểu Lam !???"

Dư Vũ Lam rơi từ cửa sổ tầng một , nước mắt cô không ngừng rơi . Cô tự hỏi , trong lòng Đường Lãnh Phong cô là gì ? Cô không tin lời Vương Trấn . Cô muốn Đường Lãnh Phong chính miệng nói với cô. Lúc rơi xuống trong tay cô vẫn nắm chặt lấy chiếc khăn choàng , một tay ôm lấy bụng...

*Phịch... - Cơ thể nhỏ nhắn , đập mạnh xuống thảm cỏ . Máu từ đầu Dư Vũ Lam loang ra , nhuộm đỏ cả thảm cỏ xanh mướt . Mọi người gần đó hốt hoảng chạy đến khi nghe thấy tiếng động . Trước mặt họ là người phụ nữ mặc chiếc đầm màu hồng phấn nằm trên vũng máu.

"Tiểu Lam , Tiểu Lam !" - Vương Trấn chạy xuống , anh ngồi bên cạnh cô nâng người Dư Vũ Lam dậy , lo lắng gọi tên cô nhưng chỉ nhận lại sự im lặng . Anh vội bế cô lên , phải đưa cô đến bệnh viện ngay lập tức. Đám người xung quanh cũng tản ra nhường đường cho anh...

--- -------

Tiếng nhạc êm dịu của bữa tiệc khiến mọi người cảm thấy rất dễ chịu . Bữa tiệc rất nhộn nhịp . Đường Lãnh Phong đang nhàn nhã nói chuyện với khách mời vừa ồm eo thần mật với người phụ nữ khác .Thì đột nhiên Hoàng Phủ Lâm chạy đến "Chết tiệt , Đường Lãnh Phong cậu còn có thể ở đây mà nói chuyện phiếm với người khác nữa sao ?"

"Chuyện gì ?" - Đường Lãnh Phong lạnh nhạt hỏi.

"Vũ Lam rơi từ trên tầng một xuống . Giờ đang trong bệnh viện , vậy mà cậu !???"

Đường Lãnh Phong sững người ba giây, sau đó lại nhàn nhã cất tiếng "Có liên quan đến tôi sao ?"

"Nếu không phải tại cậu cô ấy đâu như vậy !?"

"Tôi không quan tâm !" - Đường Lãnh Phong uống ly rượu do người phụ kế bên đưa , khuôn mặt như chẳng hứng thú với việc Hoàng Phủ Lâm nói.

"Cậu...Được rồi . Nếu cậu đã tuyệt tình nhơ thế . Thì tôi cũng không cần tốn sức để đứng đây cãi với cậu." - Anh tức giận , cười lạnh một cái . Rồi bước đi , xưa nay anh đều biết Đường Lãnh Phong là tên máu lạnh nhưng không ngờ cậu ta lại có thể nhẫn tâm với Dư Vũ Lam như thế. Thực khiến anh thất vọng...

Đường Lãnh Phong trầm mặc hồi lâu . Người phụ nữ kia thấy vậy vội nhõng nhẽo "Phong...xảy ra chuyện gì sao . Người ta gọi anh nãy giờ rồi đó." Bị tiếng gọi của cô làm anh bừng tỉnh . Đưa tay vuốt mặt cô , nhếch miệng cười "Không có gì."....

--- ---------

* Bệnh viện...

" xin ngài hãy cho tôi biết tiểu thư như thế nào ?" - Tiểu Đào hấp hối chạy lại hỏi. Vừa nãy nhận được tin Dư Vũ Lam xảy ra chuyện , cô sợ hãi chạy tức tốc đến đây .

"Cô là ai ?" - Hoàng Phủ Lâm quay sang Tiểu Đào.

"Tôi là người hầu của cô ấy. Làm ơn hãy nói cho tôi biết . Đã xảy ra chuyện gì ạ ?"

Hoàng Phủ Lâm nhìn vẻ mặt lo lắng của cô đành nói ngắn gọn cho cô biết mọi việc. Nghe xong cô gần như phát điên , muốn phanh thây Đường Lãnh Phong ngay lập tức.

"Đây là quà mà cô ngốc ấy muốn tặng cho hắn." - Vương Trấn đưa cho cô xem chiếc khăn len , đã bị rách và bị bung ra vết máu hiện rõ trên ấy "Cho đến phút cuối , cô ấy còn nắm chặt lấy cái này."

Tiểu Đào nhận lấy chiếc khăn choàng . Cô đau đớn đến bật khóc . Tại sao tiểu thư lại phải chịu đựng nỗi đau này !???

* Cạch... Cánh cửa phòng cấp cứu vừa mở ra . Cả ba người đều chạy lại . Lo lắng đồng thanh hỏi "Bác sĩ , cô ấy..."

"Nhờ những tán cây to và thảm cỏ nên cô ấy không sao . Chỉ có vài vết thương ngoài da. Nhưng vết thương nặng nhất là ở đầu...vì đập mạnh xuống đất nên máu bầm đã tụ lại trong não và che mất thị giác....cho nên...tiểu thư sẽ không thể thấy được." - Vị bác sĩ già cung kính đáp.

"Vậy cô ấy có thể thấy lại được không ?" - Hoàng Phủ Lâm vội hỏi.

"Việc đó thì phải chờ thời gian thích hợp để máu bầm giảm đi và tình trạng sức khỏe của cô ấy. Có lẽ là phải chờ một thời gian dài."

"Bác sĩ , còn đứa bé !?" - Tiểu Đào níu lấy áo ông , cất tiếng hỏi. Câu hỏi của cô khiến hai người đàn ông kia sững người.

"Xin lỗi...đứa bé đã không còn....Chúng tôi đã đưa cô ấy sang phòng hồi sức." - Ông cúi đầu bỏ đi . Cả cơ thể Tiểu Đào như đông cứng . Đứa bé mất rồi , vậy thì Dư Vũ Lam sẽ ra sao đây ?

"Tiểu Đào , cô nói đứa bé là sao ?" - Hoàng Phủ Lâm giữ chặt hai vai cô . Vội hỏi.

"Là con của tiểu thư và Đường Lãnh Phong .... Hic....là đứa bé mà cô ấy luôn yêu thương . Cố gắng bảo vệ...Tiểu thư đã chờ đợi đến hôm nay để nói cho ngài ấy biết....tiểu thư đã tin tưởng vào ngài ấy...tại sao...ngài ấy lại đối xử với tiểu thư như vậy , làm sao tôi có thể nói cho cô ấy biết sự thật được ?" - Tiểu Đào cúi mặt khóc nức nở , cô phải làm sao đây ? Hoàng Phủ Lâm vỗ nhẹ vai cô mà an ủi.

"Tên khốn đó !" - Vương Trấn tức giận đấm mạnh vào tường . Đáng lẽ anh không nên tức giận mà hất tay cô ra không nên làm cô kích động nếu không thì mọi chuyện đâu như vậy. Cả ba người cùng đi vào phòng vip , trên chiếc giừơng màu trắng , người phụ nữ nằm trên đấy khuôn mặt tiều tụy , trên trán lại băng một vải băng màu trắng . Cánh tay mảnh khảnh đầy những vết thương .

*Cạch...- Tiếng mở cửa phát ra , Đường Lãnh Phong chậm rãi bước đến.

"Cậu đến đây làm gì ?" - Vương Trấn nhếch miệng cười đểu. Đường Lãnh Phong không trả lời , càng bước đến gần Dư Vũ Lam hơn.

"Ngài không được đến gần tiểu thư . Ngài còn mặt mũi để đến gặp cô ấy sao ?" - Tiểu Đào đứng chắn đường , ngăn không cho anh bước đến gần.

"Cô có tư cách gì ?" - Thanh âm trầm thấp vang lên .

"Vậy còn ngài ? Ngài khiến cô ấy bị mù , hại tiểu thư mất đi đứa con đầu tiên của mình. Ngài còn tư cách để đến đây sao ?" - Cô tức giận trả lời . Người đàn ông này đến phút cuối còn cao ngạo như thế ?

Đường Lãnh Phong sững người , anh nhíu mày hỏi lại "Cô vừa nói cái gì ?"

*Bốp...rầm...- Vương Trấn hung hăng lao tới đấm mạnh Đường Lãnh Phong . "Để tôi nói cho cậu biết . Chính cậu đã hại Tiểu Lam mất tất cả. Chính hôm nay , cô ấy định sẽ nói cho cậu biết cô ấy đang có thai , còn ngu ngốc đan khăn choàng cho cậu . Đến phút cuối vẫn nắm chặt chiếc khăn này . Vẫn không tin cậu đã đối xử nhẫn tâm với cô ấy ." - Anh ném chiếc khăn cho Đường Lãnh Phong . Định túm cổ áo anh đánh thêm vài cái nhưng lại bị Hoàng Phủ Lâm giữ chặt lại "Dừng lại , đây là bệnh viện . Đừng quấy rầy cô ấy nghỉ ngơi."

"Cậu hãy tự ở lại đây mà xem lại tình cảm của mình đi !" - Hoàng Phủ Lâm kéo Tiểu Đào cùng Vương Trấn đi ra ngoài .

Trong căn phòng bệnh yên tĩnh. Đường Lãnh Phong đứng dậy . Anh ngồi trên chiếc ghế kế bên giừơng . nhìn chiếc khăn choàng trên tay , đường đan rất tỉ mỉ và đẹp dù đã bị hư hại gần hết nhưng vẫn có thể biết được cô đã dành bao nhiêu công sức để đan. Trên đó còn dính rất nhiều máu. Anh đưa tay chạm vào khuôn mặt cô , thanh âm trầm thấp vang lên thực khẽ "Tại sao không nói cho tôi biết !? Tại sao em lại giữ kín một mình ?"

"Vì cô ấy muốn tạo bất ngờ cho ngài !" - Tiếng của Tiểu Đào vang lên phía sau lưng . Anh không quay lại vẫn chăm chú nhìn Dư Vũ Lam.

"Ngài có biết Tiểu thư đã từng rất đau khổ vì ngài ? Dù biết đối với ngài cô ấy chỉ đơn thuần là món đồ chơi nhưng cô ấy lại yêu ngài . Cố chấp yêu ngài ! Khi biết được mình đã mang thai cô ấy đã hạnh phúc như thế nào ngài biết không ? Tiểu thừ còn đan sẵn một bộ đồ cho đứa bé . Niềm hạnh phúc của cô ấy rất đơn giản , chỉ cần ngài yêu cô ấy , đồng ý đứa bé ấy . Vậy mà , ngài lại nhẫn tâm đối xử với tiểu thư như vậy sao ?..." - Cô nói trong nước mắt . Bao nhiêu uất ức của Dư Vũ Lam , Tiểu Đào đều thay cô nói ra ... Đường Lãnh Phong từ đầu đến cuối chỉ im lặng . Tiểu Đào nhìn bóng lưng của anh , cô muốn thay Dư Vũ Lam trách anh , đánh anh nhưng...dù có làm vậy , thì mọi chuyện cũng không trở lại như ban đầu...

--- -------

Đường Lãnh Phong ngồi yên nhìn Dư Vũ Lam ngủ cho đến tận sáng vẫn không nhúc nhích . Chợt hàng mi của cô cử động nhẹ , từ từ mở mắt ra , đúng lúc Tiểu Đào cùng Hoàng Phủ Lâm bước vào . Cô vội chạy lại nâng Dư Vũ Lam ngồi dậy "Tiểu thư , cô tỉnh rồi sao ? Có khó chịu trong người không ?"

Dư Vũ Lam nắm lấy tay Tiểu Đào , thều thào hỏi "Tiểu Đào , trời vẫn còn tối sao ?"

"Tiểu thư...." - Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bây giờ là sáng sớm...Tiểu Đào định nói cho Dư Vũ Lam biết thì đột nhiên cô lại cất tiếng...

"Phải rồi...đứa bé...con của ta..."

"Tiểu thư....em xin lỗi...."

"Đã xảy ra chuyện gì ? Con của ta đâu , đứa bé đâu !?" - Dư Vũ Lam hét lên , cô lắc mạnh người Tiểu Đào .

"Bình tĩnh lại , Vũ Lam !" - Anh đưa tay giữ người cô lại , điềm tĩnh nói.

"Lãnh Phong !? Mau....mau nói cho em biết....đứa bé hiện đang ở đâu ?" - Nhận ra tiếng nói của anh , cô quay sang níu lấy áo anh , nài nỉ. "Chuyện ở bữa tiệc chỉ là hiểu lầm phải không ? Em tin anh sẽ không làm vậy. Nói cho em biết...con của em..." - Tiếng khóc nghẹn lại ở cổ họng , khiến giọng cô bị đứt ngoãng , cô lúc này thực rất đáng thương "Lãnh Phong...anh đừng im lặng nữa....mau nói cho em biết đi mà...huhu...."

Nhìn cô như vậy Hoàng Phủ Lâm thấy rất tội nghiệp, trong lòng rất đau. Dù Đường Lãnh Phong ngoài mặt rất bình tĩnh nhưng trong tâm anh cũng rất đau xót "Vũ Lam...xin lỗi...đứa bé mất rồi , mắt của em tạm thời sẽ không thể nhìn thấy gì !?"

Nghe câu nói của anh , Dư Vũ Lam như chết lặng . Bàn tay nhỏ nhắn chợt run lên , từ từ buông cánh tay anh ra . Cô lắc đầu , đau đớn nói "Anh gạt tôi.....không phải . Tôi phải đi kiếm bảo bảo . Phải đi tìm nó...." - Cô giật mạnh cây kim trên tay cố gắng đứng dậy , nhưng lại sơ ý ngã xuống đất . Đường Lãnh Phong vội đỡ cô nhưng lại bị cô hất ra , tức giận hét lên "Anh nói đi , tại sao lại đối xử với tôi như vậy ? Tôi đã làm anh phật lòng điều gì chứ ? Tại sao lại ném tôi cho người khác ???" Đường Lãnh Phong nhíu mày , để mặc cho cô dùng sức đánh anh , chỉ lạnh nhạt nói vài chữ "Vì tôi không cần em !"

"Lãnh Phong sao cậu có thể nói như vậy ?" - Hoàng Phủ Lâm cất tiếng . Đến nước này mà anh còn có thể nói như vậy sao ?

"Nhưng đó là lúc trước , còn bây giờ thì khác !"- Thanh âm lạnh lẽo lại phát ra . Khiến cho Hoàng Phủ Lâm và Tiểu Đào đều im lặng .

Dư Vũ Lam ngồi dưới đất , siết chặt lấy áo anh , đầy oán hận nói "Đường Lãnh Phong...tôi nói cho anh biết từ trước đến nay , tôi chưa từng biết hận ai , nhưng anh...sẽ là người đầu tiên Dư Vũ Lam tôi oán hận..." - Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tiều tụy mệt mỏi. Nhưng người đàn ônng ấy , mặt vẫn lạnh tanh , không có chút gì thương tiếc điềm đạm cất tiếng "Chỉ cần em còn hận tôi , thì trong tim em vẫn sẽ còn hình bóng tôi."

Cô tức giận giật mạnh áo anh , dùng hết sức mà hét lên , bao nhiêu oán hận đều nói ra

"Anh đừng mơ tưởng đến việc đó . Dù tôi có chết cũng không bao giờ tin anh ! Đối với loại người máu lạnh , bỉ ổi , còn tệ hơn loài chó như anh thì Dư Vũ Lam tôi , dù có chết cũng bao giờ yêu anh. Tôi cũng là con người , cũng có tôn nghiêm của mình , anh không cần đứa bé ấy cũng được , hà cớ chi phải hại chết nó ?"

Đường Lãnh Phong mặt vẫn lạnh , tai vẫn nghe , mắt vẫn thấy những hành động , sự căm phẫn cùng những giọt nước mắt của cô , tuy rằng trong lòng có một cỗ khó chịu dâng lên nhưng anh vẫn bình thản nói "Dù thế nào , trên đời này em...chỉ có thể yêu tôi ! Dư Vũ Lam em cuối cùng cũng là của tôi." ....

Dư Vũ Lam hét lên "Mau cút ra ngoài . Anh đi đi , tôi không muốn nghe thấy giọng nói của anh nữa . Mau cút đi . Đi ngay."

"Lãnh Phong , tạm thời ra ngoài . Để cô ấy bình tĩnh lại." - Hoàng Phủ Lâm kèo anh đứng dậy . Đi ra ngoài để cho Tiểu Đào ở lại với cô.

"Tiểu thư....cô đừng như vậy !" - Tiểu Đào ngồi xuống đất, cố gắng trấn an cô.

"Của anh....ta là của anh ta sao ? Bắt đầu từ khi nào vậy !?...ha...haha...." - Dư Vũ Lam bật cười , cô đau đớn ôm lấy Tiểu Đào . Nỗi đau này có ai thấu hiểu được cho cô ? Tình yêu của cô bị phản bội , bị chính người mình yêu lừa dối, mất đi đôi mắt , mất đi đứa con , cô làm sao có thể bình tĩnh mà vượt qua được . Dư Vũ Lam bật khóc nức nở , con của cô , đứa con đầu lòng của cô....sao ông trời lại có thể nhẫn tâm với cô như vậy . Bao nhiêu tổn thương mà cô phải gánh chịu suốt bao năm qua vẫn chưa đủ hay sao ? "Mau trả con lại cho tôi...là mẹ không thể bảo vệ con....bảo bảo...là mẹ không tốt...mẹ không tốt..." - Cô tự đánh bản thân mình , đau khổ mà khóc không thành tiếng. Tiểu Đào vội ngăn cô lại "Tiểu thư , cô đừng làm vậy !? Vẫn còn có em ở bên cô mà..."

"Tiểu Đào...ta mệt mỏi lắm rồi , thực rất mệt mỏi...." - Dư Vũ Lam chợt ngất đi .

"Tiểu thư , bác sĩ, Bác Sĩ..." - Cô vội hét lên , dùng sức để lay Dư Vũ Lam đang nằm bất động. Nghe thấy tiếng gọi của cô Đường Lãnh Phong và Hoàng Phủ Lâm vội chạy vào . Nhìn thấy cô nằm trên sàn , Đường Lãnh Phong chạy lại bế cô đặt trên giừơng . Lúc này , bác sĩ cùng các y tá mới xuất hiện...

Sau ít phút , vị bác sĩ già mới lên tiếng "Cô ấy vừa tỉnh lại , sức khỏe chưa hồi phục nên cơ thể không chịu được kích động mới ngất đi. Mọi người phải cẩn thận không được làm cô ấy kích động."

"Tôi biết rồi. Cảm ơn ông !" - Hoàng Phủ Lâm cất tiếng . Anh quay sang nhìn Đường Lãnh Phong chỉ thấy anh đang trầm mặc...

* p.s : Ngày mai ta sẽ chỉnh lại cỡ chữ nha . Vì hnay máy hư nên ta fải úp bằq đt nên không thể chỉnh cỡ chữ đc. Thông cảm !