Chương 122

Tiêu Khôn Hoằng không ngừng an ủi mình, đều là nhóc con nhà anh, phải nhịn.

Đây chính là con ruột, con ruột.

Anh xoa xoa mặt của đứa bé, ôn tồn nói: “Vì để bồi thường các con, muốn để cha làm cái gì cũng được, bao gồm chơi cưỡi ngựa.”

Tiêu Khôn Hoằng bảo đảm, sự kiên trì cả đời này đều dùng ở trên người đám trẻ nhỏ.

Ánh mắt đứa bé thứ nhất bỗng nhiên tỏa ánh sáng, sau đó lại khó chịu hừ lạnh một tiếng, biểu thị mình mới sẽ không bị dụ dỗ đâu.

Ngày hôm nay Tiêu Khôn Hoằng vì dỗ con, sử dụng hết sức lực của mình, quả nhiên làm đứa bé nhỏ trăng trắng dỗ đến xoay quanh mình.

Có thể thấy đứa bé thứ nhất cũng rất động lòng, chỉ có điều khó chịu không chịu thừa nhận mà thôi.

“Chú, không phải chú cũng có một đứa con trai sao? Cũng không cần ở lại đây quan tâm chúng tôi, chúng tôi có mẹ cùng cha nuôi là đủ rồi.”

Đứa bé thứ nhất nắm tay đứa bé nhỏ trăng trắng, đạp đạp từng bước hướng về phòng y tế chạy đi.

Tiêu Khôn Hoằng tức giận đến mức đau răng, cái gì gọi là có cha nuôi là đủ rồi?

Khi dễ người cha ruột này đã chết ?

Tiêu Khôn Hoằng đứng tại chỗ xoa xoa huyệt thái dương, không được không được, hiện tại anh phải tỉnh táo phải bình tĩnh, không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ!

“Anh Tiêu.”

Bỗng nhiên một người phụ nữ xinh đẹp đi tới, vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Tiêu Khôn Hoằng, so với trên hình anh còn đẹp trai, còn làm cho người say mê hơn.

Đặc biệt vừa nãy ôm đứa bé nhỏ trăng trắng chạy một đoạn, anh tuấn đẹp trai lại có tình yêu trẻ con, quả thực bắt được đa số trái tim của phụ nữ.

Cô ta thật sự là không nhịn được nên đến đây.

“Cút!”

Một giây sau, Tiêu Khôn Hoằng nhìn sang, mặt mày anh tuấn đầy vẻ xa cách lạnh lùng, lúc măng người cũng vô cùng có khí thế.

Chỉ một chữ liền khiến đối phương sợ hãi chạy trối chết.

Người đàn ông tao nhã vừa rồi không thấy, thay vào đó là người đàn ông quái gở lạnh lùng.

Lần này, những người phụ nữ nóng lòng muốn thử bên cạnh, đều dồn dập ngừng chiến tranh.

Tuy rằng lớn lên anh tuấn đẹp trai, nhưng mà dáng vẻ mặt đen mắng người cũng quá đáng sợ đi.

Một bên khác, Thi Nhân mang theo đứa bé thứ hai đi ra, trên đầu gối nho nhỏ đã được tiêu độc thoa nước muối, xa xa nhìn thấy có chút nghiêm trọng.

Đứa bé thứ hai nằm nhoài trong lồng ngực cha nuôi, có chút ỉu xìu, cậu bé tìm kiếm bóng dáng Cát Cát cùng em gái khắp nơi.

“Tiểu Nam, mẹ.”

Đứa bé nhỏ trăng trắng cùng Cát Cát chạy tới, cô bé ôm chặt lấy đùi của Hách Liên Thành: “Cha nuôi, Tiểu Mạch Khê cũng muốn Ôm.”

Hách Liên Thành khom lưng đưa cánh tay trái ôm thêm một đứa.

Đứa bé thứ nhất nằm cánh tay mẹ, quay đầu lại hướng về một hướng khác lộ ra vẻ mặt đắc ý.

Nhìn đi, chúng tôi thật sự không có thèm khát chú, chúng tôi có cha nuôi đây.

Tiêu Khôn Hoằng đứng cuối hành lang, nhìn một nhà bốn người vui vẻ rời đi, đặc biệt cái người đàn ông chướng mắt kia vậy mà lại ôm hai đứa bé của anh, trở thành nhân sinh doanh gia.

Mẹ kiếp, chua thành quả chanh tinh.

Anh sầm mặt lại quay đầu, phát hiện người xung quanh đều cách mình rất xa, giống như đang trốn diêm vương.

Tiêu Khôn Hoằng xốc mí mắt lên: “Trốn xa như vậy, tôi sẽ ăn thịt người sao?”

Ông Tiêu tằng hắng một cái, chủ động tiến lên: “Chúng ta còn phải đi theo sau sao?”

“Đi theo? Tại sao tôi phải theo sau! Người phụ nữ nhẫn tâm kia, sớm muộn gì ông đây cũng sẽ thu thập cô ấy!”

Một tiếng đồng hồ sau, ở bên ngoài nhà hàng xa hoa nào đó.

Tiêu Khôn Hoằng ngồi ở trên một chiếc xe sang, trơ mắt nhìn Thi Nhân mang theo con từ trên xe bước xuống, giờ khắc này anh nhìn cái gì cũng không quá hợp mắt.

Anh hung tợn nhìn chằm chằm phòng ăn: “Mua nhà hàng này lại cho tôi, đặt một phòng bao, tôi muốn đi ăn cơm!”

Người đàn ông cao quý lãnh diễm bước xuống xe, quần áo cẩn thận tỉ mỉ đã trở nên lỏng lẻo, không còn sự nghiêm túc của tổng giám đốc Phạm Thị như ban ngày, nhiều hơn dáng dấp của công tử ăn chơi.

Anh nhanh chân đi về phía nhà hàng, sau đó bước chân xoay một cái đi theo phương hướng mà bọn người Thi Nhân vừa đi.

Cậu ba nhà họ Tiêu dùng thực lực của mình để giải thích cái gì gọi là nói một đằng làm một nẻo.

Trong phòng bao, vô cùng náo nhiệt.

Đám trẻ nhỏ em một câu anh một câu, lại thêm một người choai choai Mạc Tử Tây, hoàn toàn có thể tranh cãi ngất trời.

Bởi vì có con, vì lẽ đó bọn họ đã sớm chuẩn bị rất nhiều món đồ chơi lại đây.

Tiêu Khôn Hoằng đứng cửa, quay đầu lại nhìn trợ lý: “Bảo mấy người ở phòng bên cạnh đi ra cho tôi.”

Vào lúc này là giờ cao điểm ăn cơm, hai bên đều có người.

Có điều ai kêu vị này chính là ông chủ của mình đây, trợ lý đi tìm ông chủ nhà hàng, cuối cùng ông chủ nhà hàng tìm khách mời thương lượng một chút, dùng phòng còn tốt hơn phòng riêng để trao đổi, lúc này mới có thể dẫn người đi.

Mí mắt Tiêu Khôn Hoằng cũng không nhấc lên, trực tiếp đi vào phòng bao riêng bên cạnh.

“Tiên sinh, anh muốn ăn cái gì?”

Cái gì anh ăn cũng không vô, tức giận đến no rồi.

“Ông chủ, anh phải ăn cơm đúng giờ thì mới có tinh thần và khí lực đánh trận tiếp chứ.”

Tiêu Khôn Hoằng thâm trầm nói: “Cậu cảm thấy tôi rất già?”

“Anh vẫn còn trẻ tuổi lắm.”

Thế nhưng so với Hách Liên Thành thì lớn hơn vài tuổi, ho khan một cái, thế nhưng anh ta không thể nói.

Cơm nước rất nhanh đã được mang lên, có điều Tiêu Khôn Hoằng vẫn không có động đũa.

“Nhưng mà cái này dù sao cũng là kháng chiến lâu dài, nếu như anh bị bệnh , vậy ai tới chăm sóc mợ chủ và ba đứa con? Mấy món ăn này giống với phòng bao sát vách, anh nếm thử đi?”

Lúc này Tiêu Khôn Hoằng mới có động tĩnh, cầm lấy đũa mất tập trung ăn đồ ăn.

Trước đây khi ăn cơm, anh làm gì cần phải nhìn xem đối diện ăn gì rồi mình mới ăn chứ, hơn nữa hôm nay ăn cũng không thấy ngon.

Sau khi ăn cơm xong, Thi Nhân dắt tay ba đứa con đi ra ngoài.

Có điều lúc tính tiền xuất hiện một khúc nhạc đệm nhỏ, nhân viên phục vụ chủ động nói: “Có anh Tiêu đã trả tiền cho mọi người rồi a.

Họ Tiêu?

Tay Hách Liên Thành dừng một chút, màu sắc u ám trong đáy mắt tăng lên, người đàn ông kia đúng là bám dai như đỉa.

Thi Nhân nhíu mày một cái, đồ vô lại kia đến tột cùng là muốn làm gì chứ, lại dám nghênh ngang tính tiền, ai cho anh mặt mũi như vậy chứ?

Ba đưa bé cảm thấy bầu không khí giữa mấy người lớn với nhau có chút không đúng, đồn dập rũ đầu nhỏ.

Mạc Tử Tây vuốt ve đầu nhỏ của con, quả nhiên tình cảm giữa người lớn với nhau là phức tạp nhất rồi.

Lúc này, Tiêu Khôn Hoằng cũng đi ra, nhìn bọn họ nói: “Ăn ngon không? Lần sau báo lại tên của tôi vẫn sẽ được miễn phí”

Khốn nạn, ai lạ gì đồ miễn phí của anh chứ?

Thi Nhân hít sâu vào một hơi, nhìn Hách Liên Thành nói: “Thật xin lỗi nhà, lần sau tôi làm cơm ở nhà cho anh ăn đi, như vậy thì sẽ không có người quấy rối chúng ta”

“Được.”

Trên gương mặt tuấn tú của Hách Liên Thành lộ ra một nụ cười, thật ra mà nói người thẳng lợi vẫn là anh ta.

Anh ta nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Tiêu Khôn Hoäng, hoàn toàn không có ý muốn phản ứng  Trong nháy mắt Tiêu Khôn Hoằng sắc m:     của anh ta lập tức đen rồi.

Hay lắm, vậy mà tự mình ở nhà làm cơm cho đàn ông ăn!

Đoàn người rời khỏi nhà hàng, thế nhưng lúc ở cầu thang, chân Thi Nhân bỗng nhiên bị trượt một cái, cô dường như là theo bản năng buông lỏng tay nắm tay con ra, muốn té cũng chỉ có thể té một mình, không thể để con té cùng mình.

Hách Liên Thành đã nhanh trước một bước ôm cô vào lòng, ngữ khí mang theo vẻ thân mật: “Đang suy nghĩ gì đấy, nhập thần như thết”

“Xin lỗi,  Hai người thân mật ôm nhau, Thi Nhân đỏ mặt lên, muốn lùi về sau một bước, thế nhưng mắt cá chân lại truyền đến từng trận đau đớn.

lôi bị hụt chân”

Lồng ngực của người đàn ông xa lạ làm cho cô có chút bất an, đặc biệt phía sau còn có một ánh mắt như đao làm cho cô hơi lo lắng.

Có điều Hách Liên Thành không buông tay, tay vẫn để sẵn trên eo Thi Nhân không chút buông lỏng.

Người đàn ông vẫn đang đứng nhìn bên cạnh trong nháy mắt xông lên, âm thanh lạn     ~ lùng nghiêm nghị: “Tay của anh đang để chỗ nào vậy?”

Ánh mắt Hách Liên Thành sắc bén: “Không có quan hệ gì với anh”

“Đây là vợ của tôi, anh nói xem có quan hệ với tôi hay không?”

Tiêu Khôn Hoẵng lôi Thi Nhân ra ngoài, nhấc chân đạp về phía Hách Liên Thành một cái, động tác này quá bất ngờ Thi Nhân căn bản cũng không phản ứng lại kịp.