Ánh sáng trong phòng thay đồ rất nhẹ nhàng.

Thi Nhân dựa vào trong vòng tay anh, thở hổn hển, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh khiến người ta không khỏi chìm đắm.

"Có chút cay.

"
Tiêu Khôn Hoằng ôm lấy em của vợ anh: "Lần sau anh đưa em đi ăn tiếp.

"
"Bỏ đi thôi, em nhìn anh ở trong quán lẩu đó vẻ mặt dường như rất khó chịu.

Mùi ớt cay doạ người thế, anh chắc cũng không chịu nổi được.

"
Thi Nhân biết rằng anh đã phải nhẫn nhịn không gian của cửa hàng lẩu đó.

Anh ấy có thể tự thỏa hiệp cho đến thời điểm này, Thi Nhân đã thấy rất xúc động rồi.

"Quen với nó rồi chắc sẽ không thành vấn đề thôi.

"
Tiêu Khôn Hoằng nhìn cô: "Anh sẽ dần dần làm quen với những gì em thích, đồng thời học cách chấp nhận và thích ứng nó.

"
Khi hai người ở bên nhau, không phải lúc nào cũng chỉ có Thi Nhân cố thích ứng được với bản thân anh.

Thi Nhân mím môi cười, lúc này cô cảm thấy rất rất hạnh phúc, hai người họ cùng nhau ăn lẩu, cùng nhau xem phim, cùng nhau gắp búp bê.

Cô kiễng chân ôm lấy cổ anh: "Em phát hiện ra em càng ngày càng thích anh.

"
"Vậy thì em phải thích anh nhiều hơn nữa, tốt nhất là cả đời này.

"
Tiêu Khôn Hoằng ôm cả người vào lòng, cảm thấy lúc này toàn bộ lồng ngực đang đập loạn xạ, người trong tay anh chính là bảo vật quý giá nhất của đời này.

Hai người lặng lẽ ôm nhau một hồi, mà không làm gì cả.


Nhưng cảm thấy mọi thứ vẫn như cũ, chỉ là cảm thấy thân thiết hơn mà thôi.

Hai người nắm tay nhau đi xuống lầu, Thi Nhân nghe thấy tiếng kêu la và ríu rít của ba đứa nhỏ, cô tò mò bước tới, muốn xem điều gì khiến ba đứa nhỏ hạnh phúc như vậy.

Kết quả là cô đã nhìn thấy ba chiếc máy gắp thú.

"Ôi trời ơi.

"
Thi Nhân nhìn ba cái máy gắp thú rồi lại quay đầu nhìn về phía Tiêu Khôn Hoằng, giọng điệu kinh ngạc: "Anh mua à?"
Thực sự là quá là đáng sợ rồi, chỉ bằng một cái khua tay mà anh đã mua ba cái máy gắp thú này rồi.

"Chà, không phải em nói trước đây đã từng chơi sao? Bọn trẻ nhà mình cũng thích thế nên anh mới mua ba cái.

"
Tại sao đến mức phải mua ba cái.

Đây là điều mà trước đây Thi Nhân đã tự mình học được, anh ấy có 3 đứa con, vì vậy mua cái gì cũng đều phải mua cả ba thứ giống hệt nhau.

Kết quả ba thằng nhóc này chỉ quan tâm đến những cỗ máy gắp thú, mỗi người một máy vây quanh để gắp.

Nhưng tất cả đều không gắp được.

Thi Nhân đứng nhìn: "Cái này sao lại khó gắp thế này?"
Nghe nói rằng độ khó của cái này có thể được thiết kế, và độ chặt của các móng vuốt còn có thể tự điều chỉnh, những người bên ngoài cửa hàng sẽ cố tình tăng độ khó lên để kiếm tiền.

Nhưng cái này mua để trong nhà, không cần quá khó như thế.

Đợi một lúc bọn trẻ gắp không được cái gì, rồi gào lên khóc thì phải làm sao?
Tiêu Khôn Hoằng đứng bên cạnh máy gắp thú, một tay đút vào túi quần, dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ một chút vào con búp bê: "Cái này phải hướng vào đây mới gắp được.

"
"Không cần dạy con.

"
Mạc Tiểu Bắc quay đầu, tiếp tục tự mình nỗ lực, hôm nay cậu bé không tin, không thể tự mình bắt lấy.

Mạc Tiểu Nam bĩu môi, ủ rũ gãi gãi đầu.


Tiêu Khôn Hoằng liếc nhìn hai đứa con trai của mình, chúng khá mạnh mẽ, thôi bỏ đi, anh đi thẳng đến đứa con thứ ba, lúc Bánh Bao nhỏ gắp thú, bộ dạng trông ngốc ngốc, nhưng kĩ năng lại tốt hơn nhiều so với hai anh trai của nó.

Anh cúi người: "Có tự tin không?"
"Có ạ, con sẽ tự mình gắp được.

"
Bánh bao nhỏ tập trung nhìn vào con búp bê trong máy, kết quả là lần này thành công rồi, con bé nhảy dựng lên vì sung sướng: "Bố ơi, Bố ơi, con đã gắp thành công rồi! Con đã gắp được!"
"Chà, thật lợi hại.

"
Tiêu Khôn Hoằng xoa đầu đứa con gái nhỏ, anh không ngờ rằng con bé đã thừa hưởng năng lực của mình.

Bánh bao nhỏ cúi xuống và lấy con búp bê ra khỏi máy gắp thú, cô đẩy đôi chân ngắn của mình, bàn tay mập mạp cầm con búp bê trong tay khoe: "Ba, mẹ, nhìn, đây là con búp bê con bắt được này.

"
"Ồ, bánh bao nhỏ của chúng ta thật lợi hại mà, thật sự giỏi.

"
Thi Nhân lấy điện thoại di động ra: "Nào, mẹ chụp ảnh cho con.

"
Bánh bao nhỏ cười tươi trước ống kính, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

Tiêu Khôn Hoằng đứng nhìn ba đứa nhỏ vây ở trước máy gắp thú, còn đang chụp ảnh bên cạnh, môi mỏng nhếch nhẹ lên, hóa ra loại hạnh phúc này lại đáng quý như vậy.

Tại sao trước đây anh chưa từng phát hiện?
Anh luôn cho rằng những thứ đồ đắt giá và độc đáo nhất dành cho vợ con, mới là thứ tốt nhất.

Chẳng hạn như thành phố giải trí trong sảnh này.

Chẳng hạn như ở vườn được xây ở đằng sau, những thứ này đều vô cùng có giá trị, trước đây anh đã từng nghĩ đấy mới là những thứ phù hợp.

Nhưng bây giờ, anh đã phát hiện ra rằng ba chiếc máy gắp thú rẻ tiền, cũng có thể cho anh có được hạnh phúc gấp nhiều lần, không kém gì những thứ đắt tiền mà anh đã từng mua.

"Tiêu Khôn Hoằng, anh làm sao lại ngẩn người ra vậy? Đến đây xem thử xem.


"
Thi Nhân cảm thấy Tiêu Khôn Hoằng quá kỳ lạ rồi, tại sao anh lại chỉnh chế độ gắp thú khó như vậy, không thấy sắc mặt bọn trẻ đã thay đổi rồi?
Bọn trẻ đều rất nhanh khóc cả rồi.

Tiêu Khôn Hoằng nhướng mày, đi tới bên người thứ hai Mạc Tiểu Nam: "Cái này gắp mới được.

"
Bàn tay to của người đàn ông che bàn tay nhỏ bé của thằng bé, giúp Mạc Tiểu Nam điều chỉnh sức lực, lần này cậu bé đã thành công rồi.

"Oh, uầy này, con gắp được nó rồi.

"
Mạc Tiểu Nam hai mắt sáng lên, cậu bé kích động giậm chân hưng phấn, sau khi cầm búp bê lên, mặt mũi đỏ bừng đã đỏ bừng cả.

"Được rồi con trai, lợi hại.

"
Tiêu Khôn Hoằng dùng bàn tay to xoa lên đầu Mạc Tiểu Nam, thằng bé mím môi cười, sau đó đưa búp bê đến trước mặt anh.

Anh sững sờ nhìn con búp bê trước mặt: "Đưa cho bố?"
"Vâng.

"
Mạc Tiểu Nam có chút xấu hổ, lỗ tai đỏ bừng.

Tiêu Khôn Hoằng vui vẻ đưa tay ra, cầm lấy con búp bê trong tay, như thể món quà nà có trọng lượng vô cùng to lớn.

Mạc Tiểu Bắc đang ở bên cạnh, thằng bé đang hầm hừ cầm máy gắp thú, muốn tự mình bắt lấy!
Thi Nhân không chịu được nữa, cô bước đến đứng bên cạnh bé lớn: "Cố lên, thử lại xem, đừng sốt ruột.

"
"Con có thể tự mình gắp lấy.

"
Hừm, thằng bé muốn tự mình đến.

Mạc Tiểu Bắc trông nghiêm túc, nhất và phải gắp nó xuống.

Tuy nhiên, liên tiếp mấy lần đều thất bại, Thi Nhân muốn thuyết phục thằng bé: "Tiểu Bắc, hôm nay chúng ta bỏ qua đi, cái này có còn tùy vào may mắn nữa.

"
"Con không, con sẽ tự mình làm.

"
Tính khí cứng đầu của Mạc Tiểu Bắc nổi lên, thằng bé không muốn người khác giúp nên sẽ không để người khác giúp.


Thi Nhân thấy con trai mình đang tức giận, mà cô không biết phải làm gì.

Nhìn xem, trong ba đứa trẻ chỉ có bé lớn là vẫn chưa gắp được thôi.

Nhất định sẽ vô cùng tức giận, Thi Nhân liếc nhìn Tiêu Khôn Hoằng: Những gì mà anh tự mình làm ra, thì anh tự mình giải quyết.

Cô vẫy tay với hai đứa con của mình: "Lại đây, chúng ta ăn trái cây".

Mạc Tiểu Bắc càng căng thẳng hơn khi có em trai và em gái ở gần đó.

Mạc Tiểu Bắc trước đây chính là người đứng đầu trong những đứa trẻ.

Thằng bé rất có uy tín trước mặt các em của mình, bây giờ các em của nó đều đã gắp được rồi, chỉ có thằng bé là vẫn chưa gắp được, đây đúng là một điều đáng xấu hổ mà.

Thi Nhân nắm lấy tay đứa trẻ, quay đầu lại nhìn Tiêu Khôn Hoằng: Con có thể tự làm.

Em trai và em gái đều bị mang đi rồi, có lẽ áp lực của Mạc Tiểu Bắc cũng có thể bớt đi một chút.

Tất cả đều đã rời đi, chỉ còn lại Mạc Tiểu Bắc và Tiêu Khôn Hoằng.

Một lớn một nhỏ, không ai nói gì.

Đứa nhỏ tiếp tục nhìn vào con búp bê, nhưng vẫn không thể gắp được.

Mạc Tiểu Bắc bĩu môi, trong mắt hiện lên tầng nước mắt, tại sao lại không thể gắp được.

"Này nhóc con, thế này không tốt đâu, tính tình phải thật bình tĩnh, thắng thua đều ảnh hưởng đến tâm lý của con, thế này không tốt.

"
Mạc Tiểu Bắc hừ lạnh một tiếng: "Không cần quản con.

"
Tiêu Khôn Hoằng cúi người ôm con trai vào lòng, bàn tay to ôm lấy bàn tay nhỏ của cậu, kiên nhẫn nói: "Con búp bê thế này phải từ từ di chuyển vị trí của con búp bê, điều chỉnh đến góc độ con cần, rồi mới bắt đầu một lần nữa, sau đó thì con ra tay, như thế nhất định sẽ giành chiến thắng.

"
Mạc Tiểu Bắc lỗ tai có chút đỏ lên.

Thằng bé lơ đãng vặn vẹo thân thể, người đàn ông phía sau cao lớn lại vững vàng, hai tay che lại bàn tay nhỏ, tựa hồ dáng vẻ rất lợi hại.

Lần đầu tiên gần gũi với ba như vậy, Mạc Tiểu Bắc có chút ngượng ngùng.