“Nghe nói, cô ấy quay về rồi?” Hứa Thiệu mở lời.
“Ừ”.
“Chúc mừng anh”.
Thẩm Mộ Diễn cười tự giễu: “Có gì đáng chúc mừng chứ? Cô ấy nói, mọi chuyện như mây khói, đều đã qua cả rồi.”
“Cô ấy nói? Không phải chứ, cô ấy Là Đường Tiểu Nhiễm, anh là Thẩm Mộ Diễn, Đường Tiểu Nhiễm nỡ buông tay Thẩm Mộ Diễn như vậy sao?”
“Cô ấy đến mạng còn không cần. Đường Thị còn nỡ từ bỏ, sinh mạng cũng không cần nốt, Thẩm Mộ Diễn này là cái gì cơ chứ? Có gì mà khiến cô ấy không nỡ buông tay?”
“Cô ấy mới nói thế, anh đã buông tay như vậy rồi?” Hứa Thiệu không tin Thẩm Mộ Di sẽ là kiểu người dễ dàng từ bỏ.
Nhưng hiếm khi nào thấy, người bạn này lại chán nản: “ Đường Tiểu Nhiễm nói, cô ấy yêu tôi, cô ấy có tội”. Điệu bộ đầy cay đắng: “Nếu yêu tôi mà trở thành tội của cô ấy, tôi làm sao có thể khiến cô ấy tiếp tục phạm tội?”
“Cô ấy sao lại nói ra được những lời như thế chứ? Tôi không tin mấy lời ấy là từ miệng Đường Tiểu Nhiễm nói ra.”
“Nếu như yêu tôi là phạm tội, tôi còn có cớ gì để đi yêu cầu cô ấy làm gì nữa?”
“Không đúng, Thẩm Mộ Diễn, anh nói không đúng.”
“Lần này gặp lại, cô ấy luôn cự tuyệt tôi.”
“Không đúng,” Hứa Thiệu vẫn đinh ninh: “Anh nói không đúng, cô ấy không phải là cự tuyệt anh, Đường Tiểu Nhiễm vẫn còn yêu anh.”
“Anh chưa thấy sự thay đổi của cô ấy, anh không hiểu được.” Thẩm Mộ Diễn cổ họng khô cả lại, vẻ khó chịu.
“Không, anh nói không đúng, cô ấy nếu như không yêu anh, tại sao lại nói những lời ấy với anh, cô ấy đáng lẽ phải không thèm ngó ngàng đến anh, hà cớ gì nói với anh là cô ấy yêu anh, cô ấy có tội?
Đường Tiểu Nhiễm chính là, không dám đối mặt với tình cảm của chính mình!” Hứa Thiệu liếc mắt nhìn Thẩm Mộ Diễn.
“Xem ra, đây thật sự là nghiệp chướng của anh. Đường Tiểu Nhiễm mất đến bảy năm cũng không có cách nào làm tan chảy được đá, cô ấy dù cho trong lòng có đốt lên một đống lửa, cũng không dám tùy tiện đốt cháy. Không làm tan chảy được anh, cuối cùng lại đi thay đổi hoàn toàn bản thân, suýt tý nữa thì mất mạng.
Nếu tôi là Đường Tiểu Nhiễm, tôi cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống như cô ấy. Yêu rồi, đau rồi, sợ rồi, đã thế thì chạy trốn đi, làm con rùa rụt cổ cũng được, chí ít vẫn dễ chịu hơn là vô tình làm tổn thương chính mình.”
Anh ta bỗng đứng phắt dậy, “Dù sao, tôi cũng nói hết lời rồi. Còn làm thế nào, chọn thế nào, buông tay hay tiếp tục, anh nên hai tay nắm chặt lấy, anh tự mình chọn đi.”
Đạo lý, ai cũng biết giảng .
Gặp phải chuyện rồi, lại chưa hẳn làm tốt được.
Đọng lại trong đầu Thẩm Mộ Diễn lúc này là: Yêu rồi, đau rồi, sợ rồi, nên mới trốn đi?
Thận trọng nghĩ lại lời Hứa Thiệu nói, thận trọng nghĩ lại từng chút về Đường Tiểu Nhiễm, thận trọng nhớ lại những lời hôm đó cô ấy nói.
Người ông ánh mắt lóe lên một tia sáng, “Đường Tiểu Nhiễm, lần này đổi lại anh sẽ đợi em quay về.”
Đường Tiểu Nhiễm lần này quay về để tham dự sinh nhật của Tô Mật.
Còn chuyện vô tình gặp lại Thẩm Mộ Diễn, cô không nhắc tới với Tô Mật.
“Lần này về, định ở lại bao lâu?”
“Tới ngày mai.”
“Nhanh vậy sao?” Tô Mật hơi bất ngờ, lúc trước cũng chưa từng thấy cô gấp gáp như vậy.
Cô ta đâu hề biết, Đường Tiểu Nhiễm lần này gặp lại Thẩm Mộ Diễn, cô ấy đã hận đến mức muốn rời khỏi thành phố này ngay lập tức, một thành phố mà có Thẩm Mộ Diễn.
Sáng sớm hôm sau, cô đã vội vàng ra sân bay, mua vé của chuyến bay sớm nhất để quay về.
Lòng như lửa đốt, chỉ mong thời gian trôi qua nhanh để cô mau chóng rời khỏi nơi này.
Đến chính bản thân cũng không biết, cô rốt cuộc đang trốn tránh điều gì.
Lúc đang đổi vé lên máy bay, đột nhiên bị ai đó dùng lực kéo đi: “Tiểu Nhiễm, anh đã cố gắng rồi nhưng vẫn không có cách nào buông tay em được.”
Đường Tiểu Nhiễm điếng người: sao lại là anh ấy?
Thẩm Mộ Diễn!
“Đi theo anh.”
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Tiểu Nhiễm lộ rõ vẻ tức giận: “Tôi không đi!”
Cô nhìn anh một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt ấy quá đáng sợ, rõ ràng là “không có ý gì tốt”, Đường Tiểu Nhiễm trong nháy mắt bỗng trở nên căng thẳng: “Tôi nói, tôi không đi.”
“Ngoan, Tiểu Nhiễm, về nhà với anh.”
“Nhà? Nhà của tôi không phải ở đây.”
Người đàn ông chau mày: “Hồ đồ, nơi nào có anh, nơi đó chính là nhà của em.”
“ “ một lúc lâu: “Em không thoải mái ở đâu à?” Ánh mắt khác thường của Đường Tiểu Nhiễm đang quan sát người đàn ông đứng trước mặt, quả thực nghĩ không ra được, còn có lí do gì khiến người đàn ông này nói ra những lời buồn nôn đến như thế.
“Tiểu Nhiễm, lúc trước em mất bảy năm để đợi anh, bây giờ đổi lại anh sẽ dùng tất cả có thể để đợi em.” Đừng nói là bảy năm, cho dù có là gấp đôi như thế, anh cũng đợi!
“Anh có đủ thời gian, Tiểu Nhiễm, cả đời này, Thẩm Mộ Diễn và Đường Tiểu Nhiễm cứ từ từ hao phí thời gian của nhau.”
Rốt cuộc, anh đang nói cái gì vậy?
Đường Tiểu Nhiễm không hề trông đợi gì, một người căm ghét thù hằn cô suốt bảy năm, một người hận đến mức muốn ly hôn ngay lập tức, lại đột nhiên thay lòng đổi dạ, đột nhiên trở nên yêu cô đến vậy, cô không tin.
Bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, Đường Tiểu Nhiễm đề phòng nhìn người đàn ông trước mặt: “Thẩm tổng, không phải sau đó ngài lại nói ngài đã yêu tôi rồi đấy chứ?”
“Đúng! Anh chính là muốn nói, Đường Tiểu Nhiễm, anh đã yêu em rồi.” Người đàn ông dáng vẻ vô cùng nghiêm túc: “Vì vậy, đừng cự tuyệt anh nữa, chúng ta làm lại từ đầu đi.”
“Xì.” Đường Tiểu Nhiễm không kiềm được nữa, cô bật cười: “hơ, hơ hơ tiếp theo, Thẩm tổng có phải muốn nói, anh sớm đã đem lòng yêu tôi rồi?”
“Đúng, em đã biết cả rồi, vậy anh cũng không có gì phải che giấu, đúng, Thẩm Mộ Diễn sớm đã đem lòng yêu Đường Tiểu Nhiễm!”
“Ha ha ha ha Thẩm tổng anh thật biết nói đùa. Nhìn dáng vẻ nghiêm túc này của ngài, tôi suýt tý nữa đã tin là thật rồi. Nhưng đáng tiếc...” cô cười lạnh lùng: “Tôi không tin.”