Trong biệt thự xa hoa tráng lệ, mọi người vẫn xôn xao tán gẫu với nhau, duy chỉ có ở giữa đại sãnh, nhưng nhân vật nổi tiếng đang nhìn nhau ngây ngốc.

Lăng Tịnh Hy từ lúc quay đầu lại vẫn nhìn Vương Vũ Hàn không chớp mắt.

Cô thật sự đã gặp lại kẻ sát nhân này, hiện thời trong đầu đều nghĩ ra hàng vạn cách có thể ngay lặp tức giết hắn nhưng không thể …

Hiện tại tinh thần của cô không ổn định nhưng lý trí vẫn mách bảo cô rằng tên Vương Vũ Hàn này không phải hạng tầm thường, việc hắn và Mạch Quân Vỹ có quan hệ tốt thì chắc chắn địa vị của hắn không nhẹ, cùng với tên Man Cảnh Ân thần bí này nữa.

Dù cô có thể đâm hắn một nhát nhưng hai tên kia lực lưỡng như vậy không lẽ dễ dàng cho cô ra tay, còn tên Vương Vũ Hàn này thân hình cũng lực lưỡng không kém, nội chỉ cần một tay thôi cũng đủ bẻ gãy cổ cô rồi.

Vương Vũ Hàn cũng đánh giá cô gái trước mắt, lúc hắn xem hình thật sự khinh thường con mắt kém thẩm mỹ của em trai nhưng giờ gặp mặt … có lẽ do trang điểm nên trông khác hắn, đôi môi đỏ mộng, khuôn mặt trái xoan, dáng người cũng xem là quyến rũ, cùng với đôi mắt trong veo đó …

Hắn cau mày nhưng lặp tức khôi phục lại vẻ mặt ngay, lý do là vì đôi mắt đó khiến hắn cảm thấy quen thuộc nhưng không biết đã gặp lúc nào ?

“ Khụ, khụ … Hàn à, còn không chào hỏi em ấy đi chứ ?”

Mạch Quân Vỹ thấy cảnh tượng thật quái dị nên ho khan nhắc nhở.

Vương Vũ Hàn biết mình thất trách nên đưa tay về phía Lăng Tịnh Hy, mặt không đổi sắc.

“ Tôi là Vương Vũ Hàn, là anh trai của Thiếu Phong, rất vui được biết Lăng tiểu thư.”

Lăng Tịnh Hy không đưa tay ra ngay mà lại nhìn vào tay hắn.

Vương Vũ Hàn thấy vậy lại nhìn vào tay mình, lại thấy tay mình rất sạch, rốt cuộc cô ta bị sao vậy ?

Nhưng đó là suy nghĩ của Vương Vũ Hàn còn Lăng Tịnh Hy thì đang muốn chặc đứt cánh tay đó bởi nó đã nhuốm máu của cha mẹ và em trai cô, cô hận không thể dùng dao chặc đứt nó ngay lặp tức.

Vương Thiếu Phong thấy sắc mặt Lăng Tịnh Hy tái mét, lo lắng kéo tay cô.

“ Em sao thế ? thấy không khỏe sao ?”

Lúc này Lăng Tịnh Hy mới thật sự lấy lại tinh thần, cố trấn an không cho run rẩy.

“ Em thấy hơi mệt, có thể khi nãy uống chút rượu nên hơi choáng thôi, nghĩ một lát sẽ không sao ? ”

“ Được rồi, vậy để anh …”

“ Không cần, em ra ngoài hít thở một chút … xin phép mọi người.”

Lăng Tịnh Hy chen ngang lời Vương Thiếu Phong xong, cũng không đợi ai lên tiếng, bước nhanh ra sau khuôn viên.

“ Xin lỗi các anh, em ra xem Tịnh Hy thế nào ?” – Vương Thiếu Phong lo lắng nên vẫn đi theo sau.

Mạch Quân Vỹ vỗ vai Vương Vũ Hàn.

“ Hàn, cậu làm ơn đừng mỗi lần xuất hiện là dùng bộ mặt dọa chết người khác như thế được không ? cậu xem thành quả của cậu kìa …”

Mạch Quân Vỹ lại nhướng mày về phía hai người kia.

“ Chưa gì đã dọa em dâu chạy mất dép.”

“ Cô ta không phải em dâu mình.” – Vương Vũ Hàn lạnh băng nói.

Loại người như Lăng Tịnh Hy là “ Lạt mềm buộc chặt ”, cô ra chỉ tỏ ra ngây thơ để Thiếu Phong yêu thương mà thôi, loại đàn bà như thế không phải lần đầu tiên hắn gặp … muốn làm em dâu hắn … mơ cũng đừng mong có.

____________________________

Lăng Tịnh Hy đi đến khuôn viên ngồi đó thẩn thờ nhưng được một lúc thì Vương Thiếu Phong cũng đuổi kịp.

“ Em thấy đỡ hơn chưa ? ” – Hắn ôn nhu hỏi, ngồi xuống kế bên cô, nắm tay an ủi.

Cô rút tay lại ngay. – “ Em nói không sao mà, anh vào trong đi nếu không mọi người sẽ không vui đâu ?”

“ Hôm nay đâu phải ngày vui của anh, khi nào đến ngày ấy, anh và em chắc sẽ mệt lắm đấy ? ”

Ý tứ hắn rất rõ ràng, qua mấy tháng quen nhau, hắn hiểu hắn muốn cô biết bao nhiêu, tuy cô nhiều lần cự tuyệt nhưng hắn sẽ đợi, bất quá đến lúc đám cưới, muốn cũng không có muộn.

Hiểu rõ ý hắn nói gì ? một cõi chua xót dâng lên khiến mắt cô cay cay.

Vương Vũ Phong giật mình khi thấy mắt cô đỏ hoe, luống cuống ôm vội cô vào lòng.

“ Em không khỏe chỗ nào nói anh biết, cứ im lặng như thế, anh lo lắm.”

“ Em thấy khát nước, anh đi lấy nước cho em được không ?”

Hắn nghe xong thở phào, thì ra muốn uống nước.

“ Đợi anh một chút, có muốn ăn gì không ? anh sẽ mang một ít cho em.”

“ Không cần, em chỉ muốn uống nước thôi.”

Hắn ừ một tiếng rồi đi vào trong. Bây giờ chỉ còn mình Lăng Tịnh Hy ngồi dưới đài phun nước.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, giọt thứ hai rơi xuống nền gạch màu ngà voi sang trọng.

Cô đã khóc, không phải vì Vương Thiếu Phong mà vì cha mẹ và em trai cô.

Cô có lỗi với họ rất nhiều, tự trách bản thân nhưng cũng trách ông trời vì sao trớ trêu như thế ? mới đây cho cô một tình yêu thật đẹp nhưng cũng cho cô một nhát dao chí mạng.

‘ Sao chuyện này lại xảy ra với mình ? Tại sao Vương Thiếu Phong lại là em trai của tên cầm thú đó … tại sao ? … tại sao ? … Tại sao ? ’

Rất muốn hét lớn hai chữ “ Tại sao ? ” nhưng chỉ có thể để trong lòng mà gào thét.

Cô rốt cuộc phải làm gì bây giờ, cô yêu Thiếu Phong nhưng anh trai hắn lại là kẻ hại đình cô nhà tan cửa nát, hại cô người không ra người, hại cô suốt hai năm qua luôn bị ác mộng đeo bám … tất cả là tại hắn.

Cô cũng không phải kẻ “ Vơ đũa cả nắm.”. Những tháng qua bên cạnh Thiếu Phong, cô biết hắn tuy bề ngoài hay ra vẻ công tử nhưng chưa bao giờ nói về gia thế hay khoe khoang thân phận mình, nhất là tình yêu của hắn dành cho cô.

Cô càng biết, là Vương Vũ Hàn giết chết cả nhà cô chứ không phải Vương Thiếu Phong, dù là em trai nhưng hắn chắc sẽ không làm như thế ?

Nhưng giờ đây đối với cô, tình yêu của Vương Thiếu Phong lại như cái dằm, nó in hắn trong tim cô, rất khó chịu, rất đau đớn … Cô rất muốn lấy cái dằm ấy ra nhưng không tài nào lấy được, bởi … cô không đành lòng.

Càng nghĩ càng tủi thân, càng thương cho số phận, cũng trách cứ ông trời nhưng biết phải làm sao ? … Nước mắt vẫn cứ chảy không ngừng.

Được một lúc, cô mơ màng nhìn thấy đôi giày da sáng bóng dưới đất, một giọt nước mắt vô tình rớt xuống giày da của hắn, lại thấy khăn tay đưa tới trước mặt.

Thiếu Phong đã trở lại, cố chịu đựng lau hết nước mắt trên mặt, gượng một nụ cười tươi như hoa đối mặt với hắn.

“ Sao anh đi nhanh thế ? em …”

Vừa mới nhìn lên thì vế sau muốn nói gì cô cũng không nhớ, bởi người trước mặt không phải Vương Thiếu Phong mà là … Vương Vũ Hàn.

Đôi mắt hắn như diều hâu nhìn cô chăm chú.

“ Sao ? mới nãy còn cười vui vẻ, giờ lại khóc ? em trai tôi hiếp đáp cô sao ?”

“ Khô … không , không có.” – Cô khó khăn nói.

‘ Sao hắn lại ra đây ? làm sao giờ ?”

“ Chúng ta trước kia đã từng gặp qua phải không ?”

Lòng cô chấn kinh. – ‘ Không lẽ hắn đã nhận ra cô ? không … khuôn mặt cô đã thay đổi, không thể nhận ra được, không thể …’

“ Không, đây là lần đầu tôi gặp Vương tiên sinh.” – Cố trấn an mình trả lời hắn.

“ Vậy à, nhưng sao trông cô rất quen.” – Hắn lại dò hỏi.

Cũng cảm thấy khó hiểu, vì sao lại quan tâm một cô gái được chứ ? hắn vốn không thiếu đàn bà … À, có thể vì là bạn gái của Thiếu Phong nên hắn mới hỏi vậy thôi, nhưng dù gì cũng chỉ là loại đàn bà ham danh háo lợi.

Trong lòng hoảng sợ, Lăng Tịnh Hy càng run rẩy, mặt cũng tái xanh, kí ức liên tục ùa về khiến cô muốn nghẹt thở, cô bất giác lùi vè phía sao nhưng không biết phía sao lại là đài phun nước.

Lùi một bước nữa thì đụng thành bể, cô mất thăng bằng té ngã.

Cứ nghĩ người sẽ “ Ướt như chuột lột.” nhưng nào ngờ Vương Vũ Hàn lại ôm cô lại nên cô thoát nạn nhưng “ Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.”.

Hiện tại hắn và cô mặt đối mặt, người dán sát nhau, tư thế có bao nhiêu phần là ám muội.

Cô cảm nhận hơi thở lạnh băng của hắn, cũng cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài, muốn đẩy hắn ra nhưng vô dụng, cô nhíu mày nhìn hắn.

“ Vương tiên sinh, cám ơn ngài, tôi đã không sao rồi vì thế làm phiền ngài có thể buông ra được không ? ”

Vương Vũ Hàn nhìn người con gái trước mặt, cũng không quan tâm cô đang nói cái gì … Cô gái trước mắt có gì đó khiến hắn không giải thích được, cảm giác quen thuộc nhưng vẫn thấy xa lạ nhưng hương thơm từ người cô nghe rất dễ chịu khiến hắn có chút suy mê.

“ Thơm thật.” – Lời vừa nói ra khiến cả hai sửng sốt.

Vương Vũ Hàn cho là mình vì uống say nên mới nói lung tung.

Lăng Tịnh Hy cho rằng mình bị lãng tai nên lại cố đẩy hắn ra nữa.

“ Vương tiên sinh, Thiếu Phong sắp ra rồi, anh ấy sẽ hiểu lầm mất.”

“ Loại con gái như cô cũng sợ bị hiểu lầm hay sao ? không phải chỉ nói bằng miệng nhưng trong lòng còn muốn hơn vậy à ? ”

Lời nói khiêu khích đầy ám muội cùng với tư thế càng lúc càng sát nhau khiến mặt cô đỏ bừng, Lăng Tịnh Hy cố không phun nước bọt vào mặt hắn trừng mắt.

“ Mong Vương tiên sinh đừng khi dễ người khác như thế ? tôi không phải loại con gái giống như những cô gái bên cạnh Vương tiên sinh, nên Vương tiên sinh hãy tôn trọng tôi một chút.”

“ Ha ha ha … Lăng tiểu thư, vậy cô nghĩ cô là loại gái gì ? ”

Hắn cười không lớn nhưng cũng đủ khiến Lăng Tịnh Hy nổi giận.

Nếu hắn bảo cô là cô gái như thế nào ? cô có thể trả lời nhưng hắn lại nói cô là loại gái gì thì chẳng phải hắn đã xem cô như mấy cô gái lẳng lơ bên cạnh hắn hay sao ?

“ Là loại gái gì không cần Vương tiên sinh đây nhọc tâm.”

Lăng Tịnh Hy cảm thấy việc giãy giụa là vô ít, hắn cao hơn cô một cái đầu, người lại giống như supper man, trừ khi cô là King Kong mới mong địch lại.

“ Vương tổng, thì ra ngài ở đây ?”

Một cô gái từ đâu bước tới, giọng nói lã lướt vang lên, hai người bọn họ nhìn về cô gái, Lăng Tinh Hy sửng sốt … là cậu ấy.

Lúc này Vương Vũ Hàn mới buông Lăng Tịnh Hy ra, xoay người nhìn cô gái trước mặt, vẻ mặt bình thản nói.

“ Vu tiểu thử tìm tôi có chuyện gì sao ?”

“ Vâng, anh rể tôi nãy giờ tìm Vương tổng, bảo có chút việc.”

Người con gái có mái tóc xoăn dài chấm lưng, vận một bộ váy màu lam, da vẻ hồng hào như da em bé, đôi môi mỏng màu hồng nhuận, hai má lúm đồng tiền đứng trước mặt hắn là Vu Tử Băng, em gái Vu Tử Bích.

“ Tôi biết rồi.”

Hắn trả lời qua loa, liếc Lăng Tịnh Hy một cái, chân thong thả bước vào trong.

Đợi hắn đi khuất, Lăng Tịnh Hy nhìn Vu Tử Băng, nở nụ cười tươi.

“ Cám ơn cậu, Tử Băng.”

“ Em biết chị sao ? ”

Nhìn cô gái trước mắt, Vu Tử Băng cảm thấy khó hiểu, theo như dáng vóc thì cô bé này nhỏ tuổi hơn cô vậy tại sao lại xưng hô như thế, mà tại sao lại biết tên cô nữa chứ ?

Biết mình thất thố, lại nghĩ còn mang thân phận của Tịnh Hy, cô đổi giọng.

“ Vâng, vì chị là em gái đại minh tinh mà.”

“ Ừm, nhưng sao này cẩn thận một chút … Vương Vũ Hàn cùng hai người kia, em nên tránh thì hơn.” – Vu Tử Băng nhắc nhở.

Khi nãy cô chỉ muốn hóng mát, không ngờ lại có thể ra tay “ Nữ hùng cứu mỹ nhân.” như thế.

Lăng Tịnh Hy gật đầu, cô không nghĩ lại có thể gặp Tử Băng, cô bạn thân hồi trung học của cô … Nhưng lại thấy khó hiểu, không phải Tử Băng họ Phương sao ? sao giờ lại đổi thành họ Vu mà còn là em gái đại minh tinh nữa chứ ?

Cô thở dài trong lòng, dù khó hiểu nhưng cũng không thể nói ra vì thân phận hiện giờ của cô đâu phải là Diệp Thiên Ngân.

“ Em yêu anh mặc cho trái tim em vẫn đau khổ

Mặc cho anh tìm kiếm tình yêu nơi khác

Dẫu chỉ như kẻ bù nhìn

Hay là một con búp bê đang u buồn

Thì em vẫn mãi chờ đợi anh.”

Nhạc chuông vang lên một ca khúc đượm buồn, đó là tiếng chuông điện thoại của Vu Tử Băng, cô xấu hổ nhìn Lăng Tịnh Hy, sau đó bắt máy, giọng điệu trở nên nghiêm túc.

“ Alo, Vu Tử Băng xin nghe …”

“ ….. ”

“ Vâng, tôi biết rồi.”

Cuộc điện thoại rất mau lẹ, Vu Tử Băng cúp máy, quay sang Lăng Tịnh Hy khẽ cười.

“ Xin lỗi em nhưng chị có chút việc, chị đi trước, gặp em sao vậy ? ”

Sau đó Vu Tử Băng đưa danh thiếp cho cô rồi quay người đi.

Lăng Tịnh Hy nhìn bóng dáng Vu Tử Băng khuất dần, trong lòng cảm thấy lo lắng, không biết thời gian qua Vu Tử Băng đã xảy ra chuyện gì nhưng … chuyện mình lo chưa xong, lại có thời gian lo chuyện người khác, đúng là dở hơi.

“ Em uống đi.”

Vương Thiếu Phong không biết từ khi nào xuất hiện đưa cô ly nước lọc, cô khẽ cười đón lấy uống một ngụm nhưng vẫn không nhìn đến mặt hắn.

“ Hơi … Tịnh Hy, em nếu có giận anh chuyện gì thì cứ đánh anh thoải mái chứ đừng im lặng như thế được không ? ”

Từ lúc cô bước vào bữa tiệc thì vẻ mặt không vui đã đập vào mắt hắn, hắn biết cô không quen với thế giới của hắn nhưng hắn cũng không mong cô chấp nhận, chỉ là muốn giới thiệu với anh trai hắn thôi, còn sau này nếu cô không muốn đi đến những bữa tiệc như thế này, hắn cũng không ép buộc.

Lăng Tịnh Hy im lặng đứng dậy ôm chằm lấy hắn, đối với cô bây giờ không biết nên yêu hay nên hận.

Kết thúc hay tiếp tục yêu, dù chọn cách nào thì không chỉ cô đau khổ mà ngay cả hắn cũng thế nhưng không dứt khoát thì sau này đau khổ sẽ nhiều hơn.

“ Thiếu Phong, nếu một ngày anh phải lựa chọn … giữa em và anh trai anh, anh chọn ai ?”

Tự nhiên bị cô ôm lấy, hắn rất vui vẻ muốn nói gì đó nhưng cô đã nói trước mà lại hỏi vấn đề làm hắn khó hiểu nhưng hắn vẫn thản nhiên trả lời.

“ Là anh trai anh.” – Hắn bổ sung.

“ Em đừng giận, nghe anh nói trước … vì cha mẹ anh mất sớm, chỉ còn hai anh em nên anh dĩ nhiên chọn anh trai mình nhưng em sẽ đứng vị trí thứ hai và không có người thứ ba chiếm vị trí tiếp theo đâu.”

Nuốt xuống cay đắng trong lòng, vòng tay cô ôm chặt hắn, cô không muốn hắn thấy vẻ mặt chua xót của cô bây giờ.

Cô chỉ muốn biết, vị trí của cô trong lòng hắn như thế nào ? nếu hắn coi trong cô thì cô còn nghĩ đến việc hắn sẽ tha thứ cho việc cô đối đầu với anh trai hắn nhưng giờ … Coi như đó là ý trời, dù hiện giờ cô không có gì để đấu lại Vương Vũ Hàn nhưng cô sẽ bất chấp thủ đoạn để trả thù hắn.

‘ Thiếu Phong, xin lỗi anh, em không thể để ba mẹ em chết oan được.’

Bóng dáng hai người ôm nhau kéo dài dưới nền gạch màu ngà voi sang trọng , tiết trời ban đêm càng lạnh hơn nhưng không bằng tâm trạng của Lăng Tịnh Hy, đôi mắt cô bắt đầu trở nên lạnh băng, trong đầu đã bắt đầu tính toán.