Ba ngày sau đó Tiểu Du đi học lại..Cậu ấy đã có thể tự đi nhưng ở cầu thang thì vẫn cần người dìu..Mẹ Tiểu Du dìu cậu ấy vào lớp.

Tôi và Lý Nhã cùng Tú Duệ,Từ Yên và Tiểu Lam đang chụm đầu vào nhau chơi game..Lúc Tiểu Du đi vào lớp tôi cũng biết..Nhưng tôi chỉ liếc qua cậu ấy một chút rồi không quan tâm nữa..Tôi biết tôi làm vậy là trẻ con,có thể còn khiến Tiểu Du buồn..Nhưng tôi vẫn giận chuyện cậu ấy nghi ngờ tôi.

- Dương Khả..Cậu lại thua rồi..Đi căngtin mua đồ ăn đi.

Từ Yên cười đắc ý nói với tôi..Tôi không phục..Cái trò chém trái cây trẻ con này tại sao tôi chơi hoài cũng không theo được bọn họ chứ...Tôi quả quyết nói.

- Thêm một ván nữa..Thua tớ sẽ đi.

Lý Nhã liền lên tiếng.

- Còn hơn mười phút nữa là vào học rồi..Nếu cậu không đi thì sẽ muộn đấy..

Tiểu Lam gật đầu lia lịa nói.

- Phải rồi..Cậu đi nhanh đi Dương Khả.Cậu đừng có mà gian lận.

Tôi nhăn nhó đứng dậy nói.

- Các cậu đúng là ham ăn..Đi thì đi..Cho các cậu ăn nhiều béo ú như thùng phi luôn..

Từ Yên nghe vậy liền hét lên.

- NàyDương Khả chết tiệt..Cậu dám nói vậy hả..Tớ sẽ đè chết cậu nếu cái miệng cậu nói mà thành sự thật đấy.

Tôi cười hì hì đắc ý rồi nhảy vọt ra mà chạy đi..Bởi nếu để Tú Duệ ra tay..Hẳn là tôi không lành lặn như ba cô bạn kia đâu.Tú Duệ là rất đáng sợ..

Ánh mắt Tiểu Du phía sau lưng nhìn tôi..Rất buồn..Mất mát và ưu thương...Tôi thấy..Nhưng tôi vẫn cố tình như không thấy.

Kết thúc buổi học..Tôi vẫn không quay sang nhìn Tiểu Du một lần.Lý Nhã đi bên cạnh tôi khi chúng tôi cùng ra cổng trường..Cậu ấy hỏi nhỏ tôi.

- Dương Khả.cậu đối với Tiểu Du..có gì đó rất lạ.

Tôi cố tỏ ra bình thường mà đáp.

- Là gì đâu..Trước nay không phải là vẫn vậy sao.

Lý Nhã nói.

- Chẳng phải hôm bữa đi leo núi cậu rất quan tâm Tiểu Du sao..

Tôi ậm ừ đáp.

- Cũng chỉ vậy thôi..Cũng không thể nói thân là thân được.

Lý Nhã vẻ nghiêm túc nói.

- Tớ đã giao nhiệm vụ cho cậu..

Tôi nhăn nhó nói.

- Tình cảm không thể dùng nhiệm vụ để vun đắp Lý Nhã à..Nếu tớ và Tiểu Du có thể là bạn bè..Cũng không phải là bởi vì nhiệm vụ..Mà là bản thân tớ muốn.

Lý Nhã khẽ gật đầu nói.

- Tớ hiểu rồi Dương Khả..Tớ vẫn cảm thấy hai cậu có thể là bạn.

Tôi khẽ cười.Lý Nhã cũng khẽ cười...Lúc đó Từ Yên từ phía trước lại chạy lại ôm lấy tôi mà la lên.

- Cậu đi chậm quá đấy Dương Khả..Nhanh về nhà thôi..Xe buýt sẽ chạy mất và chúng ta sẽ chết đói đấy.

Tôi cười khẽ mắng cậu ấy.

- Từ khi nào cậu nhiễm cái bệnh tham ăn của Tiểu Lam vậy.

Tiểu Lam hăm hở quay lưng lại trừng mắt mắng tôi.

- Cậu nói xấu gì đấy..Tôi nghe hết rồi nha.

Tôi cười haha đáp.

- Ai thèm nói xấu cậu chứ..Chuyện cậu tham ăn thiên hạ này ai không biết.

Tiểu Lam hậm hực giậm chân hét lên.

- Dương Khả,cậu là đồ xấu xa..

Tú Duệ xoa xoa mái tóc Tiểu Lam an ủi.

- Mặc kệ cậu ta..Chúng ta đi nhanh thôi.

Mọi người cùng cười vui vẻ đi với nhau..Ra cổng.Lý Nhã được tài xế riêng của nhà cậu ấy đón về.Tiểu Lam và Tú Duệ đi chung một chuyến xe khác..Tôi và Từ Yên đi một chuyến khác..

Trong lúc chờ xe buýt tôi thấy chiếc xe của nhà Tiểu Du đậu lại trước cổng trường...Mẹ Tiểu Du vội vã bước ra khỏi xe và đi vào trong..Tôi mới xực nhớ ra..Tiểu Du vẫn cần người dìu khi đi xuống cầu thang..Lòng tôi có chút áy náy...Tôi đã thực sự quên đi sự tồn tại của cậu ấy..Giống như ngày xưa vậy.

- Oa..xe tới rồi..Về thôi Dương Khả..

Từ Yên sốt sắng kêu to mặc dù xe búyt còn cách đó một đoạn đường không hề ngắn..Tôi bước ra lề đường đợi sẵn..Cùng lúc ấy Tiểu Du và mẹ cậu ấy cũng đi ra..Xe buýt đổ lại trước mặt.Từ Yên nhanh nhẹn kéo tôi lên xe...Tôi liếc sang Tiểu Du..ánh mắt chúng tôi lại gặp nhau vài giây..Trong đôi mắt Tiểu Du là một chút thương tâm không kịp che giấu..Tim tôi ẩn nhẩn đau.Tiểu Du à..Xin lỗi...

Suốt một tuần học sau đó..Mặc dù ánh mắt tôi vẫn đôi lần lén lút nhìn Tiểu Du nhưng tôi vẫn không trò chuyện cùng cậu ấy..Bỗng nhiên cái khoảng cách mà khó khăn lắm mới kéo gần được nay lại trở về như cũ..Lòng tôi rất khó chịu..Nhưng tôi lại không có cách nào thay đổi mọi thứ...Cho đến hôm ấy...

Tới phiên tôi và Từ Yên trực nhật..Từ Yên chết tiệt..Lần nào tới ngày này cũng viện cớ đau bụng rồi chuồn về trước...Hại tôi toàn phải cắm cúi làm một mình..Tôi không ngại dọn dẹp..chỉ là một mình làm sẽ lâu hơn thôi..Mà cũng đói nữa chứ..

Xui xẻo thế nào mà hôm nay trời lại đổ mưa rất lớn..Tôi vừa hoàn thành xong mọi việc thì cũng đã hơn nửa tiếng sau đó...Nhìn bầu trời đen kịt tôi cũng biết cơn mưa chưa thể tạnh ngay được..Tôi thở dài..Khẽ xoa bụng rồi đeo balo lên dời khỏi lớp..Trước tiên là phải qua căngtin mua chút gì ăn tạm đã...Cái bụng của tôi sắp biểu tình rồi.

Tôi đi xuống cầu thang..Chợt khựng lại khi nhìn thấy một dáng người cao gầy quen thuộc đang co ro dưới hành lang tầng trệt...Không phải Tiểu Du thì là ai.

Tôi bước lại gần Tiểu Du.nhận ra gương mặt cậu ấy lại tái ngắt..Bờ vai hơi run rẫy...Mưa kèm theo gió lớn đôi khi hắt vào tận chân cầu thang.Tiểu Du đang cố gắng tránh né trúng..Mỗi một lần như vậy..Thân hình nhỏ nhắn khẽ run lên...Tôi bất giác đau lòng..Cũng không quản mình còn giận hay không nữa..Vội vàng bước lại gần cậu ấy.

- Tại sao giờ này vẫn chưa về.

Tôi lên tiếng hỏi khiến Tiểu Du có chút giật mình...Cậu ấy nhìn tôi có chút ngỡ ngàng..Hình như cũng không ngờ tôi còn ở lại..

- Tớ...Chưa thấy xe tới đón.

Tiểu Du yếu ớt trả lời..Khoé môi tái đi có lẽ vì lạnh...Tôi nhíu mày nhìn cơn mưa càng ngày cành lớn..Có lẽ do mưa lớn hoặc một lý do đột xuất nào đó nên mẹ Tiểu Du chưa đến đón cậu ấy được..Tôi khẽ thở dài..Cũng là Tiểu Du quá phụ thuộc vào gia đình..Cậu ấy có thể đi xe buýt hoặc taxi về mà..

Tôi vô tình chạm phải tay Tiểu Du..bàn tay nhỏ lạnh ngắt khiến tôi sợ hãi..Tôi vội nắm lấy nó khoẽ xoa nhẹ trong tay mình rồi nói.

- Ở đây gió lớn..Tại sao không biết tìm chỗ nào kín gió hơn mà đứng vậy..

Giọng tôi có chút tức giận..Nhưng sâu thẳm vẫn là lo lắng..Tiểu Du không đáp..Chỉ trơ mắt nhìn tôi..Tôi cũng không quản chuyện này..Một tay với lấy balo của Tiểu Du,tay kia kéo cậu ấy đi theo mình về phía căngtin..

Tiểu Du không phản kháng..Để mặc tôi kéo đi..Vào căngtin quả nhiên ấm áp hơn nhiều..Tôi đẩy Tiểu Du ngồi xuống ghế còn mình đi lại chỗ cô chủ lấy mấy cái khăn giấy khô mang ra,cũng không nói gì thêm mà im lặng giúp Tiểu Du lau đi nước mưa còn vướng trên khuôn mặt và tay cậu ấy..Sau đó tôi kêu cô chủ pha cho mình hai ly sữa nóng..

Cô chủ căngtin đã quá quen thuộc với tôi nên cũng không hỏi han gì..Tôi đưa ly sữa cho Tiểu Du rồi hối thúc.

- Cậu uống đi...Sẽ ấm hơn đấy.

Tiểu Du ngoan ngoãn nghe lời tôi..Tuy nhiên bàn tay cậu ấy có vẻ như bị tê cứng..Cầm ly sữa nhìn rất khó khăn..Tôi liền không suy nghĩ mà nói.

- Để tớ giúp cậu.

Tôi nói rồi cầm ly sữa đưa tới miệng Tiểu Du.Cậu ấy nhìn tôi thoáng ngại ngùng..Tôi nói.

- Ngoan..uống đi...

Tiểu Du cũng rất nghe lời há miệng uống sữa..Tôi cảm thấy cậu ấy như một đứa nhỏ vậy..Rất biết nghe lời..

Ngồi kế bên mà vẫn cảm thấy Tiểu Du run rẫy..Tôi biết cậu ấy còn lạnh..Thể trạng Tiểu Du không tốt như tôi..Vậy nên tôi liền cởϊ áσ khoác của mình rồi choàng lên người cậu ấy.Tiểu Du bây giờ mới lên tiếng kháng nghị.

- Dương Khả..Không cần đâu..

Tôi nghiêm giọng nói.

- Đừng cãi tớ..Xem cậu run rẫy như vậy đi..

Tiểu Du lại cuối mặt không đáp..Tôi nhìn đồng hồ trong điện thoại..cũng gần một tiếng trôi qua tính từ lúc tan học..Mẹ Tiểu Du thế nào lại vẫn chưa tới..Tôi liền hỏi.

- Cậu sao không gọi cho mẹ cậu xem thế nào.

Tiểu Du đáp.

- Hôm nay tài xế xin nghỉ phép..Mẹ tớ đang phải tham gia một cuộc họp quan trọng chưa thể tới.

Tôi có chút tức giận lại nói.

- Vậy sao cậu không biết tự đón xe về..Xe buýt..taxi...Rất nhiều đấy thôi.

Tiểu Du thấy tôi nổi giận lại có chút sợ hãi nói.

- Tớ..Tớ không biết chuyến xe buýt nào về nhà mình..Còn..taxi..Tớ...tớ không nghĩ ra..

Tôi vừa tức lại cũng vừa buồn cười..Cũng đúng thôi.Tiểu Du từ nhỏ luôn được sự bao bọc quá chu toàn từ gia đình..Hiển nhiên dùng phiên tiện giao thông công cộng là một chuyện xa vời với cậu ấy...Tôi thấy Tiểu Du có vẻ hoảng sợ thì thấy mình tức giận cũng thật vô lý..Tôi liền dịu giọng nói.

- Cậu hãy nhắn tin cho mẹ cậu nói cô ấy không cần đi đón cậu nữa..Lát nữa hết mưa tớ sẽ đưa cậu về.

Tiểu Du dường nghi vẫn nghi ngờ những gì cậu ấy vừa nghe thấy nên cứ nhìn tôi trân trối..Tôi cười cười sau đó nói.

- Cho cậu thử nghiệm phương tiện giao thông công cộng..Chúng ta sẽ cùng đi xe buýt...Cậu muốn thử không.

Tiểu Du liềb gật đầu..Trong ánh mắt có chút háo hức..Tôi cười khẽ..Hình như hơn một tuần rồi tôi lại mới có cảm giác thoải mái như vậy.

Khoảng hai mươi phút sau mưa cũng dần tạnh..Tôi dùng áo khoác của mình che cho tôi và Tiểu Du khi cả hai đi ra cổng trường..Mưa nhỏ..Nhưng tôi vẫn sợ Tiểu Du sẽ bị cảm.

Đợi vài phút thì xe buýt cũng đến..Chuyến xe đi ngang qua nhà Tiểu Du cùng là chuyến xe Tiểu Lam và Tú Duệ hay đi..Không phải giờ cao điểm nên xe không đông lắm..Tôi sợ Tiểu Du bị sốc nên chọn ngồi ở hàng ghế giữa xe thay vì ở cuối xe như sở thích.

Từ trường về nhà Tiểu Du chỉ hết khoảng hai mươi phút..Nhưng xe buýt dừng trả khách liên tục nên có lẽ khoảng nửa tiếng mới tới nơi..Tôi để Tiểu Du ngồi cạnh cửa để có thể nhìn ra bên ngoài..Xe chuyển bánh..Tôi quay sang hỏi Tiểu Du.

- Cậu cảm thấy thế nào..

Tiểu Du cười gượng đáp.

- Không quen lắm....

Sau một lúc im lặng Tiểu Du lại nói.

- Dương Khả.Cám ơn cậu...Cậu biết không..Mỗi khi nhìn thấy cậu và mọi người đi xe buýt..Tớ cảm thấy rất ngưỡng mộ..Hôm nay tớ cũng được bước lên xe rồi..Tớ rất vui..

Tiểu Du nói rất hồn nhiên..Tôi khẽ cười..

- Xe buýt có gì vui đâu..mỗi lúc đông còn chen lấn muốn chết..tớ mà có xe hơi đưa rước như cậu..Tớ chẳng thèm đi xe buýt làm gì..

Tôi nói vậy.Tiểu Du cũng không nói gì thêm..Không khí yên lặng..Tôi lại bắt đầu buồn ngủ..Lúc ấy tôi như thói quen..Lại nghĩ rằng người ngồi cạnh mình là Từ Yên.Vậy nên tôi không ngần ngại mà gục đầu lên vai người đó và ngủ thiếp đi...Trong lúc mơ màng tôi như cảm thấy có một bàn tay ai đó dè dặt chạm vào má tôi..Giống như sợ tôi thức tỉnh nên không dám chạm vào lâu..Chỉ đụng vào rồi lại rụt lại..Nhưng cứ lập lại vài lần..Tôi có chút khó chịu..Nhưng điều đó không đủ để đánh thức tôi dậy..Tôi là ai..Là thần ngủ mà....Nhưng có một điều khiến tôi mãi đến khi thức giấc vẫn cảm thấy mơ hồ..Nửa như sự thật,nửa lại như chỉ là mơ...Tôi khi ngủ ngoài việc bị bàn tay ai đó phá rối..còn nghe được giọng nói trong treo khẽ vang lên..

"Dương Khả à..Tớ thích cậu.."

Chỉ là tôi không có cơ hội để tìm ra câu trả lời..Tôi biết..cho dù có hỏi Tiểu Du thì cậu ấy cũng không nhận..mà lỡ thật sự chỉ là mơ thì sao..Như vậy không phải là sẽ xấu hổ lắm sao..Vậy nên tôi chỉ đành giữ lại trong lòng chuyện ấy...Nhưng thật tâm tôi vẫn hi vọng Tiểu Du đã nói với câu câu nói đó...Bởi vì..Bởi vì có lẽ tôi đã thực sự thích cậu ấy mất rồi.

........................

Mình chăm chỉ ghê á..:)