Vì thế Lâm Thu Thanh cầm miếng nấm cây này đến bên cạnh Thẩm Tiêu và hỏi cô: “Cho hỏi, đây có phải là cỏ linh chi không?”

Thẩm Tiêu liếc nhìn một cái, nói: “Không phải.”

“Thế cô biết đây là gì không? Có thể trao đổi tích phân mà cô nói không?”

“Anh có nhận được lời nhắc từ trung tâm mua sắm ảo không?”

“Không có.”

“Thế thì không đáng tiền.” Thẩm Tiêu vốn dĩ muốn đi tiếp, nhưng đột nhiên nhớ ra gì đó, quay đầu bảo Lâm Thu Thanh đưa thứ này cho cô: “Đưa tôi xem thử.”

Lâm Thu Thanh đang định cất đi thì vội vàng đưa lại cho cô.

Thẩm Tiêu cầm lại xem, bên ngoài cây nấm này là một lớp bụi, vỏ ngoài có hơi cứng, cô lấy dao găm cắt cây nắm ra, chỉ thấy bên trong hiện ra hình bọt biển, sờ vào dày dày.

“Cái này……ăn được?” Lâm Thu Thanh tưởng là có chuyển biến tốt.

“Không biết.”

“Ờ……”

Thứ đồ này là do họ tìm được, Thẩm Tiêu không quan tâm đến tác dụng khi hưởng đồ này với họ: “Nhưng mà chắc có thể dùng để giữ ngòi lửa.”

Thứ này cứng ngắc, hơn nữa bên trong còn có khe trống, nếu như bỏ một ít lửa vào trong đó, chắc có thể cháy âm ỉ trong một thời gian dài. Trong môi trường như thế này, một khi trời mưa thì ngòi lửa có thể đặt vào trong đó để duy trì.

“Ồ.” Lâm Thu Thanh rất biết đối nhân xử thế, anh ta nói: “Thế cô cầm cái này đi, dù sao thì lửa của chúng tôi cũng được lấy từ bên chỗ cô.”

Thẩm Tiêu gật đầu rồi nhận lấy.

Mất gần một buổi chiều để tuần tra một vòng khu rừng rậm đó, những động vật nguy hiểm một chút, trừ rắn, côn trùng ra thì tạm thời Thẩm Tiêu vẫn chưa phát hiện ra thứ khác.

Điều này cũng chứng tỏ một điều là ở đây tương đối an toàn.

Trước khi trời tối, họ quay về bên đống lửa, than củi bên cạnh bà cụ Phạm lại nhiều thêm, chất đống như ngọn núi nhỏ vậy. Thẩm Tiêu ngồi xuống nghỉ ngơi, ăn thêm một quả chuối nướng, và bắt đầu suy nghĩ vấn đề chỗ ở.

Nơi trú ẩn này không chống nước, cũng không chống rắn và côn trùng. Nơi trú ẩn mới ở vào tối hôm qua, hôm nay đã có kiến bò đến rồi, vẫn là nhờ bà cụ lấy lửa đốt một lượt mới có thể miễn cưỡng ở tiếp.

Nếu như ở lại trong rừng mưa nhiệt đới một hay hai tháng, thậm chí là lâu hơn thì một nơi trú ẩn an toàn là vô cùng quan trọng.

Ăn chuối nướng xong, Thẩm Tiêu thấy trời vẫn chưa tối hoàn toàn, cô đi đến trước cây nhỏ có cành cây dày ở bên cạnh, chuẩn bị sẵn dao găm để xem có thể cưa cây hay không. Nhưng khi cô lấy con dao găm ra, cô chợt nhớ ra rằng mình có một công cụ lớn hơn - thanh kiếm trị giá 1200 tích phân mà cô mua trước đây.

Lúc trước ở trong thế giới đáy biển, thanh kiếm này tự động được in trên tay cô như một hình xăm, cô chưa bao giờ có cơ hội sử dụng nó, bây giờ là lúc cô nên sử dụng.

Lấy thanh kiếm ra, Thẩm Tiêu chém vào gốc cây, cô vốn tưởng rằng thứ này so với dao găm sẽ dễ sử dụng hơn một chút, nhưng cô chưa bao giờ tưởng tượng được rằng đường kiếm sẽ xuyên qua thân cây như cắt đậu phụ vậy.

Thẩm Tiêu: “……”

Cô đưa tay ra đẩy thân cây nhưng cây đổ lại xuống vì trọng tâm không vững.

Vậy mà không phải là ảo giác.

Thẩm Tiêu cầm thanh kiếm trong tay và quan sát cẩn thận, lúc đầu mua thanh kiếm này, trong giới thiệu nói là thanh kiếm của tu sĩ không nổi tiếng, cô nghĩ chắc là sản vật của bản đồ tu chân tu tiên các loại, sức mạnh của nó chắc sẽ tốt hơn kiếm thường một chút, nhưng hoàn toàn không ngờ được, vậy mà nó chém sắt như chém bùn.

Thẩm Tiêu thử trọng lượng của thanh kiếm và thử nó một lần nữa trên cây to hơn một chút ở bên cạnh, nhưng lần này cành cây vẫn bị cắt làm đôi với một thanh kiếm.

Cô chém ngã liên tiếp hai cây, thu hút các ánh nhìn xung quanh.

Tốc độ này có phải hơi nhanh không?

Lúc đám người vẫn đang suy nghĩ thì họ nhìn thấy Thẩm Tiêu xoay người, trong tay cầm một thứ giống như thanh kiếm cổ đi đến phía trước một cây đại thụ, sau đó giơ kiếm lên chém, cây đại thụ đó không có động tĩnh gì cả.

Đám người: “……” Họ hơi muốn cười, nhưng không dám lắm.

Vốn dĩ Lâm Thu Thanh muốn xoay mặt qua xem như mình chưa nhìn thấy gì, nhưng anh ta vừa xoay mặt qua thì bị bạn tốt cưỡng ép kéo lại, sau đó anh ta nhìn thấy cây đại thụ đó từ từ ngã xuống bên cạnh, bụi đất bắn tung tóe.

“?” Tình huống gì vậy?

Lâm Thu Thanh sửng sốt, nhìn sang ba người đồng đội của mình, ai nấy cũng há hốc mồm, thậm chí Vượng Vượng còn che miệng lại.

Lúc Lâm Thu Thanh vẫn chưa hiểu gì thì Thẩm Tiêu ngẩng đầu liếc mắt nhìn cây đại thụ dưới đất, cuối cùng nhìn về phía bà cụ: “Hình như chúng ta có thể lấy gỗ làm nhà rồi.”

Bà cụ Phạm đã sống sáu mươi năm rồi, đây là lần đầu tiên thấy chuyện như thế này. Bà ta cũng kinh ngạc một lúc rồi mới nói: “Dùng gỗ sao?”

“Đúng.” Thẩm Tiêu dùng kiếm của mình quét ngang qua cái cây vừa đổ xuống, và sau đó mọi người nhìn thấy cây xẻ làm đôi.

Lâm Thu Thanh không tin lắm vào mắt mình, đợi Thẩm Tiêu cầm kiếm đi xa rồi anh ta mới cong lưng đi nhanh tới phía trước cây đại thụ, lấy tay sờ vết nứt, vô cùng bằng phẳng và bóng loáng, không có chút gờ ráp nào.

Thật hay giả vậy?

Anh ta muốn xem thử kiếm trong tay Thẩm Tiêu như thế nào, nhưng lúc này trong tay cô trống rỗng.

Trong khoảnh khắc đó, anh ta lập tức nhớ đến không gian tích trữ.

Không ngờ đến thế giới này lại thật sự có thứ này. Anh ta nhớ giá cả trong không gian tích trữ của trung tâm mua sắm ảo ít nhất cũng mười vạn tích phân, người phụ nữ này phải có nhiều tiền lắm đây.

Bây giờ anh ta có chút vui mừng, may mà không có đắc tội với người phụ nữ này, nếu không thì thật sự chết như thế nào cũng không biết.

Anh ta lại chạy bước nhỏ về nhóm của mình, các bạn đồng hành vội vàng hỏi anh ta: “Anh có nhìn ra được gì không?”

“Suỵt.” Lâm Thu Thanh liếc nhìn Thẩm Tiêu ở phía không xa, rồi làm động tác tay im lặng, hạ thấp giọng nói: “Cái này chúng ta đừng đi tìm tòi nữa, mỗi người đều có bí mật riêng của mình. Ngày mai họ làm nhà, đến lúc đó chúng ta đến giúp đỡ. Nói không chừng cô ấy cũng sẽ giúp chúng ta chặt ít cây gỗ.”

“Cô ta sẽ tốt như vậy sao?”

“Làm nhà thì không thể thiếu gỗ được, họ chỉ có hai người, một người còn lớn tuổi như vậy, họ nhất định sẽ cần sự giúp đỡ.” Lâm Thu Thanh phân tích: “Em nhớ lại chuyện lửa lúc trước, chúng ta giúp cô ấy tìm vỏ cây, cô ấy cũng cho chúng ta dùng lửa đấy. Làm nhà thì chúng ta đi chuyển gỗ giúp, họ nhận ân tình của chúng ta, nói không chừng cũng có thể cho chúng ta ở nhà gỗ đấy.”

Ba người còn lại nghe xong thì không còn từ chối đề nghị của anh ta nữa.

Đêm này trải qua với đủ loại cảm xúc phức tạp.

Ngày hôm sau, nhóm bốn người ăn xong, tắm một cái, bôi bùn lên rồi đi tìm Thẩm Tiêu để giúp đỡ.

Sau khi Thẩm Tiêu chẻ gỗ thành những tấm ván xong, họ cũng không hỏi Thẩm Tiêu mà chuyển thẳng ván gỗ đến trước nơi đóng quân của cô.

Thẩm Tiêu nhìn bốn gốc cây to vừa mới đốn hạ chuẩn bị làm móng nhà, cô im lặng một lát, lúc họ tiếp tục lượt thứ hai thì cô nói: “Chuyển số gỗ lúc nãy về lại đây.”

“Hả?” Bốn người sững người.

Thẩm Tiêu cầm kiếm chỉ chỉ vào gốc cây cao bên cạnh mình: “Ở đây là móng nhà.”

“Ồ……” Mấy người bỗng có chút ngượng ngùng.

“Nhưng đợi lát nữa các người có thể di chuyển những tấm ván gỗ khác đến đây.” Thẩm Tiêu nói: “Để báo đáp, các người di chuyển bao nhiêu tấm gỗ, tôi cũng sẽ chặt cho mấy người bấy nhiêu tấm gỗ.”

“Thật sao?” Bốn người liền sáng mắt lên, trong chốc lát lấy lại tinh thần.

Đóng một cái cọc bên cạnh cây gỗ là một chuyện không dễ dàng, nhưng vì nhờ có cổ kiếm nên độ khó giảm đi một nửa.

Mặt đất của khu rừng nhiệt đới ẩm thấp, có quá nhiều rắn và côn trùng, Thẩm Tiêu đã dùng bốn cây gần như gần nhau để làm móng, chặt ở giữa, để lại một gốc cây dài khoảng một mét, sau đó lấy thân cây to bằng cái đùi c.ắm vào gốc cây, và sau đó đặt một tấm ván trên thân cây.

Sàn nhà bằng gỗ thì dễ lót hơn, nhưng vách tường gỗ thì hơi khó làm. Họ không có đinh, cũng không biết khoét lỗ mộng gỗ và ghép mộng, nghĩ tới nghĩ lui thì chỉ biết đào rãnh giữa thân cây trên những chiếc cọc, sau đó đặt các tấm ván trên mặt đất và các tấm ván được sử dụng làm tường được cắt ra, sau đó kết nối chúng với nhau. Đây cũng là một dạng kết cấu mộng và chốt, chỉ là tương đối đơn giản, tường và sàn ghép với nhau không được khít lắm, vẫn có những khe hở nhỏ.

Nhưng đối với Thẩm Tiêu của giai đoạn này mà nói thì như vậy đã đủ rồi.

Bởi vì là sáu người cùng làm việc với nhau, nên ba bữa ăn chuối nướng cũng không chia nhau ra ăn. Cân nhắc đến việc thiếu hụt lương thực, mấy ngày tiếp theo, về cơ bản là Thẩm Tiêu dẫn mọi người làm nhà một ngày, rồi tìm thức ăn một ngày, thay phiên mà làm.

Khoảng sáu ngày trôi qua, căn nhà gỗ đơn sơ của Thẩm Tiêu với sự trợ giúp của những người khác cuối cùng cũng đến hồi kết thúc - căn nhà gỗ của cô dựng trên một gốc cây, chỉ có ba mặt có tường bao, trên tường còn có những khe hở lớn nhỏ. Mái nhà cũng không phải là mái tam giác mà là một tấm ván được đặt phía trên cùng, trên đó còn lợp một lớp lá chuối, trên lá chuối phủ một lớp cỏ dại và bùn đất để che đi những lỗ hở bên trên.

Ngôi nhà trông thô sơ nhưng để che mưa chắn gió cơ bản thì không có vấn đề gì.

Sau khi hoàn thành chỗ ở của chính mình, lúc Thẩm Tiêu chuẩn bị đưa gỗ cho họ như đã thỏa thuận trước đó, thì lúc này, Tiểu Lâm trong nhóm bốn người nói với Thẩm Tiêu rằng cô ta sẽ xây ngôi nhà nhỏ của riêng mình.

Vẫn chưa đợi Thẩm Tiêu mở miệng thì Vượng Vượng bên kia đã ngạc nhiên nói trước: “Tiểu Lâm? Không phải cậu vẫn còn giận chuyện mấy ngày trước chứ, tớ xin lỗi, tớ không có ý gì đâu.”

“Không phải vì cái này.” Tiểu Lâm lạnh nhạt đáp lại.

“Thế thì vì cái gì?”

Tiểu Lâm nhìn bọn họ, vẻ mặt không biểu cảm: “Bởi vì tôi quả thực không muốn ở cùng một mái nhà với cô bạn thân ngủ với bạn trai tôi và người bạn trai ngủ với cô bạn thân của tôi.”

Lời của Tiểu Lâm khiến bầu không khí trở nên im bặt, Lâm Thu Thanh ngây người một lát, đợi đến khi hiểu được lời Tiểu Lâm nói rốt cuộc là gì thì anh ta mới nhìn hai người bên cạnh mình với ánh mắt khó tin: “Hai, hai người?”

Chuyện trước đây đã bị bại lộ, Triệu Nam nói với vẻ mặt đầy nhục nhã hổ thẹn: “Xin lỗi, tối hôm đó tớ uống say rồi……”

“Anh muốn nói rượu vào là làm bậy sao?” Tiểu Lâm cười giễu: “Nhưng người thật sự uống say không phải ngay cả cương lên cũng cương không nổi sao?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Ta Xác Thực Đều Từng Ném Khăn Tay Cho Bọn Họ

2. Yêu Em Một Kiếp, Nghiện Em Một Đời

3. Trò Chơi Sinh Tồn Đói Khát

4. Bĩ Cực

=====================================

Lời này khiến Triệu Nam nghẹn họng.

“Tiêu Lâm, Triệu Nam anh ta……”

“Cậu cũng im miệng.” Tiểu Lâm cũng chặn họng Vượng Vượng lại: “Có phải bạn trai của tôi cậu cũng muốn giành không? Ban đầu tôi nói với cậu là tôi thích Thu Thanh, kết quả Thu Thanh trở thành bạn trai của cậu. Bây giờ Triệu Nam là bạn trai của tôi, kết quả anh ta lại ngoại tình với cậu. Sao nào, dùng đàn ông của người khác dễ chịu như vậy sao?”

Vượng Vượng cắn môi, dứt khoát không thèm giải thích nữa: “Nếu như cậu đã biết hết thì tôi có giải thích có lẽ cậu cũng không muốn nghe. Chuyện mà tôi làm tôi nhận, nhưng mà, rõ ràng cậu biết chúng tôi phản bội cậu, tại sao còn phải điềm nhiên như không, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì hết vậy. Hay là nói, sở dĩ chúng ta đến nơi quỷ quái này chính là do cậu gây ra?”

Lần này hai người còn lại đều nhìn sang Tiểu Lâm.

Lần này không phải vấn đề tình cảm gì nữa, mà là án mạng rồi. Hơn nữa dựa theo tình hình trước mắt, quả thực Tiểu Lâm cũng có đủ động cơ để ra tay.

“Hừ.” Tiểu Lâm cười khinh thường: “Mấy người cũng xem trọng mình thật. Vì hai kẻ cặn bã, tôi có cần phải dùng cả cuộc đời của mình không?”

“Thế tại sao cậu lại muốn đi Đại Lý cùng với bọn tôi?” Vượng Vượng chất vấn.

Lần này Tiểu Lâm không trả lời ngay, mắt cô ta nhìn sang Lâm Thu Thanh: “Có lẽ là do tôi không tự trọng nhỉ, nhưng mà sau này sẽ không như thế nữa. Cậu muốn tạt nước bẩn cho tôi, không có cửa đâu. Khoan hãy nói cậu dựa vào đâu mà nhận định hung thủ là một trong bốn người chúng ta, cho dù thật sự như vậy, thế thì hung thủ đó cũng là một trong ba người cậu đấy. Nhưng mong khi biết được sự thật này, mấy người còn có thể tiếp tục yêu thương nhau.”

Ba người còn lại nhìn qua nhìn lại, cuối cùng Lâm Thu Thanh bước từng bước tránh xa họ ra.

“Thu Thanh……” Vẻ mặt Triệu Nam đầy áy náy.

Lâm Thu Thanh giơ tay lên tỏ ý bảo anh ta đừng nói nữa: “Tôi muốn yên tĩnh một mình.” Anh ta nở nụ cười khổ vô cùng khó coi: “Một người là bạn gái tôi, một người là anh em của tôi, tôi không có cách nào chấp nhận được. Thẩm Tiêu, tôi cũng ở một mình.”

Lúc trước cảm giác nhóm bốn người này không được vững vàng lắm, không ngờ cái ngày tan rã đến nhanh như vậy. Thẩm Tiêu nói: “Chuyện giữa các người tôi không quan tâm, các người giúp tôi bao nhiêu thì tôi trả lại bấy nhiêu. Căn nhà gỗ này của tôi dùng tất cả là 31 tấm ván gỗ, bình quân mỗi người 8 tấm ván gỗ. 8 tám cũng đủ làm một cái lều nhỏ rồi.”

“Tôi có thể dùng những đồ vật khác để trao đổi với cô không?” Không cần phải quan tâm đến những chuyện vô ích xúi quẩy như vậy nữa, bây giờ Tiểu Lâm càng muốn sống tiếp hơn. Cô ta có thể hỏi ra câu này thì hiển nhiên cô ta đã suy nghĩ đến vấn đề này từ sớm rồi.

“Ví dụ như?”

“Thức ăn, hoặc là những đồ vật khác có ích đối với cô.”

“Cái này hoàn toàn có thể.” Thẩm Tiêu nói

“Thế thì tốt.” Tiểu Lâm liếc nhìn mấy người Lâm Thu Thanh một cái, nói: “Tôi biết ở đâu có rừng trúc, cái này có được không?”

“Hử?” Thẩm Tiêu có chút bất ngờ. Mấy ngày nay đa phần thời gian cô đều bận rộn với việc làm nhà, còn bốn người bọn họ thì tự do hoạt động xung quanh. Không ngờ Tiểu Lâm lại phát hiện ra rừng trúc, cũng chả trách cô ta lại tự tin như vậy: “Dẫn tôi đi xem thử. Nếu như thật sự có, thế thì tôi lo hết số tấm ván gỗ mà cô cần.”