Bụng quặn đau vì đói, Khương Chi nhìn về phía lu nước, dùng gáo hồ lô múc một muỗng, ùng ục uống xuống bụng.

Uống nước, cuối cùng trong bụng cũng có vài thứ, cảm giác đầu váng mắt hoa được giảm bớt không ít.

Khương Chi lại nhìn xung quanh một lần nữa, sau khi nhìn thấy trên ly tráng men in chữ “Trương đồng chí và chiến hữu thân mật của mình là Lâm đồng chí kiểm duyệt đại quân” “Năm 1980” thì cả trái tim đều giống như bị thủng một cái lỗ lớn, bắt đầu có gió lạnh thổi vào bên trong.

Khương Chi ngây ngẩn cả người, tay cầm chặt cái ly tráng men, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Thì ra cô đã xuyên về thời quá khứ.

Thập niên 80 là một thời đại sinh trưởng dã man lại đầy sức sống, đây là một niên đại mà tất cả các giai tầng đều đang trở lên tốt đẹp, nông dân ăn no, tiền lương của công nhân tăng lên, người đọc sách thi đại học, thương nhân cũng có thể kinh doanh.

Trong đầu như cưỡi ngựa xem hoa mà xẹt qua đủ loại bầu không khí và sự tích ở thập niên 80.


Khương Chi chỉ cảm thấy bộ não thật vất vả mới giảm bớt lại bắt đầu đau nhức, tuy rằng thập niên 80 đã tốt hơn thập niên 60-70 rất nhiều, nhưng mà không thể nghi ngờ nó cũng hoàn toàn không thích hợp với một người đã từng hưởng thụ sự phồn vinh ở thế kỷ 21 giống như cô.

Vốn dĩ Khương Chi định kéo thân thể mệt mỏi về phòng nghỉ ngơi, nhưng cái bụng quay cuồng làm cô chỉ có thể cắn chặt răng.

Nước không thể coi như cơm ăn, cô chỉ có thể căng da đầu đi ra căn phòng gỗ.

Không đợi cô đi ra cửa phòng thì đã bị đứa trẻ nhỏ gầy hài kia ngăn cản lại.

“Em tránh ra đã, để chị đi ra ngoài tìm chút thức ăn về, chắc là em cũng đói bụng rồi đúng không?”Khương Chi duỗi tay muốn đẩy đứa nhỏ sang một bên, lại không nghĩ rằng đứa nhỏ này vóc dáng nho nhỏ nhưng sức lực lại không nhỏ, đứng ở cửa thế nhưng thật sự chặn đường đi của cô.

“Mẹ! Mẹ không thể đi ra ngoài.


”Ánh mắt của đứa trẻ có chút bướng bỉnh, cậu bé nhìn Khương Chi, cái miệng nhỏ mím chặt rốt cuộc lên tiếng.

Dứt lời, chung quanh là một mảnh yên tĩnh, Khương Chi và đứa bé kia mắt to trừng mắt nhỏ.

“Em, em vừa mới gọi chị là gì?”Đầu Khương Chi nặng trĩu, đôi mắt nhắm lại té ngã trên mặt đất.

“Mẹ!”……“Đồ con hoang đáng chết! Đồ ăn nắm là loại như mày có thể ăn hả? Quả nhiên là cái đồ có mẹ sinh nhưng không có cha dạy, chỉ chuyên đi làm mấy chuyện trộm cắp, đi! Cùng tao đi tới đại đội! Cái đồ tay chân không sạch sẽ như mày cần phải bị phê bình giáo dục!”Trong lúc ngủ mơ, Khương Chi cảm thấy mình nằm trong một đống bông ấm áp dễ chịu, trên bàn bày đầy thịt cá.

Nhưng bỗng nhiên có một tiếng gầm lên giận dữ làm cô bị ngã trở lại hiện thực.

Cô mở mắt ra, liền nhìn thấy đứa trẻ xanh xao vàng vọt lúc trước đang bị một người phụ nữ cũng có thân hình khô gầy lại cao lớn kéo đi ra ngoài, trên mặt người phụ nữ kia đều là sự tàn nhẫn, một đôi mắt có thể chọc ra một cái lỗ ở trên người đứa bé.

Đứa bé giãy giụa, trong tay thật cẩn thận che chở một cái đồ ăn nắm.

Trên thực tế, nói là đồ ăn nắm đều là khuếch đại, đó rõ ràng là một cái viên tròn làm từ vỏ trấu cộng thêm một ít vỏ cây, nhìn qua cực kỳ thô ráp, ăn cái này vào thì chắc cổ họng cũng vị vỡ mất.

Sắc mặt cậu bé đỏ lên, giống như một con sư tử nhỏ táo bạo gầm nhẹ: “Cái này không phải trộm, là bà ngoại cho tôi!”.