Beta: Tiểu Ni & hgtra_ng

64.
Buổi tối gió lớn, sóng nước trên mặt sông dần lớn, thuyền cũng hơi lắc lư.

Sóng sông cùng mái chèo át đi tiếng thở d.ốc.

Trong trướng, một bàn tay rắn chắc đột nhiên duỗi ra khỏi trướng, bàn tay rộng kia bỗng nhiên dùng sức bắt lấy cạnh giường.

Cánh tay săn chắc cũng theo động tác dùng sức của hắn mà căng cứng lên.

Trong chớp mắt, một cánh tay trắng nõn non mềm chậm rãi bao phủ lên cánh tay căng cứng, thanh âm nhẹ nhàng mềm mại cũng theo đó mà vang lên: “ Hầu gia, chàng cũng đừng có nuốt lời ”

Trong thanh âm của nàng mơ hồ mang theo ý cười.

Nghe được thê tử cười như vậy, Tạ Quyết lập tức sáng tỏ.

Hắn đây là bị nàng xem thường.

Nàng thật sự cho rằng hắn chỉ là một tên tiểu tử huyết khí phương cương*?

(* huyết khí phương cương: tuổi trẻ nhiều tinh lực ).

Tạ Quyết nghiến răng, thầm nghĩ phải để nàng biết được việc xem thường hắn thì sẽ có hậu quả gì.

Trong trướng, dù là ở thế yếu, cặp mắt Tạ Quyết vẫn như một con sói đang nhìn chằm chằm con mồi, đùa bỡn nó trong lòng bàn tay.

Tiểu tước nhi* còn chưa cảm thấy nguy hiểm, vẫn vô cùng đắc ý.

(*Tiểu tước nhi: vật nhỏ, tiểu tâm can).

...

Nắng sớm chậm rãi chiếu xuống mặt sông, chân trời ẩn ẩn sáng lên.

Tạ Quyết rời khỏi giường, nhìn người bên cạnh, nhẹ nhàng vén chăn lên, thấy bên hông nàng là một mảng xanh tím, liền biết mình hôm qua có chút lỗ mã.ng.

Khác với nam nhân da dày thịt béo như hắn, làn da của thê tử vô cùng non mềm.

Vết bầm của nam nhân qua vài canh giờ là có thể tan, nhưng trên người nàng có vết bầm, thì phải mất hai ngày mới có thể dần dần tan.


Suy nghĩ một chút, Tạ Quyết xuống giường mặc lại quần áo,  đi tới chỗ đại phu lấy thuốc mỡ.

Biết được miệng thê tử nói là không để ý, nhưng da mặt lại vô cùng mỏng, cho nên hắn chỉ nói với Dư đại phu là ban đêm nàng đi tiểu không may vấp phải bàn.

Bởi vì đêm qua Tạ Quyết nói thân thể chủ mẫu khó chịu, cho nên sáng nay nhũ mẫu cũng không ôm Lan ca nhi qua quấy rầy, ngay cả Minh Nguyệt với Phồn Tinh cũng không đến sớm gọi nàng, vừa hay để Ông Cảnh Vũ ngủ thêm một giấc.

Sau khi ngủ một giấc tỉnh lại, mặt trời cũng đã lên đến đỉnh.

Lúc Ông Cảnh Vũ mở mắt có chút đờ đẫn, mãi về sau mới chậm rãi hoàn hồn, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cách một tầng màn cửa vẫn có thể cảm nhận được bên ngoài đã đến canh giờ nào.

Ông Cảnh Vũ nhớ lại chuyện tối qua, thầm bực chính nghĩ mình tính sai rồi.

Lúc trước Tạ Quyết rõ ràng không có bao nhiêu chiêu trong chuyện phòng the, nhưng tối hôm qua khác biệt lại quá lớn.

Ông Cảnh Vũ mơ hồ cảm thấy eo đau nhức, nàng rời giường mặc lại quần áo, kết quả cảm thấy toàn thân đau nhức, cúi đầu nhìn phần eo bị Tạ Quyết bóp đến tím, thầm nhủ về sau tuyệt không làm loại chuyện tốn công vô ích này nữa.

Quả nhiên nam nhân đều cùng một loại đức hạnh, hắn đời này với hắn đời trước càng ngày càng giống nhau.

Mặc xong y phục, kêu Minh Nguyệt và Phồn Tinh bưng nước để nàng rửa mặt, rửa mặt xong thì dùng chút đồ ăn, sau đó mới để nhũ mẫu ôm Lan ca nhi tới.

Cả buổi tối và buổi sáng không thấy nương ôm, Lan ca nhi khóc đến nước mắt đầm đìa, vô cùng ủy khuất.

Ông Cảnh Vũ phải hát cho Lan ca nhi nghe một bài hát ru của Man Châu, thì nhóc con mới bắt đầu nở nụ cười.

Đêm qua vô cùng mệt nhọc, ôm Lan ca nhi một lúc đã cảm thấy cánh tay ê ẩm đau, thấy Lan ca nhi đã ngủ, nàng đặt nhóc con lên giường, sau khi đặt xuống, mới có thời gian vuốt vuốt cái eo đang đau nhức.

Tạ Quyết từ bên ngoài mở cửa phòng ra, vừa hay bắt gặp cảnh nàng đặt Lan ca nhi xuống giường, rồi làm động tác xoa bóp eo.

Minh Nguyệt gọi một tiếng “hầu gia”, Tạ Quyết gật đầu, nói: “ Đi chuẩn bị chút đồ ăn tới ”

Minh Nguyệt đáp ứng rồi thối lui ra khỏi phòng.

Ông Cảnh Vũ liếc mắt nhìn hắn một cái, vứt cho hắn một ánh mắt sắc như đao qua, rồi thu lại ánh mắt.

Mới ăn được mấy miếng, thì nghe Tạ Quyết nói: “ Mấy ngày nay không lên bờ, khoảng khoảng năm ngày nữa sẽ đến Man Châu ”

Ông Cảnh Vũ liếc hắn một chút, không nói lời nào.

Tạ Quyết biết nàng còn giận, cũng không nói lời vô ích, tháo kiếm xuống khỏi hông, bỏ lên trên mặt bàn.

Gần như lúc nào Tạ Quyết cũng mang theo kiếm bên hông, chỉ trừ một số lúc là hắn không mang theo.


Hắn ngồi xuống, tự rót cho mình một ly trà, cũng đổ thêm trà vào cốc nàng.

Ông Cảnh Vũ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, mắt hạnh liếc hắn, nhẹ nhàng từ tốn nói: “ Không cần phải rót trà cho ta, hầu gia làm vậy giống như đang lấy lòng ta vậy ”

Tạ Quyết trầm mặc một chút, sau đó bình tĩnh nói: “ Về sau đừng trêu chọc ta, nếu không chỉ có nàng là người chịu thiệt ”

Ông Cảnh Vũ bị coi thường, lại liếc hắn một chút, môi đỏ khẽ mở: “ Ta thích thế! ”

Nói chung ý là không mượn chàng xen vào.
Tạ Quyết bưng nước trà uống một hớp, đảo tròng mắt, không biết lại nghĩ tới điều gì, giọng nói rõ ràng vui vẻ hơn: “ Ta thật ra cũng thích nàng làm như vậy ”

Ông Cảnh Vũ nhẹ “hừ” một tiếng, “ Chàng nghĩ cũng hay thật ”

Không bao lâu, Minh Nguyệt bưng tới một bát há cảo nóng.

Tạ Quyết ở trong quân từ nhỏ, cho nên cử chỉ tính tình so với đám công tử thế gia khác không giống nhau. Thế gia đệ tử chú trọng văn nhã, hắn thì chú trọng tốc độ.
Hắn ăn rất nhanh, non nửa khắc đã đem một bát há cảo nóng ăn hết vào trong bụng.

Minh Nguyệt đem bát thu dọn, trong phòng lúc này chỉ còn hai người với Lan ca nhi đang ngủ trưa.

Tạ Quyết rửa tay, vắt khô nước trên khăn, quay người nhìn về phía thê tử đang ngồi ở bên cửa sổ: “ Nàng cho ta xem vết bầm bên hông ”

Ông Cảnh Vũ nghe vậy, quay đầu nhẹ nhàng trừng mắt nhìn hắn.

Tối hôm qua nàng đã cảnh cáo hắn rằng nếu nàng không cho phép thì hắn không được phép đảo khách thành chủ.

Hắn không có nuốt lời, nhưng mà cặp tay kia khí lực lớn, thế mà hắn lại đem cả người nàng nhấc lên.

Đây căn bản là tự chuốc lấy nhục.

Quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nàng vốn không có ý định cho hắn kiểm tra.

Tạ Quyết mặc kệ, tùy ý vứt khăn treo trên kệ, sau đó đi về phía nàng.

Bỗng nhiên thấy bên cạnh có bóng tối bao phủ, nàng cau mày, đang định quay đầu hỏi hắn rốt cuộc muốn làm gì, bỗng nhiên bị hắn cúi đầu bế ngang hông.

Nàng giật mình, bị dọa đến mức vội vàng ôm lấy cổ hắn, đến khi tỉnh táo lại, tức giận đến mức đập mấy cái vào đầu vai hắn: “ Chàng làm ta sợ! Mau buông ta xuống! ”


Đầu vai tuy bị đánh vài cái nhưng không có cảm giác gì, Tạ Quyết liền mặc kệ vẫn tiếp tục bế nàng đặt lên giường.

Bởi vì Lan ca nhi còn đang ngủ trên giường, nàng không dám làm động tác gì quá lớn, cũng không dám nói quá to, chỉ có thể trừng hắn, rồi tự bực mình.

Tạ Quyết từ trong ngực lấy ra một cái bình nhỏ: “ Thuốc lấy ở chỗ Từ đại phu, ông ấy bảo dùng để thoa cho nàng ”

Dứt lời để bình qua một bên, tháo đai hông ra.

Ông Cảnh Vũ vỗ vỗ hắn tay: “ Để ta tự làm ”

Tạ Quyết vẫn tiếp tục cở.i quần áo ra.

Chỉ chốc lát, một thân toàn áo của nàng chỉ còn lại một kiện tiểu y.

Hai bên eo vẫn còn vết bầm đỏ tím, trông giống như bị đánh, Tạ Quyết lúc này cũng không dám nổi lên mấy cái ý nghĩ vớ vẩn.
Ông Cảnh Vũ không quen với việc giữa thanh thiên bạch nhật lại không mặc đồ. Đang định đứng dậy, lại bị hắn giữ lấy đầu vai.

“ Còn phải xoa bóp nữa, như thế thì vết bầm mới có thể tan được ”. Hắn nói.

Ông Cảnh Vũ biết Tạ Quyết bướng bỉnh, đành tùy ý để hắn giày vò, cam chịu xoay người nằm úp sấp trên giường.

Tạ Quyết mở bình ra, lấy một ít cao dược, xoa mỗi bên eo một chút, sau đó mới dùng hai tay bóp đều mọi chỗ.

Cao dược dưới bàn tay hắn bắt đầu phát nhiệt, bắt đầu cảm giác thấy dễ chịu.

Dần dần nàng cũng bắt đầu hưởng thụ, chả hiểu sao liền ngủ thiếp đi.

Dược cao đã được xoa đều, Tạ Quyết thu tay lại, đem bình đậy nắp lại, nói một tiếng “xong rồi” lại không thấy nàng có phản ứng gì, nghiêng người liếc mắt nhìn một cái mới phát hiện nàng đã nhắm hai mắt, hô hấp đều đều, có vẻ đã ngủ thiếp đi.

Khóe miệng hơi cong lên, đi rửa tay trở về đem chăn đắp lên trên người nàng, sau đó ngồi xuống tại mép giường, nhìn thê tử đang ngủ say.

Nhot lại từ lúc rời phủ đi đến Vân huyện, thái độ nàng đối với hắn tương đối tốt, Tạ Quyết cảm giác chuyến đi Man Châu này cực kỳ đúng.

Hai người ở chung, vẫn còn quá nhiều chỗ cần bù đắp thêm.

Mới gần nửa tháng trôi trên thuyền, nhưng thời gian chung đụng của họ so với thời gian hai năm ở chung còn nhiều hơn.

Hắn cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, bọn họ ngoại trừ quan hệ phu thê, còn lại chẳng có gì khác.

Về sau nghiêm túc suy nghĩ lại, hắn nhận ra muốn ở chung với nàng không thể chỉ tương kính như tân.

Nàng vui sướng, tức giận đều thể hiện toàn bộ ra, Tạ Quyết cảm thấy nàng có như vậy trăm lần hắn cũng không chán.

Mặc kệ là trừng hắn, mắng hắn, hay vừa mới đánh hắn, Tạ Quyết không hiểu sao đều thấy vui vẻ trong lòng.

Tạ Quyết cũng nằm xuống, bên trái là nhi tử bên phải là thê tử, những nơi trống vắng cuối cùng cũng được lấp đầy không ít.


Nhắm mắt lại, thời gian dần dần trôi qua, hắn cũng ngủ thiếp đi mất.

Ngoài cửa sổ từng cơn gió nhẹ nhàng thổi vào, thổi đến bên trên giường.

Trên giường, Tạ Quyết không biết mơ thấy gì, lông mày nhíu lại.

Trong mơ, Tạ Quyết không còn mơ thấy thê tử đời trước, chỉ mơ thấy mình đang ở trong một mảnh hoang mạc hư vô, mặt trời nơi đây treo thật cao.

Ở hoang mạc rộng bao la vô tận này, chỉ có một mình hắn.

Hắn ở hoang mạc, không xác định được phương hướng, cứ như vậy mà đi thẳng về phía trước.

Rốt cục, chợt nghe thấy từng tiếng la lên, bão cát đầy trời che khuất cả con mắt, lúc mở mắt ra, hắn đã xuất hiện ở linh đường nơi đặt quan tài của bản thân.

Đêm đã khuya, người gác đêm là hai đường đệ của hắn, bọn hắn khóc đỏ cả hai mắt, một lần lại một lần đem tiền giấy bỏ vào trong chậu than gào to huynh trưởng.
Tạ Quyết từ bên cạnh bọn hắn đi tới trước quan tài còn chưa đóng lại, nhìn vào bên trong quan tài, nhìn chính bản thân mình đang nằm bên trong.

____u ám đầy tử khí, sắc mặt trắng bệch, là một người đã chết.

Đột nhiên, người trong quan tài đang nhắm mắt bỗng mở trừng mắt ra, nhìn chằm chằm Tạ Quyết.

Tạ Quyết giật mình trong lòng, nhưng một giây sau lại bình tĩnh trở lại.

Hắn có cảm giác.

Người bên trong quan tài là hắn, hắn cũng là người nằm bên trong quan tài.

Bốn mắt nhìn nhau không biết qua bao nhiêu lâu, sương mù bắt đầu bao phủ quanh hắn, sương mù đầy chướng khí, đem Tạ Quyết nuốt chửng vào bên trong.
Tạ Quyết chỉ ngủ gần nửa canh giờ, liền tỉnh lại từ trong mơ.

Liếc nhìn thê nhi bên cạnh vẫn còn đang ngủ, hắn vắt tay lên trán, thầm thở ra một hơi.

Đây không phải lần đầu tiên hắn mơ giấc mơ như thế này.

Từ khi rời khỏi Kim Đô, Tạ Quyết vẫn luôn lặp đi lặp lại giấc mơ này.

Rốt cuộc giấc mộng đó muốn nói cho hắn biết điều gì.

Tạ Quyết trầm tư , nhớ lại cảnh tượng trong mộng một lần nữa.

Hắn hãm sâu trong hoang mạc, thân hãm trong sương mù, chẳng lẽ cần phải thoát khỏi hoang mạc, thoát khỏi sương mù mới có thể giải đáp được?

Vậy hắn cùng hắn ở trong mơ đã chết nhìn chằm chằm nhau, là có ý gì?

Chả lẽ, giấc mơ này cùng Ung Châu có liên quan đến nhau?

Đầy một bụng nghi vấn, Tạ Quyết đoán có lẽ đi một chuyến đến chỗ hắn chết trận, sẽ có thể biết được tại sao hắn lại mơ thấy giấc mơ này, cũng có thể biết được lý do thê tử trở về.