Dịch Tiêu Đồng quả nhiên rất thành thật, anh học loại việc năng lực thực hành tương đối mạnh này chậm hơn một chút, công cụ còn chưa học xong, bên chỗ Chung Dực đã truyền đến mùi thức ăn thơm nức.
 

“Ăn cơm trước đi, còn lại lần sau lại nói tiếp.”
 
Dịch Tiêu Đồng hiếm thấy có hơi xấu hổ, vừa học lại vừa ăn chực.
 
“Như vậy không hay lắm.”
 
Tô Hữu Hữu khép laptop lại, không hề gì nói: “Cái này có gì đâu mà xấu hổ, thêm một mình anh cũng không nhiều, hai người chúng tôi lần nào cũng ăn không hết.”
 
Chờ đến khi hai người đi đến bên cạnh bàn, tình huống khó xử xuất hiện, Chung Dực căn bản không xới cơm cho Dịch Tiêu Đồng.
 
Chung Dực chăm sóc Tô Hữu Hữu, là vì xem cô là ân nhân, xem cô là thê chủ tương lai, Dịch Tiêu Đồng tính là cái gì? Coi như Tô Hữu Hữu thu phòng, anh ta chẳng qua cũng là thứ, còn đến lượt anh phải chăm sóc sao?
 
Tô Hữu Hữu nhìn về phía Chung Dực ngồi vững như thái sơn, xem ra anh hình như cũng không biết Dịch Tiêu Đồng muốn ở lại nên cô phải làm dáng vẻ tích cực xới cơm.
 
“Anh ngồi đây, tôi đi xới cơm.” Tô Hữu Hữu chỉ chỉ chỗ ngồi của mình.

 

“Cảm ơn học muội ~” Dịch Tiêu Đồng không khách khí ngồi xuống, nhìn Chung Dực đối diện vẫy vẫy tay: “Hi, em họ, làm phiền rồi.”
 
Mi tâm Chung Dực cau lại, Tô Hữu Hữu lần nào cũng ngồi ở đó, vì sao phải tặng chỗ ngồi cho người này?
 
Tô Hữu Hữu cầm bát đũa tới, một bên là Chung Dực một bên là Dịch Tiêu Đồng, dựa theo thân phận hiện nay mà nói cô ngồi bên cạnh Chung Dực khá là thích hợp, liền cầm bát đũa ngồi xuống bên cạnh Chung Dực.
 
Vốn Chung Dực không vui nhưng nhìn thấy cô ngồi bên cạnh mình, thoáng hài lòng hơn một chút, nghiêm mặt lấy bát đũa trước mặt Dịch Tiêu Đồng trả lại cho Tô Hữu Hữu: “Đây mới là bát đũa bình thường cô dùng.”
 
Tô Hữu Hữu ngẩn người, trước đây cô ở nhà một mình, chưa bao giờ nhớ chuyện bát đũa, lấy cái nào thì dùng cái đó, hóa ra mỗi lần Chung Dực đều nhớ kỹ bát đũa của ai.
 
“À, anh còn nhớ chuyện này à.”
 
Chung Dực “Ừ” một cái, cúi đầu ăn cơm.
 
Tư tưởng của Dịch Tiêu Đồng bên kia cũng rất lớn, không mảy may vì Chung Dực không để ý tới anh mà lúng túng, nói: “Em họ cũng thật là trầm mặc ít lời, không cần thì một câu cũng không nói.”
 
Lúc này Chung Dực mới để ý đến anh, ngước mắt liếc anh một cái, nói: “Tôi không phải là em họ.”
 
Tô Hữu Hữu vội vàng nói: “Nó nói nó không phải em họ của anh, đừng gọi lung tung.”
 
Dịch Tiêu Đồng ngẫm lại cũng thấy đúng, anh cũng không phải anh rể của Chung Dực, sao có thể gọi người ta là em họ?
 
“Điều này cũng đúng, xin hỏi họ tên là gì?”
 
Lần này Chung Dực không để ý đến anh, tôi tên gì thứ dân như anh cũng có thể biết sao?
 
Tô Hữu Hữu trả lời: “Nó tên là Chung Dực.”
 
“Trung Ý*? Thật là một cái tên rất hay, tình thơ ý họa.” Nói xong, anh tiếp tục đến gần Chung Dực: “Tiểu Dực, anh tên Dịch Tiêu Đồng, cậu có thể gọi anh là Dịch đại ca.”
 
 (Trong tiếng Trung, Chung Dực và Trung Ý đều phát âm là zhong yi. Trung Ý có nghĩa là trúng ý, vừa ý, hợp ý.)
 
Trong lòng Chung Dực cười ha ha, dựa vào anh? Đại ca sao? Nếu không phải trong tay không có kiếm, anh nhất định sẽ dùng một chiêu cho anh ta biết ai mới là đại ca.
 
Tô Hữu Hữu cũng nhìn không được, lẽ nào đây là đồng tính tương xích* trong truyền thuyết sao? Sao thái độ của Chung Dực đối với Dịch Tiêu Đồng lại kém như vậy, rất khác so với dáng vẻ ngoan ngoãn bình thường. 
 
(Giống như nam châm, cùng cực thì đẩy nhau.)
 
“Anh để yên cho nó ăn cơm đi, nó chê anh nói nhiều rồi.”
 
Dịch Tiêu Đồng bất đắc dĩ nhún vai: “Được thôi.” Nói xong cầm lấy đũa ăn cơm, ăn một miếng liền không ngừng tán dương: “Tay nghề làm cơm của Tiểu Dực thật là tốt, anh chính là học không được chuyện khó như vậy.”
 
Chung Dực vẫn cứ dầu muối không vào, không để ý tới anh ta. Loại thủ đoạn thấy sang bắt quàng làm họ này, anh xem thường, anh sẽ không để cho anh ta vào cửa.
 
Tô Hữu Hữu ở bên cạnh không nói gì, Dịch Tiêu Đồng anh hà tất gì phải tự mình chuốc lấy khổ cực vậy?
 
“Học trưởng, hỏi anh chuyện này.”

 
Dịch Tiêu Đồng thấy thật sự không có cách nào khiến Chung Dực để ý đến anh thì cũng buông tha, nhìn về phía Tô Hữu Hữu, nói: “Chuyện gì?”
 
“Học trưởng, nhà anh có phải là rất có tiền không?” Tô Hữu Hữu làm thế nào cũng cảm thấy bài viết kia khá giống Dịch Tiêu Đồng.
 
Dịch Tiêu Đồng nghe vậy lộ ra một bộ dáng vẻ kinh ngạc: “Học muội em không biết sao?”
 
Tô Hữu Hữu đối với sự kinh ngạc của anh cảm thấy nghi hoặc: “Em biết cái gì?”
 
“Nhà anh là Dịch Thiên Dung Hợp, lần trước trên yến hội thành phố T anh còn chào hỏi em, không phải em không nhận ra anh chứ?” Nói xong Dịch Tiêu Đồng bày ra một bộ dáng vẻ thương tâm, học muội quả nhiên là không quan tâm mình.
 
Dịch Thiên Dung Hợp? Đây là tập đoàn lớn nhất thành phố T, xếp thứ mười hai toàn quốc, so với nhà của Tô Hữu Hữu còn cao hơn vài bậc, nếu nói cô là phú nhị đại bí mật, Dịch Tiêu Đồng chính là phú N đại bí mật, tổ nghiệp nhà anh có thể ngược dòng đến thời nhà Thanh, căn cơ rất sâu, đã rất lâu đời rồi, không giống nhà cô chỉ mới đặt chân vào công nghiệp thực phẩm.
 
“Anh chào hỏi em?”
 
“Đúng, anh nói ‘Hi’, em còn gật đầu với anh, chẳng qua dáng vẻ giồng như là có việc bận, anh còn muốn nói nhiều hơn với em thì em đã đi mất.” Dịch Tiêu Đồng nói xong bày ra một bộ dáng vẻ tiếc hận.
 
À….. Đó là vì cô thấy anh đến gần, đối với người như thế cô luôn tránh đi.
 
“Khi đó anh mặc đồ gì?”
 
“Mặc Tây phục, không kém hiện tại bao nhiêu đâu, tham dự loại tiệc rượu này mẹ anh sẽ cưỡng chế yêu cầu anh chỉnh đốn thỏa đáng lại.” Tuy rằng Dịch Tiêu Đồng rất không thích lộ diện tại loại tiệc rượu này, thế nhưng ba năm thành phố T mới mở tiệc rượu một lần dành cho những người có thế lực, anh nhất định phải tham dự, nếu không nhất định bố sẽ cho anh một trận no đòn.
 
“À, vậy không thể trách tôi không nhận ra anh, thế nên anh đã sớm biết nhà tôi là Ẩm thực Bách Minh.”
 
Dịch Tiêu Đồng gật đầu: “Đúng vậy, lúc gặp mặt anh đã nhận ra em, trước đó anh đã thấy Thương tổng của Bách Minh mang theo em tham dự tiệc rượu, anh ta giới thiệu em với anh, anh còn tưởng anh ta là chồng chưa cưới của em, có điều em tham gia gặp mặt nên anh ta nhất định không phải chồng chưa cưới nhỉ.”
 
Có người nói Tổng giám đốc Tô của Ẩm thực Bách Minh rất trọng dụng Thương Thu Lạc, đều là một tay ông ta nuôi lớn, hiện tại chuyện lớn chuyện nhỏ đều sẽ để cho anh xử lý, mà Tổng giám đốc Tô có một đứa con gái là Tô Hữu Hữu, lời đồn nói Thương Thu Lạc là “Con rể nuôi từ nhỏ” của Tô gia.
 
Chồng chưa cưới? Lỗ tai Chung Dực dựng lên, Tô Hữu Hữu có chồng chưa cưới sao?
 
Tô Hữu Hữu nghe thấy ba chữ “Chồng chưa cưới” liền giống như nuốt phải ruồi: “Anh ta là con trai nuôi của bố tôi, không liên quan gì đến tôi, tôi và anh ta không thân thiết như thế.”
 
Lời này Dịch Tiêu Đồng tin, thái độ của Tô Hữu Hữu với Thương Thu Lạc lúc đó còn kém hơn so với đối với anh, ở trước mặt khiến anh ta lúng túng, hiển nhiên là không hợp nhau, bằng không Tô Hữu Hữu cũng sẽ không chuyển tới khu dân cư này sống một mình.
 
“Anh còn tưởng rằng anh và học muội ngầm hiểu ý, cố ý giúp anh che giấu thân phận, không nghĩ tới cái gì em cũng không biết.”
 
Tôi và anh ngầm hiểu ý cái con khỉ!
 
“Nhà học trưởng giàu có như vậy còn ra ngoài kiêm chức, anh đối với kiêm chức quả là tình yêu chân thành.”
 
“Ha ha, hứng thú yêu thích, người khác yêu thích cưỡi ngựa đánh golf, anh thích kiêm chức, có thể quen biết không ít người, muôn hình muôn vẻ, mấu chốt là còn có thể kiếm tiền.”
 
Tô Hữu Hữu nhớ không lầm Dịch Tiêu Đồng là người thừa kế duy nhất của Dịch Thiên Dung Hợp? Sống tự do như thế?
 
“Bố mẹ anh mặc kệ anh sao?”
 

“Mặc kệ chứ, bố mẹ anh từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục phương Tây, đối với tự do của con cái không can thiệp vào, huống hồ, chuyện anh làm đều hợp lý hợp pháp, còn làm người cống hiến GDP.”
 
Tô Hữu Hữu tán dương: “Thanh niên có chí.”
 
“Học muội em cũng rất có chí hướng, mới năm hai đã đi kiêm chức thiết kế, có người nói yêu cầu đối với cương vị thực tập thiết kế này rất nghiêm ngặt.” Nói xong thở dài: “Anh cũng muốn đi kiêm chức loại cương vị kỹ thuật này.”
 
Quả nhiên là anh muốn học PS để đi làm thiết kế.
 
“Vậy anh chỉ học PS thì không được, thiết kế bao gồm rất nhiều loại phần mềm, thiết kế không giống nhau thì phần mềm cũng không giống nhau, anh muốn làm thiết kế gì?”
 
Dịch Tiêu Đồng vội xua tay: “Không phải, anh học chỉ để biết nhiều hơn, thiết kế anh đảm đương không nổi.”
 
Tô Hữu Hữu và Dịch Tiêu Đồng tán gẫu, Chung Dực bên cạnh căn bản nghe không hiểu, anh chỉ có thể đại khái nghe hiểu gia thế người đàn ông này không tồi, vậy mà lại ra ngoài làm lụng kiếm tiền nuôi gia đình, Tô Hữu Hữu rất tán thưởng điều này, ở đây dường như rất cổ vũ việc đàn ông ra ngoài, vậy anh suốt ngày được Tô Hữu Hữu nuôi trong nhà, chẳng phải là sẽ làm cô không thích sao?
 
Dịch Tiêu Đồng cơm nước xong liền cáo từ, vẫn nhiệt tình vẫy tay Chung Dực một cái: “Tiểu Dực, lần sau gặp.”
 
Chung Dực cảm thấy trước đó hình như mình đã lý giải sai mối quan hệ giữa anh ta và Tô Hữu Hữu, liền phá lệ gật gật đầu với anh ta.
 
Dịch Tiêu Đồng thụ sủng nhược kinh, cười với anh: “Bye.”
 
Tiễn Dịch Tiêu Đồng đi, Tô Hữu Hữu không hiểu nhìn về phía Chung Dực: “Chung Dực, Dịch Tiêu Đồng sao lại chọc tới anh? Thái độ của anh với anh ta sao lại kém như vậy, người tới là khách anh có hiểu không?”
 
Chung Dực lại hỏi ngược lại: “Anh ta lập gia đình chưa?”
 
Tô Hữu Hữu hơi ngớ ra: “Hả? Chưa, chưa tốt nghiệp thì lập gia đình cái gì?”
 
Chung Dực tiếp tục hỏi: “Vậy đàn ông chưa kết hôn sao lại tới làm khách nhà cô?”
 
Tô Hữu Hữu giận quá mà cười: “Cũng bởi vì cái này sao? Cái này có gì mà lạ, bạn bè với nhau đều sẽ mang nhau về làm khách, lại nói bởi vì trong nhà có anh, tôi mới để anh ta tới.”
 
Bởi vì có anh nên gọi những người đàn ông khác đến làm khách sao? Chung Dực có chút không thể lý giải.
 
“Nơi này không ràng buộc việc đàn ông xuất đầu lộ diện bên ngoài sao? Đàn ông chưa kết hôn cũng có thể tùy ý đến nhà con gái?”
 
Lời này của Chung Dực rất kỳ lạ, lẽ nào đàn ông ở chỗ anh không thể xuất đầu lộ diện? Nếu anh lấy tư duy của người cổ đại nói con gái độc thân không thể đến nhà đàn ông thì không sao, đàn ông độc thân thì làm sao?
 
“Tại sao lại nói như vậy? Đàn ông ở chỗ anh không thể xuất đầu lộ diện bên ngoài sao?”
 
Chung Dực sửng sốt, hình như cuối cùng anh cũng phát hiện ra nơi này và chỗ của anh rất khác nhau.