Chương 22: Thiên vị rõ ràng

Mưa giông bão giật, ánh đèn đường vàng lờ mờ chiếu xuống trong hơi nước, thái độ của Thịnh Cẩn Thư rất tự nhiên, đứng bên cửa xe, nghiêng ô, mở ra một khoảng trời bình yên cho Mạnh Vãn Tế. Nước mưa chảy thành dòng, không thể đọng lại trên ô nên chảy xuống, rơi xuống sau lưng Thịnh Cẩn Thư, nở thành hoa. Mạnh Vãn Tế cảm nhận được trong trái tim mình, dường như có một đóa hoa đang trồi lên khỏi mặt đất, thò đầu ra.

Gạt đi một buổi tối nặng nề.

Khóe môi của Mạnh Vãn Tế cong lên một độ cong, sau đó lại kìm nén mím lại. Trong không gian Thịnh Cẩn Thư giữ lại cho mình, Mạnh Vãn Tế đặt chân xuống trước mặt cô ấy, xuống xe.

Thịnh Cẩn Thư bảo vệ Mạnh Vãn Tế, che chắn cho cô dưới tán ô, giúp cô đóng cửa xe lại.

Mùi nước hoa tươi mát, ngọt ngào quấn quanh đầu mũi. Mạnh Vãn Tế nghe thấy Thịnh Cẩn Thư nói: "Không thấy ô của cô, nên chỉ mang một chiếc xuống."


"Không sao." Mạnh Vãn Tế lặng lẽ giãn khoảng cách với Thịnh Cẩn Thư, chuyển thành tư thế sánh vai với cô ấy.

Không tìm được là bình thường, vì, lúc trưa ra ngoài đã Mạnh Vãn Tế đã mang ô đi. Chỉ là, buổi tối lúc về, cô đã không còn tâm tư nhớ phải mang ô về nữa.

"Sao cô biết?" Cô hỏi Thịnh Cẩn Thư.

Biết cái gì, không nói cũng rõ.

Thịnh Cẩn Thư nghiêng chiếc ô, đáp: "Sơ Dương nói với tôi."

Quả nhiên. Trong lòng Mạnh Vãn Tế có chút ấm áp, sau đó lại sinh ra chút u ám khó lòng phân biệt. Thịnh Cẩn Thư nghiêng đầu, thấp thoáng cảm nhận được tâm trạng của Mạnh Vãn Tế không tốt.

"Thời tiết Ninh Thành dễ thay đổi ghê." Thịnh Cẩn Thư cố ý cảm khái.

Mạnh Vãn Tế được Thịnh Cẩn Thư tìm về cho chút tâm tư.

Con đường lớn thênh thang, ngoài tiếng mưa rơi lộp bộp, chỉ còn một khoảng vắng lặng. Đây là lần đầu tiên hai người có khoảng thời gian ở riêng thân thiết hòa bình như thế.


Mạnh Vãn Tế nhìn chiếc bóng hòa tan vào nhau có chút khó quan sát của hai người trên mặt đất, hỏi: "Thời tiết ở nước G không hay thay đổi à?"

Thịnh Cẩn Thư nhớ lại: "Cũng tạm. Khoảng tháng Tư tháng Năm, thời tiết tương đối thất thường, những lúc khác cũng coi như ổn định."

"Có không thích ứng không?"

"Không."

"Vậy tại sao đột nhiên lại muốn về đây làm giáo viên?" Mạnh Vãn Tế giả vờ như tùy tiện hỏi.

Thịnh Cẩn Thư nghiêng đầu nhìn cô, không trả lời, vẻ nghiền ngẫm nơi đáy mắt chầm chậm lan tràn.

Mạnh Vãn Tế tưởng rằng Thịnh Cẩn Thư lại muốn nói cũng câu trêu đùa đại loại như "Lời trong lòng phải nói với người trong lòng", không ngờ Thịnh Cẩn Thư hỏi: "Tôi trả lời cô rồi, cô cũng sẽ trả lời tôi chứ?"

"Trả lời cái gì?"

"Trả lời chuyện tại sao cô lại làm giáo viên."


Mạnh Vãn Tế ngẩn ra.

Thịnh Cẩn Thư không cho cô cơ hội từ chối, nhanh chóng nói ra đáp án của bản thân: "Tôi ấy à, đương nhiên là vì muốn làm một người có cống hiến cho xã hội này."

Mạnh Vãn Tế: "..."

Có quỷ mới tin chị. Cô không nhịn được, cúi đầu phì cười.

Thịnh Cẩn Thư dùng cán ô gõ nhẹ lên đầu Mạnh Vãn Tế: "Cô có ý gì hả?"

Mạnh Vãn Tế quay đầu sang, nhíu mày lườm cô ấy.

Thịnh Cẩn Thư không hề chột dạ, chỉ cười tươi nhìn Mạnh Vãn Tế.

Mạnh Vãn Tế và cô ấy nhìn nhau đôi giây, trái tim nóng lên, sau đó di chuyển ánh mắt. Có một chút biến hóa nhỏ, trong lòng hai người rõ như gương.

Tới tòa nhà kí túc xá, Thịnh Cẩn Thư thu ô lại, hai người cùng nhau vào thang máy. Mạnh Vãn Tế nhìn thấy, trên chiếc áo len mỏng của Thịnh Cẩn Thư, bên không dựa gần cô, màu sắc có chút sẫm.
Ánh mắt Mạnh Vãn Tế cũng sâu lại theo đó.

Im lặng đôi giây, cô lên tiếng trả lời: "Vì bố tôi cảm thấy tính cách của tôi thích hợp."

Khi mới vào cấp ba, Mạnh Sĩ Bồi đã hỏi Mạnh Vãn Tế thích ngành nào trong ba ngành quản lí, pháp luật, giáo dục? Cho dù chọn ngành nào, chỉ cần cô chịu khó nỗ lực, ông ấy đều có thể lát đường giúp cô.

Mạnh Vãn Tế không thể, cũng không nên chọn ngành Quản lí hay Pháp luật, vì đó là con đường Mạnh Sơ Dương sau này sẽ đi. Mà thứ cô muốn chọn, lại không có trong kì vọng của Mạnh Sĩ Bồi, cô không dám nói.

Cô chọn giáo dục. Mạnh Sĩ Bồi rất hài lòng. Ông ấy nói từ nhỏ cô không tranh không cướp, không kiêu ngạo không náo loạn, nhã nhặn chín chắn, quả thật rất thích hợp làm giáo viên, sau này tích lũy đủ kinh nghiệm, có thể chuyển sang làm quản lí, tiếp nhận trường học, chăm sóc gia đình. Đối với một cô gái mà nói, có thể yên ổn, bình an trải qua một đời, cũng có thể coi là một loại hạnh phúc.
Mạnh Vãn Tế liền đồng ý.

Trước giờ Mạnh Vãn Tế chưa từng trả lời vấn đề này khi được người ta hỏi. Người trưởng thành, đáp án như thế nghe khó tránh buồn cười. Nhưng tối nay không biết tại sao, cô lại nói ra miệng.

Dường như Thịnh Cẩn Thư không hề bất ngờ, động tác ấn thang máy không ngừng lại, hỏi Mạnh Vãn Tế: "Cô thì sao? Nếu cho cô tự lựa chọn, cô muốn làm gì?"

Mạnh Vãn Tế nhìn thấy bản thân trên mặt kính trong thang máy, bản thân trong tấm kính kia cũng đang nhìn cô.

Rất lâu sau, cô đáp: "Biên kịch."

Thịnh Cẩn Thư vẫn không bất ngờ. Đôi môi đỏ của cô ấy cong lên, nói: "Tôi cảm thấy, nghề đó thích hợp với cô hơn."

Mạnh Vãn Tế có chút ngạc nhiên, đáy mắt Thịnh Cẩn Thư trào lên ý cười, dáng vẻ rất nghiêm chỉnh.

"Có lẽ vậy." Mạnh Vãn Tế không muốn nghiên cứu sâu.
Đời người không có nếu như, cũng không có đường quay đầu.

Nhưng Thịnh Cẩn Thư lại rất có hứng thú: "Cho nên cô mới mua mấy cuốn kịch bản 'Nghệ Thuật Của Biên Kịch', 'Đại Minh Cung Ty' kia à?"

Mạnh Vãn Tế vô thức gật đầu, sau đó phản ứng lại, quả nhiên hôm đó Thịnh Cẩn Thư đã nhìn thấy tất cả những cuốn sách trên giá.

"Ánh mắt của cô tốt thật đấy." Mạnh Vãn Tế nghiến răng nghiến lợi, ý ở ngoài lời.

"Một chút chút." Thịnh Cẩn Thư không có chút hoảng loạn vì đã làm chuyện xấu. Mắt hoa đào của cô ấy chớp một cái, mang theo sóng nước xinh đẹp: "Nếu... có thể nhìn ra nhiều hơn một chút thì tốt."

"Đúng không?"

Ngữ điệu mang theo hàm ý, giống như chứng thực, lại giống như mê hoặc.

Trái tim Mạnh Vãn Tế khẽ rung động.

"Thang máy tới rồi." Cô di chuyển tầm mắt, không trả lời, nhưng khóe môi lại xuất hiện một độ cong nho nhỏ.
Vừa qua cuối tuần, đi dạy lại là bước vào tuần thi giữa học kì. Mỗi khóa của trường Trung học Ngoại ngữ Ninh Thành đều có mười sáu lớp, tuy hai ban 5 ban 6 do Mạnh Vãn Tế và Thịnh Cẩn Thư quản lí không tính là lớp yếu, nhưng thường ngày ngoài môn Ngữ văn do Mạnh Vãn Tế đứng lớp, trình độ những môn khác đều từ trung bình tới thấp. Cho nên lần thi này, không có ai ôm ấp quá nhiều hi vọng với hai lớp này. Không ngờ, Thịnh Cẩn Thư lại có thể khiến thành tích Tiếng Anh của hai lớp trong top 6 từ dưới đếm lên xông thẳng lên top 4, thật khiến người ta sửng sốt, dùng thành tích chặn đứng chất vấn về năng lực dạy học của Thịnh Cẩn Thư từ khi cô ấy tới nhậm chức tới giờ của những giáo viên khác.

Ngoại ngữ Ninh Thành là trường tư, đãi ngộ cũng coi là top 1 top 2 trong những trường cấp ba ở Ninh Thành, nhưng hiệu suất và giải thưởng của giáo viên và thành tích của giáo viên trực tiếp gắn liền với nhau.
Sau khi chấm bài thi, là cuộc họp phân tích chất lượng giảng dạy đầu năm, hiệu trưởng Viên đích thân chủ trì, thưởng phạt phân minh, khó giấu những lời khen ngợi dành cho những giáo viên có thành tích dạy học vượt bậc, đặc biệt càng xem trọng Thịnh Cẩn Thư, nói cô ấy là hậu sinh khả úy, khiến không ít giáo viên khác tắt nắng trên mặt.

Tám rưỡi, hiệu trưởng Viên phát biểu xong rời khỏi hậu trường, Huỳnh Hồng Thăng tiếp tục chủ trì, bảo mọi người tiến hành hỏi đáp tự do theo bộ môn giảng dạy, giao lưu kinh nghiệm.

Khi tới lượt bộ môn Tiếng Anh, Lý Duyệt, cũng là một giáo viên Tiếng Anh mới tới trường giảng dạy hỏi Thịnh Cẩn Thư: "Tôi muốn hỏi cô làm cách nào để khiến các em học sinh tự động học thuộc từ đơn? Tôi đã xem phân tích bài thi của lớp các cô, điểm số phần điền từ đơn vào chỗ trống xếp top đầu trong khóa."
Thịnh Cẩn Thư còn chưa trả lời, giáo viên bộ môn Toán, Hạ Hiểu Văn đã cười một tiếng, u ám nói: "Cái này thì tôi biết."

Mọi người nhìn về phía cô ta theo bản năng.

Hạ Hiểu Văn nói: "Dựa vào khen thưởng đúng không? Chỉ có cô Tiểu Thịnh mới có thể khen thưởng kiểu đó. Tôi không chỉ một lần nghe thấy học sinh khen tranh của cô Tiểu Thịnh rất thú vị, cũng không chỉ một lần nhìn thấy cho dù là buổi đọc văn đầu giờ, cũng có học sinh đang học thuộc từ đơn tiếng Anh."

Những lời lỗ mãng này nghe giống như khen ngợi, nhưng nghe kĩ lại mới thấy giống như oán thán, mỉa mai trào phúng.

Mạnh Vãn Tế nhíu mày.

Nụ cười của Thịnh Cẩn Thư không đổi, đáp: "Không phải, ít nhất không đơn giản như là vậy. Phần thưởng chỉ là một thủ đoạn, bồi dưỡng được hứng thú học tập và thói quen học thuộc từ đơn của học sinh mới là nền móng."
Ngữ điệu của Thịnh Cẩn Thư rất nhàn nhạt, nhắc nhở: "Giáo viên không thể đặt nhầm động cơ, rất dễ dẫn dắt học trò đi sai hướng."

Sắc mặt Hạ Hiểu Văn đột nhiên không dễ nhìn.

Lý Duyệt đang thành tâm xin chỉ giáo, ngửi được mùi thuốc súng, lập tức phanh xe, muốn đợi sau này hỏi riêng sẽ tốt hơn.

Bên này Lý Duyệt vừa ngừng, giáo viên Tiếng Anh ban 3 lại đột nhiên lên tiếng: "Tôi tương đối hiếu kì về việc cô Thịnh đoán được đề, có lẽ bình thường hay lựa chọn bài tập ở kho đề nào đúng không? Tôi nghe học sinh lớp tôi nói, học sinh ban 5 ban 6 thi xong ra khỏi phòng liền nói có mấy bài đề đọc hiểu, hai ngày trước các em ấy mới làm đề giống y hệt."

Lời này vừa cất lên, phòng hội nghị đột nhiên im lặng như tờ, ngay cả Huỳnh Hồng Thăng cũng có chút ngạc nhiên.
Chuyện cầm đề thi trước, sau đó tiết lộ cho học sinh, không ít giáo viên trường tư vì muốn có thành tích tốt, cũng không phải chưa từng làm.

Nụ cười trên mặt Thịnh Cẩn Thư nhạt bớt, cô ấy đóng nắp bút máy lại, vừa định lên tiếng, âm thanh của Mạnh Vãn Tế lại vang lên trước một bước: "Có mấy đề à? Không phải một đề sao?"

Âm thanh của Mạnh Vãn Tế lạnh lùng, vượt qua hơn nửa bàn hội nghị nhìn về phía Thịnh Cẩn Thư: "'Học Giả Kinh Tế' hay là 'Newday'? Tôi quên rồi."

Như thể trước kia hai người từng thảo luận với nhau.

Thịnh Cẩn Thư nhìn vào mắt Mạnh Vãn Tế, đáy mắt chầm chậm trào lên vẻ dịu dàng. Cô ấy im lặng, đáp: "Là 'Học Giả Kinh Tế' và được xuất bản vào tuần đầu tiên của tháng trước, hai ngày trước khi tôi bố trí bài tập đọc hiểu ngắn trong năm phút cho học sinh, vừa hay chọn đúng nó."
Huỳnh Hồng Thăng lặng lẽ thở phào một hơi, những giáo viên khác cũng như tỉnh ngộ khỏi cơn hoang mang.

Thịnh Cẩn Thư nhìn về phía giáo viên ban 3, nói: "Kho đề luôn có hạn. Học sinh cần đọc hiểu ở phương diện rộng lớn, giáo viên cũng như thế. Tăng cường tích lũy, nâng cao cảm giác ngôn ngữ, mới là điều quan trọng để lí giải phần đọc hiểu."

Vốn dĩ phía sau còn có một số lời không đau không ngứa muốn "nhắc nhở" Thịnh Cẩn Thư, nhưng lúc này tâm trạng cô ấy rất tốt, nhìn sang khuôn mặt nhã nhặn của Mạnh Vãn Tế, liền không muốn tính toán.

Sau khi tan họp, Thịnh Cẩn Thư tự nhiên làm chậm tiết tấu thu dọn, đợi Mạnh Vãn Tế đi chung. Mạnh Vãn Tế nhìn thấy, nhưng không vạch trần, từ chối lời mời cùng về kí túc xá của mấy giáo viên khác, đợi cùng ra khỏi phòng hội nghị với Thịnh Cẩn Thư cuối cùng.
"Sao cô biết?" Lần này tới lượt Thịnh Cẩn Thư hỏi vấn đề này.

Bộ môn giảng dạy của hai người khác nhau, trước giờ Thịnh Cẩn Thư và Mạnh Vãn Tế chưa từng giao lưu phương diện này.

Mạnh Vãn Tế nhìn vạt váy tung bay theo gió của Thịnh Cẩn Thư, hờ hững nói: "Nhìn thấy cô soạn bài trong văn phòng."

Thịnh Cẩn Thư "ừm" một tiếng, ngữ điệu trêu đùa.

Mạnh Vãn Tế giả vờ như không hiểu.

Thịnh Cẩn Thư cũng hết cách với Mạnh Vãn Tế. Rất muốn tháo bỏ từng lớp từng lớp mặt nạ của Mạnh Vãn Tế, để nhìn ngắm chân thành dịu dàng trong lòng giống như ban nãy. Cô ấy mời: "Tôi mời cô ăn cơm nhé!"

Bước chân của Mạnh Vãn Tế không dừng: "Tại sao?"

"Vì hành động bênh vực lẽ phải ban nãy của cô."

Mạnh Vãn Tế không gợn sóng: "Hủy hoại người khác cũng không thể nâng cao bản thân. Một câu nói gạt phăng công sức của người khác, đổi lại là ai tôi cũng sẽ lên tiếng."
Thịnh Cẩn Thư cười rất khẽ. Cô ấy dừng chân lại, kéo lấy cổ tay Mạnh Vãn Tế, muốn cô quay đầu.

Mạnh Vãn Tế nghi hoặc.

Thịnh Cẩn Thư nói: "Nếu đổi lại là người khác, tôi sẽ không mời."

Trong sắc đêm vắng lặng, sự thiên vị của Thịnh Cẩn Thư vô cùng rõ ràng.

Dường như còn rất nghiêm túc.