Chương 3: "Độ dài?"

Sắc đêm vô biên, tiếng ve sầu ếch nhái dưới nhà lúc này kêu vang không ngớt, Mạnh Vãn Tế ngủ không quá yên ổn.

Lâu ngày không gặp, cô lại mơ thấy Thịnh Cẩn Thư.

Mạnh Vãn Tế mơ thấy buổi tối mùa đông lạnh lẽo, trong bóng cây tối tăm bên cạnh tòa nhà giảng đường cấp ba, Thịnh Cẩn Thư mặc bộ đồng phục trắng xanh đã được chỉnh sửa, dựa lên thân cây, cúi đầu xuống, lặng lẽ hút thuốc. Cả đất trời, dường như chỉ còn hai người, cô không khống chế được muốn tới gần cô ấy, nhưng cảnh tượng đột nhiên biến đổi, Mạnh Vãn Tế tới bên cửa sổ, nơi mà bản thân đã đi qua cả trăm lần. Trong ráng chiều màu cam giữa hạ, Thịnh Cẩn Thư bò ra bàn học, đang ngủ rất say. Thịnh Cẩn Thư đang ngủ, ấn đường không ngang bướng, không còn vẻ âm u như lúc tỉnh, mà mang theo vẻ vô hại cùng vô tội tới bất ngờ. Mạnh Vãn Tế đưa tay ra giống như bị mê hoặc, muốn chạm vào khuôn mặt như họa của Thịnh Cẩn Thư qua lớp kính, nhưng cảnh tượng lại thay đổi. Tay Mạnh Vãn Tế không chạm vào lớp kính, mà đè lên mu bàn tay đang đè lên gương của Thịnh Cẩn Thư. Trong nhà tắm hơi nước ẩm ướt, Thịnh Cẩn Thư bị cô vây hãm giữa bản thân và gương, cô ấy quay đầu lại, đột nhiên cười với cô một cái, mê hoặc hồn phách.


Mạnh Vãn Tế nhích lại gần Thịnh Cẩn Thư, hơi thở phả ra từ đầu mũi, giống như ngọn lửa muốn thiêu đốt con người.

Mạnh Vãn Tế giật mình tỉnh lại.

Ánh mặt trời ngoài cửa đã chói chang, tiếng chim muông vang lên không dứt. Mạnh Vãn Tế nhìn lên trần nhà, đầu đau như búa bổ. Nằm bất động mấy phút, cô làm như không có chuyện gì xảy ra, xuống giường lấy đồ thể thao, chuẩn bị đánh răng rửa mặt xong ra ngoài chạy bộ như mọi ngày.

Bất ngờ thay, khi Mạnh Vãn Tế đánh răng rửa mặt xong, ra khỏi nhà vệ sinh, phát hiện Thịnh Cẩn Thư cũng đã dậy.

Thịnh Cẩn Thư vẫn chưa thay quần áo, vẫn mặc chiếc váy hai dây bằng lụa thật, đứng trước cửa sổ chạm sàn ngoài phòng khách, ngược sáng, trên tay cầm cốc sứ, dường như đang mất hồn.

Gợi cảm lại thanh lịch.

Nghe thấy tiếng bước chân, Thịnh Cẩn Thư quay đầu nhìn về phía Mạnh Vãn Tế, không hề để ý tới ba quy định được đề ra tối qua, khẽ cong môi cười với cô: "Cô Mạnh, dậy sớm thế."


Mạnh Vãn Tế bỗng nhiên nhìn thấy nhân vật chính trong giấc mơ hoang đường đêm qua, có mấy phần mất tự nhiên. Cô khống chế kích động của bản thân, quay mặt đi, gật đầu một cái, đáp lại lời chào hỏi của Thịnh Cẩn Thư: "Cô Thịnh cũng sớm không kém."

Thịnh Cẩn Thư bất lực thở dài một tiếng, đi tới bên sô-pha, ngồi xuống, nói: "Tám giờ sáng tôi phải đi trông thi."

Mạnh Vãn Tế nhìn thấy, hai ngón tay thon dài của Thịnh Cẩn Thư cầm chiếc thìa khuấy nho nhỏ, đầu ngón tay, móng tay được thiết kế tỉ mỉ đang lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

Cô nghĩ tới một chuyện đứng đắn: "Cô Thịnh."

"Ừm?" Thịnh Cẩn Thư khẽ quay người, dây áo từ chiếc váy hai dây khẽ trượt xuống theo động tác của cô ấy.

Mạnh Vãn Tế nói ra những lời nên nói: "Trường học của chúng ta không cấm giáo viên làm móng tay, nhưng tốt nhất đừng làm kiểu móng quá khoa trương."


Thịnh Cẩn Thư hơi sửng sốt, nhíu mày, dường như có chút khó hiểu.

Mạnh Vãn Tế tập trung tinh thần: "Thời tiết mùa hè nóng nực, cũng không phải không thể mặc mát mẻ một chút, nhưng vẫn phải chú ý tới độ dài cùng ảnh hưởng."

Dường như Thịnh Cẩn Thư càng thêm nghi hoặc.

"Độ dài?" Cô ấy có chút hứng thú lặp lại một lần, buông tay cầm thìa ra, quay hẳn người lại nhìn về phía Mạnh Vãn Tế, giống như đùa lại giống như thật, hỏi: "Cô Mạnh là giáo viên môn Giáo dục Công dân à?"

Thịnh Cẩn Thư thật sự rất khác thời cấp ba, dường như nói tới chuyện gì cũng có thể dùng giọng điệu mang theo ý cười mà cất tiếng, thậm chí Mạnh Vãn Tế luôn không phân biệt được có phải người kia đang không vui hay không.

Cô trả lời Thịnh Cẩn Thư: "Không phải."

Là tối qua Huỳnh Hồng Thăng nhắn tin Wechat nhờ vả cô.
Ông ấy nói giáo viên có thể chăm chút cho bản thân, nhưng đối mặt với đám trẻ mười bảy mười tám tuổi vừa mới biết yêu, đang trong tuổi dậy thì, vẫn nên chú ý ảnh hưởng. Ông ấy lo lắng về phong cách ăn mặc của Thịnh Cẩn Thư, hôm nay cô ấy có thể mặc áo sơ mi cổ chữ V khoét sâu tới trình diện, ngày mai sẽ có thể mặc váy ngắn lộ cả đùi đi trông thi, ngày kia có lẽ còn có thể nhuộm mái tóc xoăn sóng thành màu đỏ rực để đi dạy.

Mạnh Vãn Tế cũng cảm thấy không phải không có khả năng này.

Cho nên Huỳnh Hồng Thăng nói, thân là một người đàn ông, ông ấy không tiện nói kĩ chuyện này với Thịnh Cẩn Thư, không cẩn thận lại giống như đang làm phiền. Mạnh Vãn Tế và Thịnh Cẩn Thư đều là nữ, sẽ dễ giao tiếp hơn.

Mạnh Vãn Tế không thể không đồng ý.

Thịnh Cẩn Thư nghe thấy câu trả lời của cô, ý cười trong mắt càng sâu. Ngón tay dài của cô ấy khẽ gẩy gẩy lên thành ghế sô-pha đôi cái, dùng ánh mắt không chút che đậy đánh giá Mạnh Vãn Tế từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu thân thiện hỏi: "Tôi vừa nhậm chức, không biết tiêu chuẩn ăn mặc của giáo viên ở Ngoại ngữ Ninh Thành thế nào, cô Mạnh có thể chỉ cho tôi không?"
Nếu không phải khóe môi Thịnh Cẩn Thư rõ ràng đang giễu cợt, có lẽ Mạnh Vãn Tế sẽ tin rằng cô ấy thật sự muốn thỉnh giáo.

"Rộng rãi, thỏa đáng là được." Ngữ điệu của Mạnh Vãn Tế không chút trập trùng đáp lại.

Thịnh Cẩn Thư không để tâm, cười một tiếng.

Lần này là nụ cười mỉa mai, Mạnh Vãn Tế nghe ra.

Cô khẽ gật đầu với Thịnh Cẩn Thư, biểu thị tạm biệt, không hề để tâm, quay người đi về phía cửa.

Cũng không phải lần đầu có người biểu thị chất vấn với cách ăn mặc nghiêm chỉnh quá mức của bản thân, Mạnh Vãn Tế đã quen, cũng không để trong lòng. Nhưng tiếng phì cười kia của Thịnh Cẩn Thư, lại giống như tiếng ốc biển vọng lại, từ đầu tới cuối quẩn quanh bên tai Mạnh Vãn Tế. Mãi tới khi chạy được nửa vòng quanh trường, Mạnh Vãn Tế phát hiện bản thân vẫn để ý.
Để ý ánh mắt Thịnh Cẩn Thư đánh giá mình.

Bước chân của Mạnh Vãn Tế chầm chậm dừng lại.

Cô rút một tờ giấy ra, phủ lên trên thành bồn hoa, ngồi xuống, nhìn về phía ánh dương Thịnh Cẩn Thư vừa nhìn rồi mất hồn ban nãy.

Có lẽ, có phải bản thân có thể...

Đột nhiên điện thoại vang lên. Mạnh Vãn Tế mở lên xem, là tin nhắn hỏi thăm của đối tượng xem mắt mà bác Thẩm, bạn của Mạnh Sĩ Bồi, cũng là bố của Mạnh Vãn Tế, gửi tới cho cô.

Người đàn ông này, sau khi kết bạn Wechat, bọn họ chỉ nói chuyện một lần, gặp mặt một lần, tới ngày hôm sau Mạnh Vãn Tế nói với người đó rằng hai người không hợp, không cần lãng phí thời gian đôi bên. Nhưng dường như anh ta không nghe hiểu, tới giờ vẫn cho rằng tình cảm có thể bồi đắp, có thể không nên kết luận nhanh như thế, cho dù Mạnh Vãn Tế không trả lời anh ta, anh ta vẫn liên tục chúc ngủ ngon chào buổi sáng mỗi ngày.
Cảm xúc vừa dao động của Mạnh Vãn Tế nhanh chóng bình tĩnh lại.

Mặt không cảm xúc xóa bạn bè với đối phương, sau đó đứng dậy, chiếc quần dài cùng áo ngắn tay thể thao mặc trên người không thể nghiêm túc hơn, quay lưng với ánh dương, càng đi càng xa.

Ba giờ chiều, Ngoại ngữ Ninh Thành mở cuộc họp cho giáo viên chủ nhiệm trước khi học kì mới như thường lệ, hiệu phó Huỳnh Hồng Thăng, người chủ trì hội nghị vẫn chưa tới, mấy giáo viên tới sớm ngồi quanh bàn hội nghị, tám chuyện thường ngày.

Giáo viên chủ nhiệm ban 6, Trần Hiểu Tĩnh ngồi cạnh Mạnh Vãn Tế, nhích lại gần nghe ngóng tin tức từ cô: "Nghe nói thầy Huỳnh tìm bạn cùng phòng cho cô à?"

Mạnh Vãn Tế đáp: "Ừm."

Trần Hiểu Tĩnh hóng hớt: "Buổi chiều tôi nhìn thấy lớp tôi kháo nhau, nói là buổi sáng giáo viên mới đi coi thi, họ Thịnh, vẻ ngoài sánh ngang cô, vô cùng xinh đẹp, ăn mặc cũng rất đẹp, thậm chí bọn trẻ bị phân tâm khi làm bài thi, viết xong hai chữ là muốn ngẩng đầu lên nhìn cô giáo đôi cái, có khoa trương quá không thế?"
Đáy mắt Mạnh Vãn Tế hiện lên ý cười không hề hay biết: "Đúng là rất xinh đẹp."

Trần Hiểu Tĩnh nhìn trái nhìn phải, nhích gần thêm chút nữa, nhỏ tiếng hỏi thăm: "Nghe nói là đi cửa sau với hiệu trưởng Viên, giáo án lúc phỏng vấn vô cùng hỗn loạn, có tình huống gì à?'

Tuy trong lòng Mạnh Vãn Tế cũng đặt dấu hỏi với năng lực dạy học của Thịnh Cẩn Thư, nhưng nghe người khác suy đoán về cô ấy như thế, vô duyên vô cớ cảm thấy không thoải mái.

Giọng điệu của Mạnh Vãn Tế nhạt đi, thiết diện vô tư đáp: "Hiệu trưởng Viên là người công bằng, lựa chọn tuyển dụng cô ấy, có lẽ là vì cô ấy có điểm vượt trội hơn người khác."

Trần Hiểu Tĩnh không tin tưởng, há miệng còn muốn nói gì đó, nhưng bất cẩn phát hiện vẻ mặt của Mạnh Vãn Tế nhạt đi rất nhiều, nghĩ tới một tầng thân phận ít người biết tới khác của Mạnh Vãn Tế, nhiều thêm đôi phần kiêng dè, vội vàng cuộn đầu lưỡi lại.
"Đúng đúng, tôi nghĩ cũng đúng." Cô giáo Trần qua loa phụ họa.

Trong lòng Mạnh Vãn Tế thoải mái hơn chút ít. Tuy là nói cho người khác nghe, nhưng thật kì lạ, dường như trong lòng cô cũng sinh ra một chút mong chờ mà bản thân không muốn thừa nhận.

Sau khi tan họp, Mạnh Vãn Tế cố ý ở lại, gọi Huỳnh Hồng Thăng lại, chính diện tìm kiếm đáp án từ ông ấy.

Huỳnh Hồng Thăng chủ trì cuộc họp hơn nửa tiếng đồng hồ, khô cổ bỏng họng, vừa khom lưng trước máy nước nóng lạnh vừa trả lời: "Tuy Tiểu Thịnh được đặc cách tuyển dụng, nhưng em ấy vẫn có năng lực, chỉ là thiếu kinh nghiệm dạy học thực tiễn, mới đầu khó tránh bỡ ngỡ."

Mạnh Vãn Tế lo lắng: "Cô ấy có chứng chỉ sư phạm không ạ?"

Huỳnh Hồng Thăng hứng nước xong, đứng thẳng lưng nhìn cô, cười nói: "Có chứ, trường chúng ta rất tuân thủ quy định đấy. Chủ tịch Mạnh và phụ huynh đã giao học sinh cho chúng ta, chúng ta phải có trách nhiệm, không thể làm bậy."
Mạnh Vãn Tế giải thích: "Em không có ý này."

Huỳnh Hồng Thăng không để tâm, cười nói: "Vậy em cảm thấy cô giáo Thịnh dường như không thể làm giáo viên đúng không?"

Mạnh Vãn Tế bị vạch trần, cũng không phủ nhận.

Đáy mắt Huỳnh Hồng Thăng nổi lên một tia trêu chọc, nói thẳng: "Vậy em xem thường Tiểu Thịnh rồi." Ông thổi lớp lá nổi trên mặt nước trong cốc giữ nhiệt, uống một ngụm nước, lòng vòng đủ rồi mới nói: "Tiểu Thịnh tốt nghiệp đại học H, học chuyên ngành Cầu Đường át chủ bài của đại học H, sau khi tốt nghiệp ra nước G đào tạo chuyên sâu, có bằng tiến sĩ." Người ngoài ngành đều biết, chuyên ngành Cầu Đường của đại học H thuộc hàng top trong các trường đại học.

Mạnh Vãn Tế ngẩn ra.

Sao có thể?

Năm đó sau khi thi đại học xong, trường học đăng bảng vàng, lần đầu tiên Mạnh Vãn Tế dùng thân phận con gái của chủ tịch hội đồng quản trị trường học yêu cầu một bảng danh sách tốt nghiệp cấp ba Ngoại ngữ Ninh Thành từ phòng thư kí.
Mạnh Vãn Tế tìm trong danh sách một lượt, không tìm thấy tên Thịnh Cẩn Thư, rõ ràng cũng không phải là chuyện ngạc nhiên gì, nhưng cô tìm hết lần này tới lần khác, cuối cùng mới nản lòng, tin rằng Thịnh Cẩn Thư không đỗ đại học.

Nhưng hiện tại Huỳnh Hồng Thăng lại nói, Thịnh Cẩn Thư tốt nghiệp đại học H?

Huỳnh Hồng Thăng cảm khái: "Ngạc nhiên lắm đúng không? Thành thật mà nói tôi cũng ngạc nhiên lắm." Phải hiểu rằng năm đó Thịnh Cẩn Thư ở Ngoại ngữ Ninh Thành nổi tiếng gần xa, khiến tất cả giáo viên khổ sở đau đầu đối phó.

Mạnh Vãn Tế không tiếp lời, cô vẫn chưa hoàn hồn khỏi đả kích này.

Cô không thể tưởng tượng ra dáng vẻ đội mũ an toàn, mặc đồ bảo hộ cả ngày đi quanh công trường của Thịnh Cẩn Thư, không tưởng tượng ra sau này Thịnh Cẩn Thư phải cố gắng thế nào mới có thể thi đỗ đại học H, càng không thể hiểu được, cô ấy vất vả học ngành Cầu Đường, tại sao hiện tại lại từ bỏ không làm nghề kĩ sư, mà từ ngàn dặm xa xôi chạy về Ngoại ngữ Ninh Thành làm giáo viên?
Mạnh Vãn Tế nói tiếp đôi câu đối phó với Huỳnh Hồng Thăng, sau đó rời khỏi văn phòng, cả đường về kí túc xá, tâm tư không tập trung. Ánh mặt trời chiều ngày hạ vẫn thiêu đốt người, cô cầm ô che nắng, nhưng hoàn toàn không nhớ phải mở ô ra.

Đi qua một ngã rẽ, gần tới tòa nhà kí túc xá, bước chân Mạnh Vãn Tế vô thức dừng lại.

Tòa nhà kí túc xá ở rất gần phía trước, ánh nắng chiếu xuống tán cây trên đường đi bộ, có hai người phụ nữ đang đứng dưới ô, mặt đối mặt nói chuyện với nhau. Là Thịnh Cẩn Thư và người phụ nữ gặp trong quán bar hôm đó.

Hôm nay người phụ nữ kia đổi phong cách, mặc chiếc váy dài qua đầu gối, chân dài eo thon, đoan trang nhã nhặn, đang đưa tay ra đưa thứ gì đó cho Thịnh Cẩn Thư.

Thịnh Cẩn Thư nhận lấy, ý cười rực rỡ, tâm trạng tươi đẹp tới nỗi cái nóng nực ngày hè cũng không thể bốc hơi.
Trái tim Mạnh Vãn Tế đột nhiên trầm lắng lại.

Có lẽ, là vì Thịnh Cẩn Thư chăng?

Mạnh Vãn Tế rũ mắt, sau đó nhấc chân, giống như không nhìn thấy bọn họ, đi thẳng qua hai người kia, vào trong tòa nhà kí túc xá.